Năm thứ bảy niên hiệu Trị Bình nước Nam Sắt, tiết Đông Chí.
Tuyết rơi liền mấy ngày không dứt, cả hoàng cung khoác lên mình một màu trắng lạnh lẽo. Giữa không gian tĩnh mịch ấy, sát khí và hơi thở u ám như thấm vào từng viên ngói, từng bức tường son.
Hàn Mai điện nằm ở góc hẻo lánh nhất trong hoàng thành. Trước kia từng là cung điện của một vị phi tần của tiên đế, sau này không rõ phạm tội gì mà bị giam cầm tại đây. Nghe nói sau khi chết rất nhiều ngày mới có cung nhân phát hiện, tình trạng chết vô cùng thê thảm. Kể từ đó, Hàn Mai điện bị bỏ hoang, trở thành nơi kiêng kỵ trong cung.
Giờ đây, nơi ấy lại có một chủ nhân tạm thời là Khương hoàng hậu, người vừa bị phế truất không lâu vì mang tội đầu độc Thái tử.
Từ khi bị phế đến nay, Khương Họa Thủy luôn tỏ ra bình thản đến lạ.
Hôm đó tuyết rơi đặc biệt dày. Nàng vừa chuẩn bị dùng bữa trưa thì Ngự Thiện Phòng đưa tới một bát canh thịt dê. Thịt dê hầm cùng nhiều vị thuốc quý suốt nhiều canh giờ, hương thơm ngào ngạt, chỉ ngửi thôi cũng đủ khiến người ta thèm ăn.
Canh còn chưa kịp chạm môi, cửa điện đã bị đẩy bật ra.
Trần công công là thân tín bên cạnh hoàng đế, đã dẫn theo một đội thị vệ xông vào. Hành động cứng rắn, khí thế bức người nhưng thái độ lại cung kính đúng mực. Hiển nhiên ông ta không ngờ Khương Họa Thủy đang dùng bữa, thoáng sững người rồi mới cất giọng nói: “Hoàng hậu nương nương, ngài bị cáo buộc hạ độc khiến Thái tử lâm vào tình trạng nguy kịch. Hoàng thượng nổi giận, hạ khẩu dụ phế truất ngài, giam vào Hàn Mai điện.”
Điều khiến người ta bất ngờ là sau khi nghe xong, Khương hoàng hậu chỉ thoáng lộ vẻ ngạc nhiên trong chớp mắt rồi nhẹ nhàng gật đầu, bình tĩnh đáp một tiếng: “Được.”
“…”
Hai người nhìn nhau giây lát, Khương Họa Thủy khẽ thở dài: “Có thể để ta ăn xong bữa này không?”
Sắc mặt Trần công công trở nên khó xử: “Nương nương, xin đừng làm khó nô tài.”
Hơn mười thị vệ lập tức bao vây nàng. Dù không mang binh khí nhưng khí thế hăm dọa ấy cũng đủ khiến toàn bộ cung nữ trong điện sợ đến quỳ rạp xuống đất.
Trần công công đã hết sức lễ độ, Khương Họa Thủy cũng không muốn gây khó dễ cho ông ta, chỉ là nàng thật sự không nỡ buông bát canh thịt dê trên tay.
Một lát sau, những phi tần và cung nhân nghe tin hoàng hậu đầu độc Thái tử, chọc giận long nhan nên bị phế liền kéo nhau tới xem náo nhiệt.
Trước mắt họ là cảnh tượng vô cùng quái dị.
Hoàng hậu nương nương… không, phải nói là phế hậu họ Khương đang bưng một bát canh thịt dê to trên tay đi theo sau Trần công công, xung quanh là hơn chục thị vệ. Giữa bao ánh mắt soi mói, nàng vừa đi vừa ăn, uống một ngụm canh lại gắp một miếng thịt, động tác chẳng hề thanh nhã.
Mọi người: [Hoàng hậu bị kích thích đến phát điên rồi sao?]
Không trách bọn họ kinh ngạc. Từ trước đến nay, Khương Họa Thủy luôn là hình mẫu chuẩn mực của một hoàng hậu. Dung mạo đoan trang, ánh mắt uy nghi mà không dữ, nụ cười vừa đủ, từng cử chỉ đều mang phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ. Ai từng thấy nàng giữa thanh thiên bạch nhật lại vừa đi vừa ăn thế này?
Những gương mặt quen thuộc lẫn xa lạ lần lượt lọt vào tầm mắt Khương Họa Thủy. Nàng chẳng né tránh mà thản nhiên quét mắt nhìn qua. Có vài kẻ mang vẻ hả hê không kịp thu lại biểu cảm khi bị nàng nhìn thẳng, đến lúc nhận ra mới vội vã cúi đầu. Nhưng Khương Họa Thủy chỉ liếc một cái rồi quay đi.
Bọn họ tự nhủ…
Thời thế đã khác. Tô quý phi nay đang được sủng ái nhất hậu cung. Khương gia đã sớm bị hoàng đế thanh trừng. Khương Họa Thủy không còn thánh sủng, không còn chỗ dựa, nay lại mang tội đầu độc Thái tử, bị phế truất…
Cung nữ ấy tên Diệp Quỳ. Nàng ta đã theo hầu Khương Họa Thủy suốt mười năm, từ khi Khương Họa Thủy mười tám tuổi xuất giá gả cho Hạ Trạc. Từ sau khi Lung nhi qua đời, Diệp Quỳ trở thành người đắc lực nhất bên cạnh nàng, làm việc ổn thỏa khiến người khác yên tâm.
Sau khi kinh ngạc, Diệp Quỳ rất nhanh đã bình tĩnh lại, lặng lẽ theo sau Khương Họa Thủy, không nói một lời.
Tấm biển treo trước điện phủ đầy bụi bặm, mơ hồ vẫn đọc được ba chữ “Hàn Mai điện”. Cung điện rộng lớn, chỉ nhỏ hơn Phượng Tê cung của nàng một chút nhưng khắp nơi đều toát ra vẻ mục nát hoang phế. Mấy gốc cây trước điện chỉ còn trơ thân khô cằn, tuyết đè nặng lên cành, trông như có thể gãy bất cứ lúc nào.
Thấy cung điện đổ nát, Diệp Quỳ hạ giọng nói: “Nương nương chờ một lát, để nô tỳ vào trong thu dọn trước cho ngài…”
Khương Họa Thủy cắt ngang: “Không cần. Dù sao cũng ở chẳng được mấy ngày.”
Diệp Quỳ khựng lại, nhìn nàng, không nói nên lời.
…
Đông Chí là đêm dài nhất trong năm.
Trong ngày này, khi trời còn chưa sáng, phụ nữ trong mỗi gia đình đã dậy nhóm lửa nấu bánh trôi, trước là cúng trời đất tổ tiên, sau đó cả nhà quây quần cùng ăn.
Ăn bánh trôi là tục lệ của Khương gia. Ngoài ra, cũng có người ăn hoành thánh hoặc các món khác. Vì muốn đáp ứng nhu cầu của toàn bộ hoàng cung, từ giờ Sửu, Ngự Thiện Phòng đã sáng đèn, rộn ràng náo nhiệt.
Mấy ngày nay, Khương Họa Thủy ngủ không yên. Đêm nay lại càng trằn trọc.
Ban ngày nàng tỏ ra bình thản nhưng mỗi khi chìm vào giấc mộng, nàng lại thấy gương mặt thất vọng của phụ thân, mẫu thân. Thấy mấy ngàn người trong Khương gia vì nàng mà ly tán, thậm chí mất mạng. Thấy Mạnh gia bị liên lụy. Thấy người bạn thân nhất Mạnh Khê Vân…
Kinh thành có song kiều. Phía nam thành là Khương Họa Thủy - ái nữ nhà phú thương số một. Phía bắc thành là Mạnh Khê Vân - đích nữ của Hữu thừa tướng.
Theo lẽ thường, hai người đáng lẽ phải là đối thủ không đội trời chung nhưng lại trở thành tri kỷ thân thiết nhất của nhau. Mạnh gia nhiều đời làm quan văn. Đến đời này, Hữu thừa tướng Mạnh Phùng chỉ có một đích nữ là Mạnh Khê Vân và một thứ tử. Mẹ ruột của thứ tử kia sức khỏe yếu, sinh con xong liền qua đời nên Mạnh Khê Vân đối với đệ đệ này cũng khá thân thiết. Mạnh Khê Vân có thiên phú xuất chúng về y dược, từ nhỏ đã bái y thánh làm sư phụ. Khương Họa Thủy chưa từng nghĩ, có một ngày, điều ấy lại trở thành lý do khiến nàng bị vạ lây.
Hai ngày trước, Trần công công nói với nàng loại độc Thái tử trúng vô cùng đặc biệt, cả kinh thành chỉ có Mạnh Khê Vân mới điều chế được.
Khi ấy Khương Họa Thủy chỉ lạnh lùng cười một tiếng.
Muốn gán tội, lo gì không có cớ.
Ngay sau đó, Trần công công lại nói người do hoàng thượng phái đi tìm Mạnh Khê Vân, khi đến nơi thì nàng ấy đã uống thuốc độc tự vẫn.
Bốp!
Cây bút lông trong tay rơi xuống, mực vấy bẩn y phục. Khương Họa Thủy đứng sững như bị định thân. Toàn thân nàng lạnh buốt, run rẩy không ngừng nhưng trong lồng ngực lại có một luồng nhiệt khí cuộn trào thẳng lên đầu. Trước mắt nàng tối sầm, phun ra một ngụm máu.
Khi tỉnh lại lần nữa, thứ nàng nhìn thấy là gương mặt thất thần của Diệp Quỳ. Nàng gọi mấy tiếng, Diệp Quỳ mới hoàn hồn.
Khương Họa Thủy không hỏi nàng đang nghĩ gì, chỉ bình thản bảo nàng rót nước.
A Tuân…
Nợ ngươi, nợ tất cả các ngươi… chỉ có thể kiếp sau trả.
Sau khi tỉnh dậy, nàng không sao ngủ lại được. Thu lại suy nghĩ, Khương Họa Thủy khoác áo choàng dày, bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Xa xa, Ngự Thiện Phòng vẫn đèn đuốc sáng trưng, chắc hẳn vô cùng náo nhiệt.
Nàng chợt nhớ ra hôm nay là Đông Chí.
Đêm càng về khuya, khí lạnh càng thấm sâu. Vết thương cũ năm xưa của Khương Họa Thủy bắt đầu âm ỉ đau.
Hàn Mai điện nằm nơi hẻo lánh, vắng bóng người qua lại. Nay nàng lại là phế hậu, tự nhiên chẳng ai đoái hoài. Ăn mặc sinh hoạt còn chẳng bằng cung nữ bình thường. Ngày bị đưa tới đây quá vội, nàng không mang theo đồ đạc dư thừa, chiếc áo choàng trên người vẫn là chiếc hôm đó mặc. Nàng muốn xoa tay cho đỡ lạnh, cuối cùng chỉ có thể dùng tay trái giữ chặt tay phải đang run rẩy, co người sâu hơn vào trong áo choàng, lặng lẽ nhìn tuyết lớn bay ngoài cửa sổ.
Căn bệnh này…
Là vì cứu Hạ Trạc mà để lại.
Đó là năm thứ ba sau khi nàng gả cho Hạ Trạc, trở thành Thất hoàng tử phi. Cũng là một đêm tuyết rơi dày như thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)