Mỗi lần đến Mạnh phủ, bất kể khi ấy Mạnh Khê Vân đang làm gì, Khương Họa Thủy đều chẳng cần biết đầu đuôi thế nào liền kéo nàng ra phố chơi cho bằng được. Dù trên mặt Mạnh Khê Vân luôn lộ vẻ miễn cưỡng nhưng chưa bao giờ từ chối bạn thân.
Ban đầu, trong mắt người Mạnh phủ, Khương Họa Thủy chỉ là đích tiểu thư của Khương gia. Dần dần quen thân, Mạnh phủ liền trở thành ngôi nhà thứ hai của nàng. Trên dưới Mạnh phủ không ai không biết Khương Họa Thủy là bằng hữu thân thiết nhất của tiểu thư nhà họ Mạnh.
Hữu tướng Mạnh Phùng là người hiền hòa, lúc nào cũng tươi cười, luôn rất hoan nghênh nàng. Thậm chí đối với việc nàng ngang nhiên kéo Mạnh Khê Vân ra ngoài phố chơi, ông còn tỏ vẻ hết sức ủng hộ.
Nàng từng hỏi Mạnh Phùng: “Mọi người đều nói cháu ngang ngạnh tùy hứng, tính tình chẳng ra sao. Mạnh bá bá không sợ cháu làm hư A Tuân sao? Hay nhân cơ hội bắt nạt tỷ ấy?”
Mạnh Phùng cười nói: “A Tuân suốt ngày ru rú trong nhà, ta thật sợ con bé buồn sinh bệnh. Nói thế nào nó cũng chẳng chịu ra ngoài hít thở không khí. Bá bá còn phải cảm ơn A Vãn nữa kia. A Vãn là đứa trẻ ngoan nên sẽ không bao giờ ức hiếp A Tuân, chỉ có bảo vệ con bé thôi.”
Khi ông nói những lời ấy, Khương Họa Thủy mới mười tuổi. Sau này họ còn nói với nhau những gì, nàng đã chẳng nhớ rõ chỉ riêng câu nói cuối cùng ấy, bỗng nhiên khắc sâu trong ký ức nàng.
Thuở nhỏ, Mạnh Khê Vân từng mắc một cơn bệnh nặng, suýt mất mạng. May mắn được y thánh cứu sống và thu nhận làm đồ đệ nhưng thân thể vẫn luôn yếu ớt. Khi còn bé, có vài đứa con trai thấy hai người là con gái liền muốn bắt nạt, đặc biệt là nhắm vào Mạnh Khê Vân.
Khương Họa Thủy nhớ rất rõ, lần đầu tiên gặp Mạnh Khê Vân là khi nàng mới sáu tuổi. Hôm ấy, Khương Họa Thủy lanh như cá chạch, hất văng đám hạ nhân phiền phức bám theo phía sau, chạy ào ra phố. Thứ gì trên đường cũng khiến nàng thấy mới lạ, nhất là những xiên kẹo hồ lô to tròn, đỏ au kia khiến nàng nuốt nước bọt liên hồi.
Lớn từng ấy tuổi rồi mà số lần nàng được ăn kẹo hồ lô ít đến đáng thương. Là trẻ con, tiền bạc chưa bao giờ đến tay nàng giữ. Tổ mẫu lại cho rằng đồ bán ngoài phố không sạch sẽ, không cho nàng ăn. Hai xiên kẹo hồ lô hiếm hoi nàng từng được nếm, vẫn là do thúc phụ lén mua cho.
Giờ đây khó khăn lắm mới đuổi được đám hạ nhân theo sau, kẹo hồ lô mơ ước lại ngay trước mắt. Chỉ cần tưởng tượng đến vị chua chua ngọt ngọt tan nơi đầu lưỡi, nước bọt trong miệng Khương Họa Thủy đã tiết ra nhiều hơn hẳn. Nhưng nàng sờ soạng khắp người, lại phát hiện… không có tiền. Thế là nàng bước đi mà ngoái đầu nhìn lại liên hồi, miễn cưỡng dời ánh mắt sang chỗ khác.
Sự náo nhiệt trên phố nhanh chóng thu hút sự chú ý của nàng. Thân hình nhỏ xíu của Khương Họa Thủy lẫn vào đám đông chen chúc trông càng thêm bé nhỏ. Nàng vốn định đi về phía xa kia, nơi có người biểu diễn xiếc nhưng dòng người từ phía đối diện xô đẩy khiến nàng phải lùi lại. Nàng chỉ biết trơ mắt nhìn mục tiêu ngày càng xa, cuối cùng bị đẩy bật sang một bên.
Theo hướng tay hắn chỉ, Khương Họa Thủy thấy trong tay cô bé nắm chặt một miếng ngọc bội. Phụ thân nàng làm thương nhân, từ nhỏ đã quen nhìn hàng hóa, liếc mắt một cái liền nhận ra khối ngọc ấy giá trị không nhỏ. Lại nhìn trang phục của cô bé, hẳn là xuất thân không phú thì quý.
Chẳng cần hỏi cũng biết, mấy tên nhóc này thấy cô bé đi một mình, không có người lớn bên cạnh, lại nhìn trúng món đồ đáng tiền liền nảy lòng tham.
Đám nhóc ấy có vóc người khỏe mạnh, động tác quen thuộc, ánh mắt hung hăng, rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện như vậy.
Khương Họa Thủy khi ấy nghĩ, nếu đổi lại là mấy vị đường tỷ của nàng, đừng nói một miếng ngọc bội, e rằng dù bị bắt giao nộp hết đồ quý giá trên người, họ cũng chẳng do dự. Thế nhưng cô bé này lại chẳng nói một lời, mắt không buồn ngẩng lên, chỉ lặng lẽ siết chặt ngọc bội trong tay.
Ồ, cũng cứng đầu đấy chứ.
Khương Họa Thủy thầm nghĩ, không thể trông mặt mà bắt hình dong. Nàng lùi lại vài bước, cầm lấy cây trúc không biết ai dựng dựa vào tường.
Thái độ của Mạnh Khê Vân quả nhiên chọc giận bọn chúng. Chỉ nghe chúng quát: “Không đưa cũng phải đưa!”
Vừa dứt lời đã xông lên định giật lấy. Chưa kịp chạm tới Mạnh Khê Vân, giữa đám đông đột nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ: “Đứa nào dám đánh vào đầu ông đây?! Không muốn sống nữa à?!”
Mấy đứa trẻ đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy một cô bé nhỏ xíu, chống cây trúc cao hơn mình mấy cái đầu, đang cười tủm tỉm nhìn bọn chúng.
“Ngươi đánh ta?” Cậu bé vừa bị gõ đầu bước ra hỏi.
Hừ, đánh chính là các ngươi đó!
Khương Họa Thủy không đáp, chỉ nhe răng cười. Đợi đến khi bọn chúng kịp hoàn hồn, thì đã ngã lăn quay thành một đống.
Chúng làm sao ngờ được cô bé trông còn thấp hơn mình lại lợi hại đến vậy. Lúc này nhìn biểu cảm của nàng, trong mắt chỉ còn sợ hãi. Có kẻ hô lên: “Chạy mau!”
Chạy ư? Dễ thế sao được!
Khương Họa Thủy nhanh tay nhanh mắt, vung ngang cây trúc chặn trước mặt bọn chúng khiến cả đám trừng mắt giận dữ: “Ngươi muốn làm gì?”
Nàng giơ tay làm một động tác, nụ cười ngọt ngào vô hại.
Thế là tổ đội cướp giật nhí nhố ở kinh thành lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác cướp không được gì, lại còn bị đánh cho mình đầy thương tích, cuối cùng túi tiền cũng trống rỗng.
Học được vài chiêu từ thúc phụ, lần đầu đem ra dùng đã có thể anh hùng cứu mỹ nhân, tiện thể kiếm được tiền ăn vặt, tâm trạng Khương Họa Thủy vô cùng phấn khởi. Nàng ném cây trúc đi, tiến lên đỡ Mạnh Khê Vân dậy, tiện tay phủi bụi trên người nàng ấy.
“Cảm ơn ngươi.”
“Không có gì! Ta vốn là cô bé thích giúp đỡ người khác mà! Hì hì hì. Ta tên Khương Họa Thủy, ngươi cũng có thể gọi ta là Khương Vãn. Người nhà ta thích gọi ta là A Vãn. Còn ngươi tên gì vậy?”
“Ta tên Mạnh Khê Vân, ngươi có thể gọi ta là Mạnh Tuân.”
“Hay quá! A Tuân, ngươi có thích ăn kẹo hồ lô không? Ta mời ngươi ăn nhé!”
“Kẹo hồ lô?”
“Ngon lắm đó! Ngươi chưa ăn bao giờ à? Vậy thì thật là bỏ lỡ một món mỹ thực nhân gian rồi!”
“…”
…
Dù Mạnh Khê Vân lớn hơn nàng vài tuổi nhưng trong lòng Khương Họa Thủy, nàng ấy vẫn luôn là một muội muội cần được bảo vệ.
Nhưng kết cục thì sao?
Rốt cuộc, nàng vẫn không bảo vệ được nàng ấy.
…
“Tiểu thư, tới Mạnh phủ rồi ạ.” Giọng Lang Nhi kéo Khương Họa Thủy khỏi dòng hồi tưởng. Nàng nắm tay Lang Nhi xuống xe, bước về phía Mạnh phủ.
Hạ nhân Mạnh phủ nhận ra nàng, Khương Họa Thủy chào hỏi một tiếng rồi đi thẳng vào trong.
Từ trước đến nay, nàng luôn đi thẳng tới viện của Mạnh Khê Vân, lần này cũng không ngoại lệ. Chỉ là lần này, nàng lại gặp phải một người ngoài dự liệu.
Trong viện, Mạnh Khê Vân đang ngồi trên ghế đá, nghiền dược liệu. Động tác không nhanh không chậm, nhịp nhàng đều đặn. Đôi mắt khẽ rũ xuống, chăm chú nhìn cối thuốc.
Bên cạnh nàng, một thiếu niên áo đen chống cằm, cũng dõi theo từng động tác ấy. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc nhìn nàng một cái, thần thái lười nhác mà tự nhiên.
Hai người đều im lặng nhưng bầu không khí lại vô cùng hài hòa. Nếu không có tiếng chày giã thuốc vang lên khe khẽ, e rằng người ta sẽ tưởng đây là một bức tranh tĩnh lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
