Biên tập: Thỏ, Nguyệt Vi Yên
Beta: Nguyệt Vi Yên, Vũ Ngư Nhi
Ngày lâm triều hôm nay hoàng đế đến muộn.
Dù trong lòng Tiết Tĩnh Xu tức giận hắn lúc sáng không giữ lời, trêu chọc xoa bóp nàng một hồi nhưng trong lòng vẫn lo lắng hắn không có lời giải thích hợp lý trước mặt triều thần.
Vì vậy tới gần trưa, nàng liền phái một tiểu thái giám ra ngoài đình dò la tin tức.
Không lâu sau, tiểu thái giám về báo: “Nương nương, hôm nay trên triều bệ hạ nói, Cố Đình Ngọc Cố đại nhân hành động làm người thương tâm, người tự thấy thẹn với tiên đế nên đêm qua đã ngồi cả đêm trước linh vị tiên đế làm trễ nãi triều chính ngày hôm nay. Các vị đại thần nghe xong đều xin bệ hạ giải sầu, nói rằng Cố Đình Ngọc cô phụ thánh vọng, không đáng để bê hạ hao tổn tinh thần.”
Tiết Tĩnh Xu nghe xong, thật lâu không nói gì.
Một lần nữa trong lòng nàng lại nhận thức được hoàng đế luôn nghiêm trang nhưng lại có bản lĩnh ăn nói bậy bạ, cũng vì lo lắng lúc trước của mình mà buồn cười, với da mặt của hoàng đế mà cần nàng lo lắng sao?
Đến hôm nay nàng càng ngày càng hiểu rõ, cái gọi là đứng đắn của hoàng đế, đều là mặt dày giả trang thành bộ mặt không để lộ tâm tình mà thôi, trên thực tế cả người chẳng có chút nào gọi là nghiêm chỉnh.
Uổng công mình lúc trước chỉ vì một câu nói của hắn mà nghĩ đông nghĩ tây, chỉ lo nghĩ lệch đi rồi hiểu lầm hắn, thực tế hiểu lầm ai, cũng sẽ không hiểu lầm hắn.
Đây là lần đầu tiên nàng đọc loại sách này, cảm thấy vô cùng mới lạ, lúc nào cũng nghĩ về chúng nên cho người đi hỏi, không biết nàng có thể vào Tàng thư các tìm mấy cuốn sách không.
Trong điện Sùng Đức, hoàng đế đã ăn trưa xong, giờ đang phê duyệt tấu chương, Đức công công liền vào xin chỉ thị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
