Tóm tắt cốt truyện: Trong trò chơi nhập vai Chuyến Tàu Băng Giá, có bốn nhân vật chính: Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất, Cục trưởng Cục Cảnh sát Ninh Trạch Thần, Đại tướng Quân đội Phùng Dậu Kim, và Trưởng Trung tâm Tình báo Nhật Bản Lâm Thu Mỹ.
Trong lượt chơi này, Triệu Hiếu Nhu và Hồ Tu cùng tham gia vào nhóm của Tần Tiêu Nhất, phụ trách hỗ trợ anh trở thành người đứng đầu tại thành phố Dung.
Nhân viên công tác cũng cảm thấy bối rối. Bọn họ lấy bảng đèn từ tay Triệu Hiếu Nhu đi rồi nói, tạm thời chúng tôi sẽ giúp cô giữ lại ở bên ngoài, nhưng Triệu Hiếu Nhu vẫn cứng đầu liều chết phản kháng: “Không phải các anh có dịch vụ đặc biệt sao? Đây cũng là để chúng tôi cổ vũ cho Tần Tiêu Nhất mà.”
Hồ Tu che mặt, cảm thấy mất sạch mặt mũi luôn rồi: “Làm ơn, cầm cái bảng đèn đó đi ra ngoài giùm đi.”
Còn Tần Tiêu Nhất thì đang lén cười qua kẽ tay. Đây là lần đầu tiên sau bốn, năm lần tham gia, Hồ Tu được nhìn Tần Tiêu Nhất diễn ở khoảng cách gần như vậy. Khi cười rộ lên, Tần Tiêu Nhất không hề có vẻ quyến rũ hay ma mị, mà lại trông giống như đang ngượng ngùng hơn.
Chưa kịp nhìn thêm thì nụ cười của anh đã nhanh chóng biến mất, thay vào đó là giọng nói trầm thấp cuốn hút, trêu chọc cô và Triệu Hiếu Nhu: “Hai người chuẩn bị cũng chu đáo quá nhỉ. Nhưng lần sau đến thành phố Dung thì nhớ là thành phố Dung có quy tắc, tự do mang đồ vào là sẽ bị nhốt vào phòng thẩm vấn đấy, nơi đó chẳng dễ chịu đâu. Đến thành phố Dung, mọi người đã nhớ nhiệm vụ của mình chưa?”
Đúng là dân chuyên có khác, anh còn biết diễn ngẫu hứng nữa chứ. Lúc đó Hồ Tu mới nhớ ra mình mải nhìn Tần Tiêu Nhất mà quên cả nhiệm vụ hôm nay là gì.
Cô mở kịch bản ra nhìn mà cứ tưởng trời sập; bên trong phong bì có một tấm thẻ, không cần mở ra cũng biết đó là— thẻ nội gián.
Lần này đã tham gia vào nhóm của Tần Tiêu Nhất rồi nhưng vẫn có thể khiến cô trở thành người phản bội anh, nghĩ đến mà lòng đau như cắt, khổ tận mạng.
Lúc chuẩn bị ra ngoài thì cô bị vấp chân, miệng túi còn chưa kịp kéo lại, phong bì có thẻ nội gián rơi ra ngoài, chiếc thẻ nội gián sáng loáng rơi ngay trước mặt Tần Tiêu Nhất, anh nhìn thấy nó mà sững người.
Triệu Hiếu Nhu quay đầu lại, không nói gì đã nhảy tới đè lên người Hồ Tu, nửa người che lấy thẻ nội gián vừa rơi ra vừa nói: “Bộ trưởng Tần, phiền anh quay người đi một chút, nội y của cô Scarlett rơi ra rồi.”
Nội y?
Hồ Tu cảm thấy ngay cả bóng lưng của Tần Tiêu Nhất cũng đang cười. Anh có chút bất lực, đặt hai tay lên hông, nhẹ nhàng phẩy áo vest ra sau: “Đồ riêng tư thế này, sao không cẩn thận giữ gìn chứ.”
Việc bị Triệu Hiếu Nhu chọc cười là chuyện rất bình thường, trước đây cô cũng từng gặp nhiều tình huống éo le như này rồi. Ví dụ như trong buổi diễn trước đây của Super Junior ở Bắc Kinh, khi tấm băng-rôn khổng lồ không được mang vào, cô ấy đã giả ngây giả dại ở khu vực kiểm tra an ninh, mang theo hơn bốn mươi chiếc bật lửa trong túi. Các nhân viên đổ xô kéo nhau đi bắt cô ấy, còn Hồ Tu thì nhân lúc đó đã lẻn vào trong với túi đồ và treo băng-rôn của Lee Donghae ngay ở khu vực trung tâm, chiếm vị trí đắc địa hơn các nhóm tiếp ứng khác.
Bật lửa có giá vốn chỉ tám hào, cô ấy đã bỏ ra ba mươi tệ, cộng thêm chút mặt dày để đổi lấy vị trí tiếp ứng cho Lee Donghae. Đúng là ngon bổ rẻ.
Theo như lời cô ấy nói thì Hồ Tu không có cô ấy là không được, mấy lúc gặp chuyện xấu hổ ngại ngùng, hơn phân nửa là tiêu đời luôn.
Nhưng Hồ Tu lại cảm thấy mỗi lần cứu nguy của Triệu Hiếu Nhu thường giống hại cô nhiều hơn, ví dụ như— đè lên người cô loay hoay nhét đồ ngược lại vào túi, rồi vì đang mặc sườn xám khó đứng dậy được thì lại phát ra những âm thanh kỳ lạ không ai hiểu nổi— chẳng có cái kết cục tốt đẹp nào hết.
Khi mở cửa, người chơi bên ngoài thấy bộ dạng quần áo xộc xệch của Triệu Hiếu Nhi, Hồ Tu thì còn đang run rẩy, cộng thêm cảnh Tần Tiêu Nhất đang chỉnh lại cổ áo. Bọn họ hoang mang hỏi: “Các người ở trong đây làm nhiệm vụ cần chúng ta tránh mặt à?”
Triệu Hiếu Nhu cây ngay không sợ chết đứng: “Biết cái gì chứ, cô Scarlett tìm anh Tần có chuyện quan trọng.” Nói xong, cô ấy bỏ lại Hồ Tu và đi mất.
Tần Tiêu Nhất nhìn qua khe cửa, khẽ khịt mũi: “Nhìn cái gì, mau đi làm nhiệm vụ đi.”
Đúng là một khởi đầu hoang đường. Hồ Tu xem nhiệm vụ lần này, dù thuộc nhóm của Tần Tiêu Nhất nhưng đa phần lại không có liên quan gì đến Tần Tiêu Nhất.
Bạn là nhà hóa học người Mỹ tên Scarlett, nhưng thân phận thật sự là kẻ bí mật buôn bán súng ống đạn dước dưới danh nghĩa dược phẩm.
Để hỗ trợ Tần Tiêu Nhất trở thành người đứng đầu mới của thành phố Dung, các nhiệm vụ phụ của bạn gồm:
1. Tần Tiêu Nhất có xu hướng bài xích nước Mỹ. Bạn cần tìm một đầu mối buôn vũ khí mới, ký thỏa thuận giao dịch và gửi đến địa chỉ: 128 đường Hoa Kỳ.
Bạn có một chiếc đồng hồ quả quýt để làm ám hiệu nhận diện với hắn, sẽ có cạm bẫy, cần phải cẩn thận xác minh.
2. Thân phận khác của bạn là thần bài trong sòng bạc. Tại đó, bạn sẽ tìm thấy một chiếc ghim cài áo màu đỏ. Hãy cài ghim lên người, sẽ có người đến giao tín vật cho bạn. Nhưng tín vật đó cũng không an toàn, lấy nó có thể gặp nguy hiểm.
3. Tìm kiếm nhà vật lý có biệt danh Cúc Dại, ký một bản cam kết trung thành với nước Mỹ và gửi đến: 209 đường Hoa Kỳ.
Trên thẻ nội gián viết:
Vì từng được Ninh Trạch Thần cứu giúp, bạn cần hỗ trợ để anh ta trở thành người đứng đầu mới của thành phố Dung.
Để giành được lòng tin của Tần Tiêu Nhất, bạn phải tìm cách phá hỏng kế hoạch thăng tiến của hắn bằng bất cứ giá nào.
Nhưng vì bạn vẫn là đối tác của Tần Tiêu Nhất, việc phản bội lần này cần phải cố gắng không làm hắn nghi ngờ.
Kịch bản rất tinh tế rất phức tạp, khiến Hồ Tu rơi vào tình thế khó xử. Một bên là nhiệm vụ, một bên là lòng riêng.
Ninh Trạch Thần là mẫu đàn ông Triệu Hiếu Nhu thích, nhưng có lẽ trong lượt này bọn họ không có mấy tương tác, vì cô ấy đang bận quấn lấy Phùng Dậu Kim để lừa tiền.
Ở lượt chơi thứ năm, Hồ Tu đã hiểu được đại khái câu chuyện là thế này: Thuộc hạ dưới trướng Tần Tiêu Nhất toàn là những người giao dịch vì tiền, dưới trướng Ninh Trạch Thần là bọn cướp và gián điệp, Phùng Dậu Kim thì có lính bán Cộng sản bán Hồng quân, còn bên phía Lâm Thu Mỹ thì toàn là người Nhật.
Nhờ thẻ nội gián này, thân phận người Mỹ của cô lại có thêm chút cảm giác thổ phỉ, thấy cũng khá quyến rũ.
Ưu điểm lớn nhất của Hồ Tu là làm nhiệm vụ một cách chăm chỉ, đơn nhiệm, không bao giờ chịu dừng lại cho đến khi hoàn thành.
Vậy là đêm đầu tiên, Hồ Tu đã nghiêm túc tìm đến người đầu cơ vũ khí, nhanh chóng ký hợp đồng rồi gửi đi, tiêu hết sạch số tiền có trong tay.
Hân hoan vui vẻ hoàn thành nhiệm vụ xong thì cô chợt nhìn thấy Tần Tiêu Nhất, anh ở phía sau lưng gọi cô: “Cô đi đâu thế, chẳng phải cô là người trong nhóm của tôi sao?”
Hồ Tu quay lại nhìn Tần Tiêu Nhất, mái tóc xoăn ngắn màu đen quả thật tăng thêm điểm cuốn hút, lại còn rất quan tâm đến các thành viên trong nhóm, thỉnh thoảng còn tương tác qua lại, làm gì có cô gái nào thoát khỏi sự săn sóc dịu dàng này.
Từ giọng nói đến diện mạo của anh đều không thuộc về thế giới thực, ngay cả trong mơ cũng khó thấy một khuôn mặt sống động đến thế. Hồ Tu bối rối, chỉ buông một câu bận làm nhiệm vụ rồi chạy biến. Vừa chạy cô vừa nghĩ, sao lại có người đẹp trai dã man, giọng nói cũng quyến rũ dữ dội, tim cũng muốn ngừng đập luôn.
Đêm đầu tiên vừa kết thúc, trước khi Tần Tiêu Nhất gọi các thành viên trong nhóm trở về phòng, Hồ Tu đã kịp dùng đồng hồ quả quýt tìm được người trung gian, ký xong thỏa thuận vũ khí và vội vã gửi đi.
Trở lại phòng của Tần Tiêu Nhất, Triệu Hiếu Nhu cùng một người chơi khác đang nhìn chằm chằm vào anh, trong khi Tần Tiêu Nhất đang vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, bất lực thở dài: “Rốt cuộc thì cô có phải là người trong nhóm của tôi không? Sao lại bỏ mặc tôi rồi tự ý đi làm nhiệm vụ…”
Chỉ cần nghe anh nói thôi Hồ Tu đã đỏ mặt, cố kìm nén cảm giác xao xuyến trong lòng mà đáp: “Tất nhiên là có, tôi đang kiếm tiền cho anh mà.”
Tần Tiêu Nhất đứng lên, đi đến gần Hồ Tu nghiêng đầu nhìn cô, mùi bạc hà nhẹ nhàng phả vào mũi và môi cô: “Cô là người của Tần Tiêu Nhất tôi, đừng chạy lung tung nữa, nghe rõ chưa?”
Cảm giác như toàn bộ chất lỏng trong cơ thể đang sôi lên, Hồ Tu cảm thấy máu dồn lên đầu, phối hợp cùng tiếng hét của Triệu Hiếu Nhu, cô lắp bắp đáp: “Biết… biết rồi.”
Chuyện chưa dừng lại ở đó, Tần Tiêu Nhất đặt tay lên vai cô, vỗ nhẹ hai lần, không phải là hành động tình tứ, mà giống như nhắc nhở cô nên tự biết điều.
Trong đầu Hồ Tu chữ nghĩa đã rối tung rối mù, chỉ còn đọng lại bốn chữ: Bá đạo tổng tài.
Sau khi giao nhiệm vụ xong, ba người bước ra khỏi phòng, Triệu Hiếu Nhu hào hứng ôm chặt tay Hồ Tu: “Hấp dẫn thơm phức! Chắc chắn cậu ta có tình ý với cậu. Hồ Tu, nhanh chóng dọn về đi, giảm cân, tiêm căng da, tiêm HA, lên kế hoạch hết đi.”
“Hả?”
“Đã đến độ mặt dán mặt luôn rồi đó, Hồ Tu, cậu giả ngơ hay thật sự không nhận ra vậy?”
“Cũng không hẳn là gần gũi, đây chỉ là diễn thôi mà. Lần trước cậu ấy còn đọc một đoạn thoại ngôn tình cho mình, cái lần đóng vai người Nhật Bản đó.”
“Nếu là cô gái mình không thích thì chắc chắn cậu ta đã né rồi, đâu cần diễn. Nếu cậu ta không có tình ý với cậu, mình thề sẽ ăn hết đạo cụ trong cảnh.”
Triệu Hiếu Nhu rẽ vào cửa hàng bách hóa: “Mình đi làm nhiệm vụ đây, nếu cậu không thích Tần Tiêu Nhất thì mình sẽ trêu chọc cậu ta. Cưới rồi cũng chẳng còn gì thú vị, ngửi được toàn là mùi tình yêu của người khác, chơi nhập vai mà chẳng ai tán tỉnh mình cả.”
Mùi bạc hà dường như vẫn còn phảng phất ở mũi. Cũng từng có người đến gần và hôn Hồ Tu như vậy.
Nhưng đa phần chỉ ngửi thấy mùi kì lạ giữa kẽ răng, và mùi hơi thở hôi thối từ cổ họng, đôi môi khô nứt, cảm giác rất tệ.
Trong đầu Hồ Tu đang phân tích hương vị của Tần Tiêu Nhất, mùi bạc hà tươi mát, mùi nền ấm áp như trà đỏ, như thể đó là mùi hương sạch sẽ từ chính tâm hồn anh.
Cô không phóng đại, cũng không phải vì thích anh mà thay đổi ký ức. Có một chàng trai trong sáng như thế làm mới lại lịch sử tình cảm không mấy vui vẻ của mình, cho dù chỉ gặp trong vai diễn thì Hồ Tu cũng đã thấy mãn nguyện rồi.
Bước đi trên con đường chính của thành phố Dung, mặt Hồ Tu nóng bừng, tim đập loạn nhịp. Cô là người của Tần Tiêu Nhất tôi, lời thoại cũng quá ấy đi!
Từ xa, cô nhìn thấy Ninh Trạch Thần đang đi tới mới nhớ mình là gián điệp của anh ta, lập tức lôi tấm thẻ ra, kéo anh ta vào sòng bạc.
Ninh Trạch Thần thế mà nhận ra Hồ Tu ngay: “Có phải cô là người đã làm đổ thùng đồ của Tần Tiêu Nhất không?”
“Phải…”
“Hôm đó cậu ta đạp xe đi ngược chiều rồi bị cảnh sát phạt năm mươi tệ, tức tối cả đêm. Có năm phút đi bộ mà lười đến mức phải lôi xe ra, vừa đi ngược chiều đã bị bắt, đúng là một tên ngốc.”
Thấy vẻ mặt hí hửng của Ninh Trạch Thần, Hồ Tu không nhịn được mà bật cười. Hoá ra Tần Tiêu Nhất giận đến mức không muốn ngoảnh đầu lại là vì vi phạm luật giao thông?
Ảo ma. Diễn viên ở Chuyến Tàu Băng Giá gặp khách quen còn lén nói hai câu nữa ha.
Ninh Trạch Thần đưa cho cô mười nghìn tệ, nhờ cô đi tìm Lý Ma Tử để xin thư nhà, dùng thư đó đổi lấy thẻ miễn tử ở chỗ Tần Tiêu Nhất.
Trong đầu Hồ Tu lại mở ra thêm một chút cốt truyện. Có lẽ Ninh Trạch Thần và Tần Tiêu Nhất từng có tình anh em, nhưng sau này lại nảy sinh hiểu lầm nên đã trở thành kẻ thù.
Cô gọi Lý Ma Tử, nhận thấy ánh mắt hắn nhìn cô có chút kỳ lạ. Lý Ma Tử móc từ túi ra một nắm đậu phộng, vừa đi vừa bóc cùng cô: “Cô Scarlett, thư nhà tôi có thể đưa, nhưng tôi cũng phải sống ở thành phố Dung kiếm miếng cơm, cô nên đưa tôi chút lợi ích, thư này sẽ là của cô.”
Tính toán trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền, lại còn phải giúp Tần Tiêu Nhất tranh cử chức lãnh đạo, Hồ Tu quyết định không trả tiền, cô đặt tay lên vai Lý Ma Tử: “Ma Tử, anh thấy đấy, tôi vừa chạy đi chạy lại, tiền cũng không kiếm được, thật mệt quá. Để tôi massage cho anh, vậy thư này coi như của tôi được không?”
Cô tự thấy mình cũng có chút sức quyến rũ nữ tính. Tuy không bằng Triệu Hiếu Nhu với nhiều chiêu trò—
Nhìn kìa, cô ấy đang đuổi theo Phùng Dậu Kim, không ngừng làm nũng, thậm chí ngồi xuống đất, giả vờ yếu đuối ôm lấy chân Phùng Dậu Kim rồi—
Cô cầm thư nhà đi tìm Tần Tiêu Nhất. Phòng 301 không có ai, Tần Tiêu Nhất đang ở sòng bạc đánh bạc với Ninh Trạch Thần.
Vừa hay cả hai đều ở đây, Tần Tiêu Nhất giao thẻ miễn tử cho Ninh Trạch Thần, Hồ Tu lại nhận được mười nghìn tiền thưởng từ Ninh Trạch Thần.
Lợi dụng lúc hai người không chú ý, có người chơi từ phía sau chạm vào cô, thấy huy hiệu trên ngực cô và nhét đồ vào tay cô.
Trong thành phố Dung, thuốc phiện bị cấm lưu thông. Vốn dĩ Hồ Tu định dùng nó để tống tiền, nhưng Phùng Dậu Kim - người thích nhất là tống người khác vào tù - đã bước vào.
Ninh Trạch Thần và Tần Tiêu Nhất đều chắn trước mặt cô. Tần Tiêu Nhất thoáng sững người một giây, Ninh Trạch Thần nhìn anh một cái nhưng không lùi bước.
Bờ vai của hai người cao ngang tầm lông mày cô, đứng giữa bức tường kiên cố của hai người đàn ông, cảm nhận được hơi ấm của họ, Hồ Tu chân tình thực cảm thở dài một hơi, vận may tình yêu kiểu này, cũng chỉ có trong kịch bản thôi.
Cô chạy nhanh vào chợ đen, kiếm được hai vạn tệ rồi nhét vào túi, vui vẻ lấy đậu phộng Lý Ma Tử đưa ra cắn một miếng, răng đau đến mức kêu lên – trời ơi!
Đã kiếm được không ít, Hồ Tu ngồi trước bàn của Tần Tiêu Nhất, anh ngồi ngay cạnh, dường như không bận tâm đến thắng thua, thỉnh thoảng liếc nhìn cô như đang canh chừng tên nội gián này.
Khi Hồ Tu đứng dậy đi bỏ phiếu, Tần Tiêu Nhất còn hắng giọng nói: “Cô Scarlett, nhớ kỹ cô là người của ai.”
Hồ Tu mềm nhũn cả chân, nghĩ thầm, người của cậu, người của cậu, tôi bỏ hết phiếu cho cậu được không, đừng thả thính nữa.
Lần này Tần Tiêu Nhất thực sự trở thành người đứng đầu thành phố Dung. Khi tiếng còi báo động vang lên, anh đi đầu, Hồ Tu đứng dậy theo sau, cô cảm thấy đường nét của anh không yếu ớt, dáng đi đầy sức mạnh.
Vì phòng tối nên rất nhanh cô đã bị mất dấu, sau đó bị Triệu Hiếu Nhu ở phía sau đâm cho một nhát rồi bị loại.
Trong bóng tối, lớp sơn phát sáng của cô khiến cô trông như một cái đèn, chiếu sáng khuôn mặt của Tần Tiêu Nhất. Anh thở dài một tiếng: “Cô đấy…”
Đây có được coi là... chỉ hận rèn sắt không thành thép không?
Trò chơi sắp kết thúc, Hồ Tu móc đậu phộng từ trong túi ra, định làm tươi mới hơi thở trước khi chào tạm biệt Tần Tiêu Nhất.
Vừa bước đi về hướng Tần Tiêu Nhất, Lý Ma Tử ở phía sau chạm vào cô, lén đưa cô một mảnh giấy và cây bút: “Cô Scarlett, cô có thể cho tôi thông tin liên lạc bên ngoài thành phố Dung? Tôi rất muốn gặp cô ở ngoài thành phố Dung.”
Hồ Tu nhìn Lý Ma Tử, chớp chớp mắt. Tuy vẻ mặt hắn có chút nịnh bợ, nhưng làn da trắng mịn cũng chỉ có chút tàn nhang, không đến nỗi xấu.
Hồ Tu không giỏi từ chối người khác, cô kê giấy lên lòng bàn tay, viết số WeChat của mình, chữ hơi nối liền nhưng cũng có thể đọc được, viết xong lại lén lút đưa lại cho Lý Ma Tử, tránh máy quay.
Vừa quay người lại, Tần Tiêu Nhất đứng ở phía sau, mọi động tác vừa rồi của cô đều bị anh thu vào mắt. Anh lướt qua chạm vào vai cô, lực mạnh đến mức gần giống như lần cô xô đổ hộp của anh.
Đến lúc hạ màn, Lý Ma Tử cười cúi chào, còn nháy mắt với cô. Khi cánh cửa lớn đóng lại, Tần Tiêu Nhất cũng không thèm ngẩng đầu, tiếng cửa sắt đóng ầm một tiếng.
Cảm giác như bị phát hiện ngoại tình khiến Hồ Tu thấy răng càng đau— Đây rốt cuộc là chuyện gì chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)