Biên tập: Tiểu Khánh
Beta: Nguyệt Vi Yên, Vũ Ngư Nhi
“A…” Tiết Tĩnh Xu không nói gì, đôi mắt đảo tới đảo lui.
Hoàng đế nói: “Quân vô hí ngôn[1].”
[1] Vua không nói đùa.
Tiết Tĩnh Xu động đậy chân, mười ngón chân xinh xắn đẹp đẽ vô tội quặp lại.
Ánh mắt hoàng đế nhìn sang theo.
Tiết Tĩnh Xu lại di chuyển chân.
Hoàng đế liền vươn tay, giữ bàn chân như bạch ngọc cực kỳ không an phận kia lại.
Thân thể Tiết Tĩnh Xu lạnh hơn người bình thường một chút nên đôi chân cũng lạnh hơn mấy phần, cầm trong tay, giống như cầm một món đồ làm bằng ngọc vậy.
Hoàng đế nắm trong lòng bàn tay còn thấy chưa đủ, lại nhéo một cái.
Tiết Tĩnh Xu muốn rút chân về, nhưng cả người nàng đều bọc trong chăn, không có chỗ để dùng sức, vừa giật một cái, cả người liền ngã nhào xuống giường, chỉ có đôi chân vẫn còn giơ lên, bị hoàng đế nắm trong tay.
Nàng như một con tằm trắng mập mạp, cong người hai phát mà không dậy nổi, liền dứt khoát nằm luôn đó không dậy nữa.
Hoàng đế dùng đầu ngón tay thô to cọ cọ lòng bàn tay nàng.
Cả người Tiết Tĩnh Xu run bắn lên, vội vàng xin tha: “Đừng mà, đừng mà! Nhột lắm, nhột lắm…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)