Rồi lại tiếp tục giã thuốc.
Khương Họa Thủy nghiêng đầu hỏi: “Có phải ta đến không đúng lúc không?”
Trường Dạ không đáp, chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt mang theo ý vị khó đoán.
Mạnh Khê Vân lại nói: “Không sao, ta sắp xong rồi, ngươi ngồi đợi một lát.”
Thế là Khương Họa Thủy cười tủm tỉm, mặc kệ ánh nhìn của Trường Dạ, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Khê Vân. Chẳng bao lâu sau, Mạnh Khê Vân ôm cối thuốc đi vào trong nhà.
Kiếp trước, Khương Họa Thủy chưa từng nghe Mạnh Khê Vân nhắc đến chuyện nàng quen biết đồ đệ của Kiếm Thánh. Giờ người vừa đi khỏi, tò mò trong lòng nàng liền không giấu nổi, câu hỏi nối tiếp câu hỏi, bắn ra như pháo liên thanh: “Sư phụ, chẳng lẽ ngày nào người cũng sáng đi tối về, đều đến chỗ A Tuân sao? Sao trước đây con chưa từng gặp người? Người quen A Tuân thế nào, quen từ bao giờ, quen được bao lâu rồi? Ngày nào người cũng đến đây làm gì, giống như vừa nãy, chỉ ngồi nhìn nàng ấy giã thuốc vậy sao?”
Quá nhiều câu hỏi, Trường Dạ khựng lại một chút, chọn câu dễ trả lời nhất: “Nàng ấy là sư muội của ta.”
Sư muội?
Sư phụ của Trường Dạ là Kiếm Thánh. Sư phụ của Mạnh Khê Vân là Y Thánh.
Hai người lại là sư huynh muội?!
Chẳng lẽ… Kiếm Thánh và Y Thánh là cùng một người?!
Ý nghĩ này khiến Khương Họa Thủy giật mình.
Kiếp trước nàng ở sau màn vì Hạ Trạc mà mưu tính nhiều năm, tự cho là nắm trong tay không ít bí mật ít người biết. Ví như minh chủ võ lâm đương thời vốn chỉ là một võ quan thất phẩm vì tuổi trẻ cương trực mà đắc tội cấp trên, bị bãi chức. Kẻ thù cũ biết tin liền liên thủ truy sát, ép hắn trốn vào núi sâu rồi một ngày đột nhiên luyện thành thần công, thống lĩnh võ lâm. Hay như Trưởng sử tể tướng dung mạo tuấn tú lại có long dương chi hảo…
Nàng từng gặp sư phụ của Mạnh Khê Vân, là một lão già quái gở, thích tết râu thành bím trông chẳng giống vị Kiếm Thánh tiên phong đạo cốt trong truyền thuyết.
Khương Họa Thủy suýt nữa buột miệng hỏi: “Kiếm Thánh và Y Thánh là cùng một người sao?”
Nhưng chợt nhớ ra Trường Dạ không hề biết nàng đã biết thân phận đồ đệ Kiếm Thánh của hắn. Ngẩn người trong chớp mắt, Khương Họa Thủy lập tức bẻ lái câu hỏi: “Vậy tức là… người cũng là đệ tử của Y Thánh à?”
Vừa dứt lời, Trường Dạ khẽ cau mày nhìn nàng bằng ánh mắt hết sức kỳ quái nhưng không đáp.
Ngay khoảnh khắc đó, Khương Họa Thủy bỗng ngộ ra.
Ôi trời! Đúng là thông minh quá lại bị thông minh hại!
Nàng đã có thể dùng chiếc vòng tay của hoàng thất nước Cổ Tức để dụ hắn lộ diện bái sư, sao lại không biết hắn là đệ tử của Kiếm Thánh chứ?
Nhưng thấy bộ dạng như đang xem kịch hay của Trường Dạ, Khương Họa Thủy nhất quyết không thừa nhận mình vừa bị “não ngắn mạch”!
Nàng quyết tâm giả ngu đến cùng, lại hỏi tiếp: “Sư phụ, sao người không nói gì vậy? Người là sư huynh của A Tuân, vậy cũng là đồ đệ của Y Thánh đúng không?”
“…” Không trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
Khương Họa Thủy làm ngơ vẻ mặt cạn lời của hắn.
Chuyến đi này kéo dài mấy tháng, mục đích của nàng là đến từ biệt Mạnh Khê Vân. Sợ không khí trở nên bi thương, Khương Họa Thủy cố ý chớp mắt tinh nghịch: “A Tuân đừng nhớ ta quá nhé!!!”
Mạnh Khê Vân mỉm cười, gật đầu: “Ta sẽ không nhớ ngươi quá đâu.”
Khương Họa Thủy bật cười ha hả rồi nói: “Còn một chuyện nữa…”
Chuyến đi này sẽ xảy ra chuyện gì, nàng không biết. Vì thế, nàng muốn mời Trường Dạ đi cùng. Hai người cùng lúc nhìn Trường Dạ. Không ngờ hắn lại dễ nói chuyện hơn dự đoán, gật đầu đồng ý.
Ba ngày sau, đoàn thương nhân rầm rộ xuất phát. Đây là một thương đội khoảng năm trăm người, hơn trăm cỗ xe chở đầy hàng hóa nặng nề. Bánh xe lăn trên tuyết để lại những vệt sâu dài, dần dần khuất xa.
Khương Thượng Thời mời Tiêu cục Phong Hổ là tiêu cục lớn và nổi danh nhất kinh thành hộ tống. Chắc chắn đã bỏ ra không ít bạc, số người hộ tống được phái đến cũng rất đông.
Khương Họa Thủy bị gọi dậy từ giờ Mão, buồn ngủ đến mức mắt không mở nổi. Nàng cáu kỉnh gào loạn mấy tiếng rồi nheo mắt để mặc nha hoàn thay y phục, chải đầu. Đến khi lên xe ngựa, cả người nàng vẫn còn mơ mơ màng màng.
Không rõ là bị xe lắc làm tỉnh hay vì ngửi thấy mùi thơm mà đói tỉnh, bụng nàng réo liên hồi. Khương Họa Thủy vừa mở mắt đã thấy trên chiếc bàn nhỏ trước mặt đặt một bát cháo và một đĩa điểm tâm tinh xảo.
Cháo là bát bảo chúc nàng thích nhất, hạt gạo mềm thơm, hạt đậu đỏ to tròn bở ngọt, hương thơm lan tỏa khiến người ta thèm thuồng. Điểm tâm là mai hoa tô vừa ra lò, nhỏ xinh tinh tế, còn bốc hơi nghi ngút.
Khương Họa Thủy cầm một chiếc mai hoa tô nhét vào miệng, lớp vỏ giòn tan, bên trong phảng phất hương hoa mai. Uống thêm một ngụm cháo, thỏa mãn đến không tả xiết.
…
Ăn no uống đủ xong, Khương Họa Thủy vén rèm xe, quan sát đoàn thương đội.
Trong xe ngựa là nàng và Lý thị. Khương Thượng Thời cưỡi ngựa đi phía trước. Trường Dạ theo sau cùng. Người của Tiêu cục Phong Hổ tản ra đi dọc hai bên xe hàng. Cả đoàn tinh thần phấn chấn, không sợ gió tuyết.
Danh tiếng Tiêu cục Phong Hổ lẫy lừng, mấy chục người được phái đến trông đều là cao thủ. Theo lý mà nói bọn thổ phỉ bình thường không dám bén mảng.
Trời còn u ám, chẳng thấy chút sáng, đi đường còn phải thắp đèn. Vậy mà phố xá đã có không ít tiểu thương gánh hàng rao bán, hai bên cửa tiệm cũng lần lượt mở cửa. Tuyết rơi lất phất. Ra khỏi kinh thành, tốc độ đoàn xe chậm lại. Rời xa phố phường náo nhiệt, dân cư thưa dần, trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa. Tuyết rơi không tiếng, cảnh sắc yên tĩnh lạ thường.
Xe ngựa lắc nhẹ, trong xe ấm áp. Ăn no rồi, Khương Họa Thủy cố gắng chống mí mắt ngồi thêm một lúc, rồi chẳng hay biết đã ngủ thiếp đi.
Tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng hẳn, trên đường không thấy bóng người. Nàng hỏi Lý thị: “A nương, chúng ta đến đâu rồi?”
Lý thị nhìn ra ngoài một cái, đáp: “Còn sớm lắm. A Vãn đói không?”
Khương Họa Thủy lắc đầu.
Chỉ là… hơi chán thôi.
Ngồi trong xe thật chẳng có gì thú vị. Nàng rất muốn ra ngoài cưỡi ngựa nhưng không cần hỏi cũng biết phụ thân A nương nhất định sẽ không đồng ý.
Cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn như vậy qua một ngày, cuối cùng trước khi trời tối cũng đến được một trấn nhỏ để tìm khách điếm nghỉ chân. Đây là trấn Khang Nhạc, một trấn nhỏ gần kinh thành, coi như giàu có nhưng không sánh được với sự phồn hoa của kinh đô.
Đêm xuống, người đi đường suốt một ngày đều mệt mỏi, sớm chìm vào giấc ngủ. Khương Họa Thủy ban ngày ngủ suốt dọc đường, giờ lại tỉnh táo lạ thường, trằn trọc mãi không ngủ được bèn lén lút chuồn ra ngoài. Nàng không đánh thức ai, rón rén khoác áo ngoài, búi gọn mái tóc dài, choàng thêm áo choàng rồi ra cửa.
Băng tuyết không thể ngăn nổi sự náo nhiệt của nhân gian. Trên đường, một mùi hương đậm đà ập tới. Khương Họa Thủy vì ngủ quên lỡ bữa tối, bụng liền không chịu nghe lời, réo lên liên hồi.
Nàng xoa xoa bụng, ngồi xuống một quầy hàng ven đường. Chẳng bao lâu sau, một bát mì trộn tương sắc hương vị đủ đầy đã được bưng lên bàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

