Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thật không ngờ rằng, để đối mặt với một công ty không trả tiền, người ta phải coi công việc như một trò chơi nhập vai để tồn tại.
Vào ngày thứ tư sau khi rời khỏi khách sạn ở thành phố Dung, Hồ Tu nằm trên giường, mở mắt là thấy Tần Tiêu Nhất, nhắm mắt lại cũng thấy Tần Tiêu Nhất.
Mỗi lần ra khỏi khách sạn ở thành phố Dung đều như thế này, Hồ Tu luôn vô thức nhớ lại những hành động, ánh mắt của Tần Tiêu Nhất, sợ rằng mình sẽ quên mất khuôn mặt ấy, hương bạc hà tỏa ra từ hơi thở của anh. Vị bạc hà trong kẹo của anh không giống với loại mà cô vẫn thường mua. Cô cứ ghé qua cửa hàng tiện lợi để tìm loại kẹo đó, đầu giường của cô chất đầy kẹo bạc hà. Mỗi lần ngậm vào, mùi vị của kẹo lại làm cô nhớ về cảm giác hơi thở mát lạnh của anh quanh môi mình, cứ như là đã gián tiếp hôn Tần Tiêu Nhất vậy.
Ngậm kẹo đến mức cảm giác cơ thể cũng lạnh toát, cô nhận ra không thể tiếp tục như thế này được nữa.
Dù Tần Tiêu Nhất có đẹp trai đến đâu, cũng không thể khiến cô mất đi lý trí. Tài khoản ngân hàng còn đúng hai ngàn năm trăm tệ, vừa đủ tiền thuê nhà tháng này, tuyệt đối không thể tiếp tục đi chơi nữa.
May là cô còn đang sống ở một khu vực xa xôi, nơi chỉ cách trạm tàu Từ Kinh Đông khoảng bốn mươi phút đi xe và nhà cũng thường xuyên mất điện. Nếu như vẫn còn ở trong thành phố thì có lẽ chủ nhà đã đuổi cô đi từ lâu rồi.
Vậy mà cô đã sống trong căn nhà đông lành hè nóng ấy được một năm, và phần lớn thời gian cô đều dành cho việc ngẩn ngơ.
Ba trăm sáu mươi lăm ngày ròng rã ở nhà là khoảng thời gian mà Hồ Tu chưa từng trải qua. Từ tiểu học đến khi tốt nghiệp thạc sĩ rồi đi làm, cuộc sống của cô lúc nào cũng dày đặc và không ngừng nghỉ. Trong các kỳ nghỉ, cô bận học thêm đàn piano; vào đại học, cô vùi đầu học ngoại ngữ; đến khi học thạc sĩ, cô bắt đầu nhận dịch hội nghị, thi BEC cấp cao¹ và đạt điểm gần như tuyệt đối ở trình độ chuyên ngành. Giai đoạn học thạc sĩ, cô còn lấy được chứng chỉ dịch thuật chuyên nghiệp cấp cao nhất, trở thành một cỗ máy thi cử không ngừng nghỉ.
¹BEC: viết tắt của Business English Certificate Higher, là cấp độ cao nhất trong chuỗi chứng chỉ tiếng Anh thương mại của Cambridge English, được thiết kế để đánh giá năng lực tiếng Anh trong môi trường làm việc quốc tế. Tương đương với trình độ C1 theo Khung tham chiếu ngôn ngữ chung Châu Âu (CEFR).
Ký ức về những tháng ngày luyện tập không ngừng nghỉ ấy là món quà mà ba để lại cho cô. Nếu cảm thấy mệt, thì cứ cố gắng thêm một chút nữa.
Tuy nhiên, sau khi bị từ hôn, Hồ Tu đã mất hồn đến ba tháng, cơ hội được chuyển chính thức ở công ty cũng trượt mất. Sau khi chuyển ra ngoại ô, điều cô làm nhiều nhất là nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Cô ngắm đủ các kiểu thời tiết bên ngoài khung cửa sổ, giờ giấc sinh hoạt của cô cũng bị công việc cắt vụn và trở nên không ổn định. Thời gian sử dụng điện thoại hàng ngày của cô tăng lên đến tám tiếng, Weibo, Douyin, và vòng bạn bè được cô lướt hết lần này đến lần khác. Dây thần kinh của cô vốn đang căng cứng quá mức, giờ đây bỗng nhiên lại lỏng lẻo đến quái lạ, và cảm giác tội lỗi cũng biến chất theo. Cô chỉ muốn nằm lì trong chăn, sống một cuộc sống thảnh thơi – cảm giác được nằm yên thật sự rất thoải mái!
Nhưng bây giờ cô không thể nằm mãi được nữa, cô cần đòi tiền làm freelancer càng sớm càng tốt, trả nhà ở ngoại ô và đi tìm một công việc dịch thuật tử tế, tốt nhất là phiên dịch.
Nếu tìm được một công ty ổn định, cô sẽ có thu nhập cố định để gặp lại Tần Tiêu Nhất.
Với thu nhập ổn định, cô có thể tiết kiệm vài ngàn, không chỉ có thể gặp anh hai lần mỗi tháng, mà thậm chí còn có thể gặp anh hai lần mỗi tuần.
Đặc biệt là cái công việc bị Triệu Hiếu Nhu và Lý Ai phàn nàn không biết bao nhiêu lần. Bọn họ đã cắt xén tiền lương rồi, mà lúc đòi tiền lại còn ngó lơ, thanh toán một năm hai lần, lần cuối bị trì hoãn tận sáu tháng. Hôm qua còn gọi điện yêu cầu cô tới công ty để gặp khách hàng.
Đã biết bao lần Triệu Hiếu Nhu nói đây là cô bị xem như hồng mềm mà bóp, và cũng đã biết bao lần Hồ Tu âm thầm quyết định sẽ nghỉ.
Nhưng cô luôn bị quản lý dỗ dành, sau đó lại tự nhủ với bản thân một câu hòa khí sinh tài.
Bây giờ ngồi trên giường càng nghĩ càng tức, cô thề độc với chính mình, nếu hôm nay không đòi lại được tiền thì sẽ không bao giờ gặp lại Tần Tiêu Nhất nữa.
Tình yêu thật sự là động lực lớn lao, cô từng muốn nằm lì mà không lo toan, sống một cuộc sống bình thường. Nhưng giờ đây, Hồ Tu lại bật dậy khỏi giường, tràn đầy nhiệt huyết như thể chuẩn bị động phòng với Tần Tiêu Nhất.
Để trông như một copywriter thời thượng, cô lục lọi tìm hộp son Dior đã mua từ lâu, tự tay đục bốn lỗ, xỏ dây da để làm thành một chiếc túi Dior tự chế.
Đeo vào rồi cô mới thấy buồn cười. Túi này ngoài đựng son và khăn giấy ra, thậm chí còn không đựng nổi một cây dù nữa chứ đừng nói là laptop, mà bốn cái lỗ khoan trông cũng vụng về, dùng giũa ma sát vài cái lại càng thêm thô ráp.
Hồi trước lúc có tiền sao cô không nghĩ đến việc mua một chiếc túi tốt, mà thay vào đó lại nghĩ rằng chủ nghĩa vật chất sẽ hủy hoại con người nhỉ?
Suy đi tính lại, cuối cùng cô vẫn lấy ra chiếc túi vải bố đã dùng lâu năm, cho laptop vào trong và ra khỏi nhà.
Vật lộn với dòng người trong giờ cao điểm, mồ hôi nhễ nhại, khi đến đường Đào Lâm cũng đã mười giờ rưỡi. Cô viết nội dung quảng cáo ATL cho một công ty tên là Enlighten, thuộc team mỹ phẩm. Đối tác chính là một tập đoàn mỹ phẩm với bốn đến năm dòng sản phẩm.
Hồ Tu âm thầm quyết tâm không được mềm lòng, nhất định phải nghỉ việc, không để bị những lời đường mật lừa dối nữa.
Có tiền là cô có thể đi gặp Tần Tiêu Nhất trong trò nhập vai, giống như cách các bác sĩ tâm lý tính phí theo giờ vậy. Gặp Tần Tiêu Nhất mỗi giờ tính ra là 150 tệ, mà mỗi lần gặp về là ngẩn ngơ được nửa tháng, quá lời!
Lúc này, Tracie cầm ly cà phê bước vào phòng họp, vừa mệt mỏi vừa chào hỏi: “Xin lỗi nha Tu Tu, hôm nay có nhiều thứ cần viết và sửa quá, nếu gọi điện thoại thì có thể sẽ phải liên tục gọi cho cô. Chúng ta sửa trực tiếp tại đây, khách hàng phản hồi ngay sẽ tốt hơn là cứ truyền qua truyền lại.”
“Không sao đâu…”
“Còn tiền... hôm nay kế toán không có ở đây, chắc lại bận đi làm nội thất rồi. Khải Tử, hôm nay chị Hiểu Văn có đến không?”
“Không, chị ấy đi giám sát thi công nhà mới rồi.”
Nhà thiết kế bĩu môi cười với Tracie: “Chị Hiểu Văn là cổ đông mà, hàng ngày đếm tiền về nhà là có thể tu sửa nhà rồi. Tôi bốn giờ sáng dậy thấy tin nhắn đầu tiên là bị đòi tiền thuê nhà đấy.”
Hồ Tu nghĩ bụng, tiền thuê nhà của tui cũng chưa trả nữa đây này.
Đã bắt họp rồi còn muốn để người ta đánh Thái Cực với đám drama queen này, lại còn không thể nổi giận—
Nhãn hàng bắt đầu bằng chữ E là vô địch về doanh số, nhưng chỉ bàn về nội dung với bên quảng cáo sau 7 giờ tối vì ban ngày phải họp; nhãn hàng O hướng đến giá cả hợp lý, nhưng nội dung lại phải sang trọng hơn giá thành; nhãn hàng L cho nam thì dễ tính nhất, chỉ cần không dùng từ ngữ nhạy cảm theo luật quảng cáo là được; khó nhất là mỹ phẩm B, cần thay đổi nhiều nhất mỗi quý, có lúc đến nửa đêm vẫn phải sửa nội dung, sản phẩm dù giống nhau nhưng yêu cầu đủ kiểu, muốn mỗi từ phải mới mẻ sáng tạo.
So với những khách hàng khác, các khách hàng bên A hầu như không có ai rời đi. Hồ Tu không hứng thú với công việc này nhưng lại rất quý các cô gái tận tụy trong team, trẻ trung, có thể chịu áp lực, thậm chí có đau nhẹ cũng không rời vị trí.
Nhớ lại ngày Singles’ Day² năm 2017 bị gọi điện đến cháy máy, Hồ Tu vẫn còn nhớ rõ nghe tiếng người ở đầu dây hét lên, làm sao mà xin nghỉ vào lúc này được chứ, bà nội tôi đang ở nhà tang lễ Long Hoa đây, tôi còn chưa đi. Bọn họ làm sao có thể vô trách nhiệm thế được?
²Singles’ Day: hay còn gọi là Double Eleven, là ngày 11/11, một sự kiện mua sắm lớn nhất trong năm ở Trung Quốc và đã lan rộng ra nhiều nước khác. Ban đầu, đây là ngày để người độc thân kỷ niệm cuộc sống độc thân của mình, nhưng từ năm 2009, công ty Alibaba đã biến nó thành một dịp giảm giá khổng lồ, tương tự như Black Friday ở phương Tây.
Tracie là nữ chiến thần của team mỹ phẩm ở Enlighten, làm việc như gió cuốn sấm rền, tập trung vào khách hàng để đạt thành tích. Vào mùa bận rộn, cô ta gần như không ngủ. Tuy vậy, có một điểm không tốt là cô ta hay trì hoãn việc trả tiền và đùn đẩy trách nhiệm.
Điện thoại của khách hàng vang lên, yêu cầu cập nhật phong cách, hiệu quả sản phẩm, và mức độ chương trình khuyến mãi vào nội dung mới, thậm chí sản phẩm tương tự của cùng công ty cũng phải viết khác phong cách.
Thực ra Hồ Tu biết rõ, các streamer khi lên sóng hiếm khi nhìn vào bản nội dung, nhưng nội dung viết vẫn là công đoạn thấp nhất trong chuỗi, phục vụ cho người nổi tiếng trên mạng là phải làm theo yêu cầu, không thể phản đối.
Điện thoại lại đến, giọng khách hàng nghe như đang đắp mặt nạ: “Chúng ta nói nhanh nhé. Nói đến phần phấn nền, mùa này chúng ta nhấn mạnh độ mỏng nhẹ, và loại này là dưỡng da. Nhưng mùa hè đến rồi, vẫn cần cảm giác mỏng nhẹ; phần giải thích dưới này thiếu cảm giác mùa hè. Bây giờ sản phẩm cạnh tranh trên thị trường nhiều lắm, mùa hè phải chiếm được thị phần. Ngoài ra, phần trong ngoặc nhắc nhở streamer thử phấn nền, không có sản phẩm hiện lên là không ổn.”
Giữa chừng tín hiệu điện thoại lại không tốt, nghe loáng thoáng thấy bên kia hạ thấp giọng nói: “Nội dung quảng cáo của bọn họ như dùng chân viết ấy, tệ không chịu được. Brief³ như kiểu không hiểu tiếng người, thật sự không phải tôi picky³, mà cái này quá awful³ rồi! Không bằng tự tôi làm còn hơn. Cả team này dựa vào chúng tôi để ăn, mà lần nào bản thảo cũng dở tệ thế này, đợi họp xong tôi phải nói với Tracie đổi ngay copywriter mới.”
³: brief: bản tóm tắt, picky: kén cá chọn canh, awful: tệ.
Người đó nói xong thì tín hiệu lại ổn định, giọng nói từ phía bên kia quay về thái độ lịch sự như chưa có gì xảy ra: “Nói đến đâu rồi nhỉ? Giờ chúng ta nói tiếp về phấn mắt và cọ trang điểm đi.”
Các yêu cầu mà Account Executive⁴ truyền đạt cho copywriter và designer đều đã qua sàng lọc, nhưng lần này Hồ Tu nghe thấy trực tiếp, cả phòng lặng thinh nhìn nhau, ai nấy đều thấy ngượng ngùng thay cô.
⁴qAccount Executive (AE): Người chịu trách nhiệm qauản lý mối quan hệ với khách hàng. Họ truyền đạt yêu cầu của khách hàng tới đội sáng tạo và giám sát quá trình thực hiện dự án.
Tracie im lặng liếc nhìn Hồ Tu, như thể đồng tình với khách hàng, đó là cách cô ta thường làm, mỗi khi giao bản thảo lại buông vài câu: “Sao lúc nào cũng phải sửa nhỉ?”
“Thật làm tôi thất vọng quá!” Và sau khi sửa xong lại nói: “Cố lên nhé, tôi tin cô, cô là copywriter tôi tin tưởng nhất” - những lời này như bóp nghẹn mọi ý định đòi tiền của Hồ Tu.
Cảm giác bị khách hàng bắt nạt lại trỗi dậy, thường thì cô sẽ đơ người vì thấy xấu hổ, nhưng lần này, Hồ Tu không đổi sắc mặt, chỉ thầm nhủ: Tần Tiêu Nhất, Tần Tiêu Nhất, chịu qua buổi họp cuối cùng này là có thể gặp anh ấy rồi.
Chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt của Tần Tiêu Nhất đứng trước mặt, rồi hình dung giọng nói của anh vang vọng bên tai, Hồ Tu đã thấy rùng mình vì phấn khích.
Trong một giờ chỉnh sửa, mọi người nghỉ trưa, còn Hồ Tu ngồi trong phòng họp gõ bàn phím cật lực. Quảng cáo vốn chỉ là việc ghép nối câu từ, không cần quá nhiều cảm xúc, cô đã hiểu điều này từ khi còn làm phiên dịch. Các bản thảo ngắn chỉ như trò chơi lắp ráp, miễn là hiểu yêu cầu của khách hàng và viết đúng ý là được.
Ba designer đối diện vừa ăn trưa vừa nói về chuyện tình cảm không suôn sẻ, niềm vui duy nhất gần đây là có lương để mua túi xách.
Trong khi đó, Tracie thì cứ luôn lấy cớ với cô: “Lương bọn tôi còn chưa trả nổi ấy chứ, Hồ Tu, cô cố chờ thêm chút nữa nhé."
Á à cái đồ bất lương, gạt người không chớp mắt.
Khi cô gái thất tình kia đi ra ngoài đổ rác, hai người còn lại thầm thì nói: "Thật ra cô ấy đã chia tay rồi, không dám nói ra vì sợ chúng ta biết cô ấy bị anh nhà giàu đẹp trai đá đấy. Thực sự thì cô ấy cũng chẳng dư dả gì đâu, sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở Hồng Khẩu, không có tiền mua nhà, đáng thương ghê.”
Hồ Tu không ngờ tới, trong những câu chuyện ganh đua giữa các cô gái trẻ, còn có người coi tình yêu như một sự tự hào.
Nhận thấy ánh mắt của Hồ Tu, bọn họ vội im bặt, cun cút ra khỏi phòng họp: “Dạo này Tracie thiếu người nên sắp phát điên rồi.”
“Nhưng mà email thăng chức của cô ấy vừa gửi đến rồi đấy, chính thức là AM⁵ rồi, ngân sách giờ nằm trong tay cô ấy, cứ thế cắt bớt rồi giữ cho bản thân thôi.”
⁵AM: viết tắt của Account Manager, hay còn gọi là Quản lý khách hàng. Đây là vị trí cấp cao hơn Account Executive (AE) trong lĩnh vực quảng cáo, truyền thông hoặc các ngành dịch vụ khách hàng.
Hồ Tu ghi nhớ hết những lời đó.
Bản thảo sửa đến bốn giờ chiều, Hồ Tu chỉ uống một cốc cà phê, mệt mỏi đến mức máu dồn lên đầu.
Tracie mải bận không để ý đến cô, xách túi định đi họp với khách hàng khác.
Hồ Tu đứng chắn trước bàn làm việc của cô ấy: “Tracie, tôi sẽ không nhận công việc freelance này nữa, phiền cô thanh toán lương nhanh giúp tôi, dạo này tôi đang cần tiền gấp.”
Tracie có chút nghiêm nghị: “Hôm nay cô đến để đòi tiền sao?”
“Đúng vậy…”
“Hệ thống kế toán của chúng tôi đóng rồi, chắc phải chờ đến mai.”
“Chẳng phải là năm giờ mới đóng sao? Giờ mới bốn giờ hai mươi, vẫn còn thời gian mà.”
Tracie im lặng vài giây, có vẻ khó xử: “Hồ Hồ, tôi không cố ý để cô chờ đâu, tiền quý hai khách hàng thanh toán chậm, bên tài vụ cũng không làm việc thường xuyên, tôi còn đang thiếu người, cũng rất vất vả đó. Nghe khách hàng nói vài câu mà bỏ cuộc thì không đáng. Hay là cô giúp tôi thêm ba tháng nữa, đợi hết mùa Double Eleven, tôi sẽ thanh toán một lần và nhờ sếp tăng lương cho cô.”
Nhưng Hồ Tu đã được trò nhập vai khai sáng rồi đấy nhé. Cô tiến gần hơn và nhìn chằm chằm vào mắt Tracie, giọng điệu buồn bã: “Tôi biết cô cũng vất vả lắm, nhưng nếu kéo dài nữa thì tôi sẽ không trả nổi tiền thuê nhà mất. Cô xem cái túi vải của tôi đây, góc cũng bị mài rách rồi, tài khoản thì chỉ còn đủ một tháng lương. Ở công ty quảng cáo này tôi là người nghèo nhất rồi. Freelancer tuy không có hợp đồng, nhưng tin tưởng mới làm tiếp được phải không? Hôm nay chuyển tiền, sau này vẫn có thể hợp tác. Còn không trả tiền thì tôi không thể làm được nữa.”
Tracie đứng yên, đóng máy tính: “Để tôi gọi cho bên tài chính. Nhưng hứa với tôi, Double Eleven cô nhất định phải giúp tôi hoàn thành nhé.”
“Đương nhiên…”
Hồ Tu không vội rời đi, nộp xong bản thảo rồi ngồi đợi ngay tại bàn làm việc của Tracie, đến khi nhận được hai mươi bốn nghìn vào tài khoản, cô bình tĩnh đi xuống thang máy cùng Tracie.
Nhìn Tracie lên taxi, cô nhắn tin: “Xin lỗi nhé Tracie, tôi không làm nữa đâu. Hy vọng đợt Double Eleven sắp tới cô sẽ tìm được copywriter phù hợp, tôi sẽ quay lại công việc phiên dịch thôi, làm freelancer cho các cô thật sự chẳng đủ sống.”
Đối phó với kẻ dây dưa thì phải dùng cách như vậy, Hồ Tu không ngờ, chiêu trò học được từ mấy buổi nhập vai lại có thể dùng để đối phó với những kẻ mưu kế chồng chất thế này. Hả hê gửi tin nhắn xong, cô lập tức chặn Tracie, leo lên tàu điện ngầm thẳng tiến ga tàu - Tần Tiêu Nhất, tôi tới đây!
Sau cùng, Hồ Tu sẽ chuyển về thành phố tìm việc nghiêm túc, ổn định cuộc sống, rồi tuần nào cũng hẹn hò cùng Tần Tiêu Nhất ở thành phố Dung—
Mịa nó chứ, suốt ngày phải cãi nhau vì mấy đồng tiền thúi này, trái tim như muốn ngừng đập luôn á!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)