“Ta biết chàng ở đây nha, bằng không thì ta đang nói chuyện với ai?” Tiết Tĩnh Xu che miệng ngáp. “Ta thực sự rất mệt, có thể ngủ được chưa?”
“Có thể. Nhưng phải ăn viên giải rượu trước.”
“Chàng gạt ta! Chàng bảo chỉ cần nói chuyện với chàng thì không cần uống, chàng nói chẳng giữ lời gì hết.” Tiết Tĩnh Xu trừng mắt nhìn hắn.
Hoàng đế khẽ nhếch miệng: “Ta đâu có đồng ý với hoàng hậu. Hơn nữa vừa rồi là canh giải rượu, ta đã thông cảm hoàng hậu không uống được, cho người đổi sang viên thuốc giải rượu. Chẳng lẽ hoàng hậu không muốn uống thuốc mà lại thích uống canh?”
“Không muốn uống canh.” Tiết Tĩnh Xu tủi thân dẩu môi.
“Vậy thì uống thuốc.” Hoàng đế nhấc màn lên, phân phó cho người bên ngoài.
Tiết Tĩnh Xu nằm trong ngực hắn nhỏ giọng thầm thì: “Bại hoại.”
Hoàng đế nghe thấy, quay đầu lại nhéo gò má nàng rồi nói: “Khen hay lắm.”
Tiết Tĩnh Xu hừ một tiếng, càng lớn tiếng nói: “Đại bại hoại!”
Đức công công đang từ bên ngoài tiến vào, nghe được những lời này thì khựng lại, rồi mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm đi tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
