Trong phủ đột nhiên xuất hiện thích khách. Việc đầu tiên Khương Họa Thủy nghĩ đến chính là sự an nguy của Hạ Trạc. Nàng lập tức chạy thẳng về thư phòng.
Khi nàng tới nơi, trong ngoài thư phòng đã hỗn chiến thành một mớ hỗn loạn. Khương Họa Thủy cầm kiếm xông vào, vừa nhìn đã thấy Hạ Trạc bị một đám trang phục đen nhân vây chặt. Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng lập tức lao tới giải vây cho hắn. Sự xuất hiện của nàng đã giảm bớt áp lực cho Hạ Trạc nhưng tình thế vẫn vô cùng nguy hiểm.
Đám thích khách này ai nấy đều được huấn luyện bài bản, võ nghệ cao cường. Khương Họa Thủy từ nhỏ đã theo tiểu thúc là Khương Lăng, Xa Kỵ tướng quân, học võ và tự nhận thân thủ không tệ. Thế nhưng trên đường chạy tới đã tiêu hao không ít thể lực, chưa được bao lâu trên người nàng đã có thêm mấy vết thương.
Căn phòng hỗn loạn, Khương Họa Thủy vừa phải đối phó với kẻ địch trước mắt, vừa phân tâm chú ý đến tình cảnh của Hạ Trạc.
Đúng lúc ấy, từ xa đột nhiên xuất hiện một hàng cung tiễn thủ. Thân ảnh bọn họ ẩn trong màn đêm, mũi tên trên dây cung phản chiếu ánh trăng, lạnh lẽo đến tàn nhẫn.
Mục tiêu của bọn họ chỉ có một là Hạ Trạc.
Trái tim Khương Họa Thủy đập thình thịch. Nàng thậm chí còn chưa kịp mở miệng cảnh báo, thân thể đã phản xạ theo bản năng lao thẳng tới, chắn trước người hắn.
Bụng nàng trúng một mũi tên, cánh tay phải cũng trúng một mũi, còn có một mũi khác sượt qua da mặt, xé toạc máu thịt. Và đúng như dự đoán, mũi tên có độc.
Sau khi trúng tên, Khương Họa Thủy lập tức nhận ra có điều không ổn. Thế nhưng toàn thân nàng mềm nhũn như bị ném vào biển lửa thiêu đốt, đau đến mức ngất lịm đi.
Nàng hôn mê rất lâu.
Khi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là đôi mắt bị che kín, trước mặt tối đen. Nhưng rất nhanh nàng nhận ra đó không phải vì bị che mắt…
Một dự cảm bất an trào lên trong lòng.
Quả nhiên, nàng được thông báo rằng…
Nàng đã mù.
Không chỉ vậy, một thân võ công gần như phế bỏ, còn để lại bệnh căn. Về sau chỉ cần thời tiết hơi thay đổi, toàn thân liền đau nhức như kim châm.
Điều quan trọng nhất là mũi tên trúng bụng nàng khi ấy cực kỳ hung hiểm. Tuy giữ được mạng sống nhưng từ đó về sau nàng vĩnh viễn không thể sinh con nữa.
Khi ấy, nàng chỉ cho rằng trong lúc xử lý công việc không cẩn thận nên để lại hậu hoạn, dẫn tới kẻ thù trả thù. Mãi đến khi Mạnh gia và Khương gia lần lượt sụp đổ, nàng mới chợt tỉnh ngộ.
Đám trang phục đen nhân đó rõ ràng là một đội ám vệ tinh nhuệ do Nam Phong Đế bí mật bồi dưỡng khi còn tại vị và chỉ nghe lệnh duy nhất một mình ông ta!
Dù đôi mắt nay đã khỏi hẳn nhưng mỗi khi gặp ánh sáng chói lóa, nàng vẫn vô thức nheo mắt. Những ngày tháng mù lòa ấy, trong ký ức của nàng lại đặc biệt dài và yên tĩnh. Nghĩ lại, có lẽ đó chính là sự bình lặng trước cơn bão.
Khương Họa Thủy là đích nữ duy nhất của Khương Thượng Thì, phú thương số một kinh thành. Tiểu thúc nàng, Khương Lăng, là Xa Kỵ tướng quân. Năm mười lăm tuổi, nàng đem lòng yêu Thất hoàng tử Hạ Trạc của nước Nam Sắt.
Dù phụ thân và mẫu thân đều không tán thành mối hôn sự này nhưng đến năm mười tám tuổi, Khương Họa Thủy vẫn như ý nguyện gả cho hắn, trở thành Thất hoàng tử phi.
Nàng vốn là quý nữ danh môn, dung mạo khuynh thành. Từ nhỏ theo tiểu thúc học võ, cầm kỳ thư họa không dám nói tinh thông nhưng đều am hiểu. Tính tình phóng khoáng, tự do, từ năm mười lăm tuổi đã có vô số người đến cầu thân, gần như giẫm nát ngưỡng cửa.
Một người khao khát tự do như nàng, cuối cùng lại tự tay đưa mình vào ngục giam. Cuộc sống sau khi gả cho Hạ Trạc, hoàn toàn không như nàng tưởng tượng.
Mẫu thân của Hạ Trạc là con gái một quan huyện nhỏ, dung mạo bình thường. Ban đầu chỉ là Thường tại thất phẩm, sau khi sinh Thất hoàng tử được phong làm Sở mỹ nhân. Về sau lại sinh thêm một công chúa nhỏ. Tiên đế có mười bảy hoàng tử nhưng chỉ ba công chúa nên đặc biệt yêu thương vị tiểu công chúa này, ban tên Hòa Hy. Mẹ quý nhờ con, Sở mỹ nhân được tấn phong thành Sở Tiệp Dư.
Hạ Trạc và Hòa Hy đều rất giống phụ hoàng nhưng Nam Phong Đế lại không mấy yêu thích Hạ Trạc, kéo theo việc hoàng thất cũng không thân cận với hắn. Vì thế, thân phận Thất hoàng tử phi của Khương Họa Thủy sống vô cùng chật vật, từng lời nói hành động đều phải cẩn trọng.
Nàng vốn là trung tâm trong vòng giao du của các quý nữ thế gia, ai ai cũng muốn thân cận. Nhưng từ khi gả cho Hạ Trạc, mọi người dần dần xa lánh nàng. Nàng cũng biết các thế gia trong kinh thành sau lưng đều cười nhạo nàng và Khương gia. Nhưng khi ấy, nàng một lòng tin rằng chỉ cần họ yêu nhau, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Nàng học từ phụ thân những thủ đoạn thương trường và thu phục lòng người mà trước kia nàng khinh thường. Dựa vào nhân mạch của Khương gia, nàng đích thân thay Hạ Trạc mưu tính con đường phía trước.
Năm hai mươi mốt tuổi, Nam Phong Đế băng hà, truyền ngôi cho Thất hoàng tử Hạ Trạc. Nàng trở thành Hoàng hậu và dùng thực tế chứng minh ánh mắt của mình không sai.
Sau khi lên ngôi, Hạ Trạc luôn bận rộn. Thời gian họ gặp nhau ngày càng ít. Dù có gặp, đề tài nói chuyện cũng chỉ xoay quanh chính sự. Có lúc nàng cảm thấy, mình giống thần tử của hắn hơn là thê tử.
Nhưng nàng nghĩ là thần tử hay thê tử cũng được, dù sao hắn cũng không thể thiếu nàng. Dẫu hậu cung ngày càng nhiều mỹ nhân mới, ánh mắt của hắn chưa từng dừng lại trên bất kỳ ai, ngoại trừ nàng.
Giấc mộng tự lừa mình ấy, đến năm nàng hai mươi ba tuổi thì vỡ tan.
Năm đó, hậu cung nghênh đón Tô Hoài Ninh. Đích nữ của Tả thừa tướng, Tô Hoài Ninh được phong Hoàng quý phi, địa vị chỉ đứng sau Hoàng hậu. Vừa nhập cung đã được sủng ái vô hạn, lại sinh hạ Hoàng trưởng tử.
Khương Họa Thủy nhìn ra được, Hạ Trạc rất vui mừng. Dù hắn vẫn nhớ lời hứa năm xưa khi nàng vì cứu hắn mà sống chết chưa rõ nên chưa lập Thái tử nhưng trong mắt nàng và mọi người, sự coi trọng của hắn dành cho đứa trẻ ấy đã chẳng khác gì Thái tử.
Dần dần, những việc nàng có thể tiếp xúc ngày càng ít. Khương Họa Thủy mơ hồ cảm nhận được Hạ Trạc đang bí mật chuẩn bị điều gì đó nhưng nàng không muốn truy cứu.
Đợi đến khi nàng nhận ra có điều không ổn, muốn ngăn cản thì mọi chuyện đã không thể cứu vãn.
Năm Khương Họa Thủy hai mươi sáu tuổi, Hạ Trạc ra tay với Mạnh gia và Khương gia.
Một đòn chí mạng, một mũi tên trúng hai đích.
Hôm ấy mây đen dày đặc, sấm sét vang trời, gió lớn cuốn mưa quất vào người như dao cắt. Nàng quỳ ngoài điện suốt một ngày, cuối cùng Hạ Trạc mới chịu tha cho một nhà của nhị thúc. Đúng lúc ấy, Tây Man xâm phạm biên cảnh, khí thế hung hãn. Triều đình không ai dám xin chỉ xuất chiến. Vệ tướng quân Sở Khách nguyện ý dẫn binh ra trận, điều kiện là xin cưới Mạnh Khê Vân.
Hạ Trạc đồng ý.
Mạnh Khê Vân và người đệ đệ thứ xuất của nàng nhờ đó mà giữ được mạng.
Thế nhưng ngay trong ngày thành thân, Sở Khách đã bị Hạ Trạc phái ra tiền tuyến, từ đó không bao giờ trở về. Mạnh Khê Vân bị người nhà họ Sở coi là sao chổi khắc phu, đuổi về Mạnh gia. Bị khinh rẻ, bị lạnh nhạt, cả đời không tái giá.
…
Gần đến giờ Thìn, chân trời mới dần hiện sắc trắng.
Không biết đã đứng bao lâu, khi Khương Họa Thủy hoàn hồn, tay chân nàng đã tê cứng vì lạnh. Nàng đang thắc mắc vì sao mãi không thấy Diệp Quỳ vào gọi, vừa ngẩng đầu đã trông thấy từ xa một thân ảnh khoác long bào màu vàng sáng đang chậm rãi tiến lại.
Dường như nàng đã đoán được điều gì nhưng hơi thở vẫn bất giác siết chặt. Đến khi người ấy đứng trước mặt, nàng mới dần bình ổn lại.
Khương Họa Thủy mỉm cười, nhìn chén rượu độc trong tay hắn, nhẹ giọng nói: “Làm phiền hoàng thượng phải đích thân đi một chuyến.”
Ngay cả lớp mặt nạ ngoài mặt, hắn cũng chẳng buồn giữ nữa.
Mấy chữ cuối bị cắt ngang bởi động tác dứt khoát của Khương Họa Thủy.
Dưới ánh nhìn của Hạ Trạc, nàng ngửa đầu uống cạn chén rượu độc. Hắn sững người trong khoảnh khắc. Ngay sau đó, cổ hắn bị một lưỡi dao lạnh ngắt kề sát. Hạ Trạc kinh ngạc nhìn Khương Họa Thủy đột nhiên đổi sắc mặt, bị nàng kéo lùi ra ngoài.
Hắn đến một mình, không mang theo bất kỳ ai. Xung quanh Hàn Mai điện tĩnh lặng không bóng người nên sẽ không có ai tới cứu hắn.
Dược tính nhanh chóng phát tác. Khương Họa Thủy đã là nỏ mạnh hết đà.
Một lực mạnh bất ngờ đánh vào khuỷu tay nàng. Cánh tay chấn động dữ dội, chủy thủ tuột khỏi tay, rơi vào tuyết, không phát ra chút âm thanh nào. Hạ Trạc được Diệp Quỳ đột ngột xuất hiện che chắn phía sau. Nàng ta nhìn Khương Họa Thủy, người chủ tử mà bản thân đã theo hầu mười năm bằng ánh mắt lạnh lẽo và xa lạ.
Không đúng.
Chủ tử của nàng ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một người chính là người đang đứng sau lưng nàng ta lúc này. Ở bên Khương Họa Thủy, chẳng qua chỉ là giám sát mà thôi.
Kết cục này vốn nằm trong dự liệu nhưng Khương Họa Thủy vẫn muốn cười.
Chỉ là mũi tên bắn trúng cánh tay phải khiến nàng không cười nổi.
Khương Họa Thủy ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên không nhớ nổi…
Mười năm dốc cạn tình yêu, hao tâm tổn lực, hiến dâng tất cả…
Rốt cuộc nàng đã đổi lấy được gì?
Phụ thân từng nói, Đông Chí phải ăn bánh trôi. Bánh trôi tượng trưng cho dương khí trở lại, cũng tượng trưng cho đoàn viên.
Trước khi trúng thêm mấy mũi tên ngã xuống, Hạ Trạc nghe thấy nàng khẽ nói: “Xem ra… ta không đợi được bát bánh trôi hôm nay rồi.”
Máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo choàng nhạt màu trên người nàng, cũng nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng…
Giống hệt đóa hồng tường vi nàng từng yêu thích.
Không hiểu vì sao, Hạ Trạc chợt nhớ tới người phụ nữ sắc mặt tái nhợt đã không còn sinh khí trước mặt này, từng có lúc cưỡi ngựa áo gấm khiến cả kinh thành thiếu niên tranh nhau ngưỡng mộ.
Nàng từng nhìn hắn mỉm cười, giọng nói trong trẻo như chuông gió: “Tu Trúc*, ta thích chàng.”
* Tu Trúc là tên tự của Hạ Trạc
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)