Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ xa nghe thấy âm thanh tàu hỏa vào ga, tim Hồ Tu sôi sục đến mức đầu óc cô ù ù. Chỉ là hiệu ứng âm thanh thôi mà, chỉ là cánh cửa sắt mở ra thôi mà, chẳng qua là sắp gặp lại Tần Tiêu Nhất thôi mà, có gì ghê gớm đâu, đây chỉ là mấy cái trò nhập vai, tiêu tiền tương tác với nhau thôi mà.
Tần Tiêu Nhất bước ra, đôi giày da vang lên những tiếng cộp cộp trong tầng hầm vắng vẻ, từ dáng vẻ đến khí chất, mái tóc ngắn đen hơi xoăn che một phần mắt. Trong lòng Hồ Tu điên cuồng gào thét, má, sắp chết rồi sắp chết rồi.
May là cô đang nấp sau sân ga nên một nửa cơ thể đã được che khuất. Trên đường đến đây, cô đã vô thức ăn hết một hộp kẹo bạc hà, giờ bụng vừa đói vừa kêu ục ục, hai chân thì run rẩy vì căng thẳng.
Cô trốn sau bảng chỉ dẫn, len lén nhìn Tần Tiêu Nhất. Quá đáng, thế mà anh cũng nhìn thấy cô, lại còn lịch sự mỉm cười dịu dàng nữa.
Khoản lương vừa đòi được đáng đồng tiền bát gạo quá!
Vẫn là những câu thoại quen thuộc, nhưng dường như hôm nay Tần Tiêu Nhất rất vui, trong giọng nói còn pha chút ý cười.
Lần này đến thành phố Dung, các diễn viên dường như đã có sự thay đổi. Phùng Dậu Kim đã được thay bằng một diễn viên trưởng thành hơn, còn Lâm Thu Mỹ thì là một chị gái cực kỳ xinh đẹp.
Hồ Tu nhìn Lâm Thu Mỹ một lúc lâu, cảm giác đôi mắt trong veo như nước của cô ấy có thể làm cô rung động mà tự bẻ cong ngay lập tức. Cô lắc đầu thật mạnh để tỉnh lại từ trong mơ, không phải đến để ngắm Tần Tiêu Nhất sao? Sao lại thế này? Lòng quân dao động mất rồi!
Vừa lúc Tần Tiêu Nhất đi ngang qua cô, ánh mắt lướt qua người cô và dừng lại trước ngực cô.
Hồ Tu nghiêm túc lục tìm trong ký ức một chút, hôm nay mình mặc đồ nhỏ gì nhỉ, có bị phai màu hay xù lông vải không nhỉ?
Ngơ ngẩn mất một lúc cô mới tỉnh ra, nghĩ cái quỷ gì đâu, có phải đồ xuyên thấu đâu. Thứ mà anh đang nhìn... là bảng tên trước ngực của cô, để xác nhận xem ai thuộc nhóm mình.
Đây là lần thứ sáu cô tham gia chơi, lần này bốc thăm trúng nhóm của Ninh Trạch Thần. Chẳng lẽ Tần Tiêu Nhất sẽ vì thế mà ghen sao?
Cô cảm thấy ánh mắt anh vẫn hướng về phía mình, làm cô bủn rủn như thể bị anh nhìn thấu.
Đây là lần đầu tiên cô được vào nhóm Ninh Trạch Thần, đúng như mong ước khi được làm đại bàng núi Hoàng Tiêu, một trùm thổ phỉ. Điều này làm cô thực sự rất hào hứng.
So với Tần Tiêu Nhất, Ninh Trạch Thần có thêm chút ngang tàng gần gũi. Cô nhớ lại lần trước khi hai người này chắn trước mặt mình, về nhà cô đã ngẫm nghĩ mãi, mùi vị hormone của cả hai chẳng ai thua ai.
Nhưng Ninh Trạch Thần thì lại cực kỳ thẳng thắn, thích đùa, có vẻ như sẽ là bạn nhậu có thể ngồi uống bia và chơi trò tù xì với mình ở vỉa hè.
Còn Tần Tiêu Nhất, có lẽ chỉ có thể đi nhà hàng Tây cao cấp, đèn vàng, rượu vang đỏ với gan ngỗng, rồi giữa chừng sẽ bị các cô gái khác làm quen khi mình vừa rời ghế.
Đang nghĩ đến đây thì Ninh Trạch Thần lấy một xấp tiền ra lắc lắc trước mặt cô: “Hoàng Tiêu, sao thế này, không chịu làm nhiệm vụ à? Mau giúp tôi hãm hại Tần Tiêu Nhất!”
Trong Chuyến Tàu Băng Giá, Ninh Trạch Thần sẽ gài bẫy Tần Tiêu Nhất. Sau khi tướng quân bị ám sát, các nhân vật sẽ tranh giành quyền lực và hãm hại lẫn nhau. Ninh Trạch Thần nhờ người chơi ném con dao vào phòng Tần Tiêu Nhất, còn Phùng Dậu Kim sẽ theo lệnh Thiên Hoàng mà tra tấn ép cung anh.
Hồ Tu không ngờ lại gặp phải cảnh này, đã không cùng nhóm với Tần Tiêu Nhất thì thôi đi, ấy vậy mà còn phải ra tay hãm hại anh.
Cô hắng giọng hỏi Ninh Trạch Thần, có phải nếu tôi không làm thì tình tiết sẽ không khởi động không?
Ninh Trạch Thần mặc quân phục, khuy áo trước ngực chả bao giờ cài đủ, nghiêng đầu sang nhìn cô: “Sao thế, không nỡ à?”
“Không phải, tôi chỉ tò mò tình tiết này có nhất thiết phải phụ thuộc vào tôi hay không thôi.”
“Cô không làm cũng được, nhưng các người chơi khác không thấy được thì tiếc quá, đúng không?”
Nói xong, anh ta lập tức đổi sắc mặt nghiêm nghị: “Nhiệm vụ giao cho cô mà không làm đàng hoàng, có phải muốn đợi tôi làm người phụ trách ở thành phố Dung rồi xử lý cô không?”
Hồ Tu đành nhận lệnh đi ra ngoài, lòng đau như cắt. Dù trước đây từng thấy Tần Tiêu Nhất đầy thương tích, nhưng việc cô phải đích thân làm kẻ ác giống như tự tay chặt đứt đường tình của mình vậy.
Bước vào phòng của Tần Tiêu Nhất, nơi đó đông nghịt người, toàn là các nữ người chơi làm nhiệm vụ.
Tần Tiêu Nhất bận rộn không kịp trở tay, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười nhã nhặn: “Cô có chuyện gì cần à?”
“Tôi không cần gì cả, chỉ đi ngang qua thôi.”
“Đi dạo sao?” Tần Tiêu Nhất nhìn vào chiếc áo lông mà Hồ Tu đang khoác: “Áo đẹp đấy. Có tài lộ nào tốt, sau này có thể hợp tác với Tần Tiêu Nhất tôi nhé.”
Nói xong, Tần Tiêu Nhất đứng dậy, hơi tiến gần lại một chút. Hồ Tu lùi lại, con dao bên hông trượt xuống ống quần và vừa khéo rơi vào ủng của cô.
May mắn thay, đây chỉ là một đạo cụ rỉ sét. Cảm giác lạnh buốt lướt qua chân, làm cô hoảng hốt đến hét lên một tiếng.
“Cô sao vậy? Không khỏe à?”
Hồ Tu điên cuồng lắc đầu nhưng không chịu rời khỏi phòng, những người chơi khác cũng quay sang nhìn cô.
Tần Tiêu Nhất lập tức chuyển hướng sự chú ý của mọi người: "Mọi người đã đến đây thì làm phiền các bạn một việc. Bức thư này tôi muốn gửi cho cô Lâm, ai đưa giúp tôi, tôi thưởng mười nghìn.”
Hồ Tu cúi xuống rút con dao nằm trong ủng ra, nhìn quanh một lượt rồi đặt nó lên lưng ghế sofa của Tần Tiêu Nhất. Cô suy nghĩ vài giây, sau đó lại nhặt con dao lên, cúi người bước vài bước rồi đặt nó bên cạnh tủ.
Khi tất cả người chơi đã rời khỏi, Tần Tiêu Nhất nhìn Hồ Tu vẫn đang ngồi xổm dưới đất mà thở dài: “Ở đây lâu thế này, là có ý đồ gì với tôi à?”
Con mẹ nó, tại sao lần nào cũng bị trêu chọc như vậy! Tần Tiêu Nhất làm bộ như không thấy con dao, anh đứng cạnh tủ rượu, dùng ngón tay chạm nhẹ vào đường rẽ ngôi tóc của Hồ Tu: “Nếu không ra ngoài, thì ở lại uống với tôi một ly.”
Hồ Tu đứng dậy nhưng lại đụng phải cái gì đó. Do căng thẳng nên cô dùng sức quá mạnh, vô tình đem cái móc gỗ trên giá áo… đội lên.
Tần Tiêu Nhất mở to mắt kinh ngạc: “Trời ơi, đúng là lực bạt sơn hề khí cái thế¹ luôn.”
¹Lực bạt sơn hề khí cái thế: Trong bài thơ Cai Hạ Ca. Tham khảo cụ thể tại nhà Hoa Ban.
“Đã nhận được sự khích lệ của Bộ trưởng Tần…” Hồ Tu nhìn Tần Tiêu Nhất nhẹ nhàng lấy cái giá treo quần áo từ trên đầu cô xuống, đặt lại ngay ngắn dưới đất. Sau đó anh lại đưa tay sờ lên đầu cô: “Không sao chứ?”
Tất nhiên là có sao!
Cô cảm giác như não mình sắp tràn ra khỏi thất khiếu² rồi đó. Hồ Tu vừa lùi lại vừa bước khỏi phòng, sau đó phóng chân bỏ chạy.
²Thất khiếu: hai mắt, hai lỗ mũi, hai lỗ tai và miệng.
Sao mà cứ không phải chiêu chạm mặt thì là đòn xoa đầu vậy hả? Trò nhập vai này phục vụ chu đáo tri kỷ thế, cố tình có cả tiếp xúc thân thể, đúng là chuyên gia đốt rụi trái tim.
Cô không nhìn lên mà cứ thế cắm đầu chạy thẳng, chạy đến khi đâm sầm vào Ninh Trạch Thần. Anh ta đặt tay lên vai cô giữ người lại: “Sao rồi, xong chưa?”
“Anh cố ý phải không?”
“Đúng vậy. Vì lần trước tôi xem lại video giám sát đã nhìn thấy bảng đèn của cô và bạn cô rồi, khá thú vị đấy.”
Hồ Tu hoảng hốt: “Hả?”
“Nào là làn da trắng sữa của Tần Tiêu Nhất, rồi Tần Tiêu Nhất lạnh lùng cao quý...”
Hồ Tu vội chạy tới bịt miệng Ninh Trạch Thần lại. Tiếp xúc thân thể thôi mà, chỉ cần không phải với Tần Tiêu Nhất thì Hồ Tu cô đây có thể làm được hết!
Ninh Trạch Thần hơi ngửa đầu tránh đi, dễ dàng thoát khỏi tay cô, anh ta đưa tay nắm lấy cổ tay cô đặt lại bên mình: “Cô cố ý gây rắc rối trong phòng Tần Tiêu Nhất phải không?”
“Tất nhiên là không…” Hồ Tu nghĩ thầm, làm sao mà có chuyện đó được.
“Thế mà tiết mục của cô nhiều quá nhỉ, lần nào cũng có trò mới.”
Những điều không thể nói ra với Tần Tiêu Nhất, lại có thể dễ dàng thốt lên trước mặt Ninh Trạch Thần: “Vậy… Tần Tiêu Nhất có xem lại không?”
“Cậu ta không xem đâu…” Ninh Trạch Thần dường như rất thích lén trò chuyện với các cô gái trong trò chơi: “Tần Tiêu Nhất lạnh lắm. Những gì người khác làm, cậu ta không làm. Cô thấy đấy, cô đã đến đây bao nhiêu lần rồi, lại còn làm trò con bò trong phòng cậu ta, nhưng tôi dám chắc cậu ta chẳng nhớ cô là ai đâu.”
Hồ Tu im lặng, chỉ lẳng lặng theo Ninh Trạch Thần dạo quanh thành phố Dung, thậm chí còn quên cả làm nhiệm vụ. Niềm vui từ đòn xoa đầu kia chưa kéo dài được bao lâu thì bị câu nói của Ninh Trạch Thần đánh trúng đầu— Hóa ra việc đụng cái móc áo hôm nay là điềm báo trước.
Ninh Trạch Thần vẫn tiếp tục độc thoại: “Tần Tiêu Nhất nói, dù sao các cô cũng chỉ đến chơi vài giờ, sự cuồng si của các cô với cậu ta chỉ là tạm thời, khi qua đi thì sẽ không còn đến nữa, không cần phải để những mối quan hệ vô nghĩa chiếm giữ tâm trí. Nói cách khác, cậu ta sẽ không quan tâm ai lâu đâu.”
Hồ Tu cũng đã từng làm nhiệm vụ này, Lâm Thu Mỹ còn nhờ cô chuyển lời: "Ngài Tần là người tiêu sái nhất thành phố Dung, tâm ý này tôi không dám không nhận, nhưng Lâm Thu Mỹ tôi đã từng bị tổn thương, không dám lại dành tình cảm cho ai nữa.”
“Thật sự không nhớ ai sao?”
“Cậu ta bị mù mặt. Nếu có ai đó kiên trì quét mặt với cậu ta, nói không chừng có thể nhớ được đó. Nhưng cậu ta luôn đối xử tốt với mọi người, dù sao với cậu ta, sự quan tâm và dịu dàng đối với phụ nữ chỉ là một phép lịch sự thôi.”
Ninh Trạch Thần dừng lại: “Tôi phải đi giao nhiệm vụ cho người khác rồi. Nói những điều này không phải để khiến cô buồn, mà là muốn nhắc nhở cô, dù cô đến đây bao nhiêu lần cũng không có ý nghĩa gì cả, Tần Tiêu Nhất sẽ không để ai vào lòng đâu. Khác với tôi, cô đến mấy lần tôi đều nhớ hết— tôi là một người làm việc rất nghiêm túc.”
Cơn gió tuyết vẫn thổi mạnh, tuyết giả trắng như bọt xà phòng, bám lên quần áo và tóc.
Bối cảnh là giả, đạo cụ là giả, quần áo là những món treo trên cửa, được mặc ngẫu nhiên. Tương tác với Tần Tiêu Nhất cũng chỉ là một phần trong màn trình diễn.
Cái tay phủ trên đầu cô dường như vẫn chưa rời đi, cổ họng Hồ Tu đắng nghét. Cô muốn lấy một viên kẹo, lúc vào đây vội vàng quá, đã ăn kẹo bạc hà suốt dọc đường mà lại không kịp bỏ vào túi.
Dù không mong được NPC nhớ, nhưng Hồ Tu vẫn mong rằng cái tay kia sẽ mang lại cảm giác không chỉ là tương tác và trò chơi. Đã đến đây nhiều lần, giấu đèn hiệu trong túi, ngã, va vào giá treo quần áo, không có cái nào tạo được ấn tượng hả?
Cô không tin.
Đứng cách đó không xa, Tần Tiêu Nhất đang phát tiền cho người chơi, Hồ Tu biết, đó là phần thưởng cho người chơi sau khi gửi thư tình cho Lâm Thu Mỹ.
Đoạn lời thoại này viết thật có cảm giác nhập vai. Đúng vậy, người đã bị tổn thương sao có thể dễ dàng yêu đương thêm nữa?
Tần Tiêu Nhất mà cô ngày đêm mong nhớ, lại không muốn coi việc nhớ mặt người chơi là một phần của công việc; mà cô cũng không nên là người quá nghiêm túc chỉ vì chơi trò nhập vai này.
Đêm đầu tiên kết thúc, cốt truyện được kích hoạt, Tần Tiêu Nhất bị nghi oan là kẻ giết người, bị đưa vào phòng thẩm vấn.
Phòng thẩm vấn nằm cạnh đồn cảnh sát gần sân ga, cửa sổ mở hé vừa đủ để có thể nhìn trộm. Hai cô gái đang thò đầu qua khe cửa, vừa nhìn vừa cảm thán: “Cậu nhìn Tần Tiêu Nhất kìa, thân hình tuyệt thật đấy! Mình đã bảo là anh ấy có cơ bắp mà, trời ơi, anh ấy nhìn mình kìa!”
Cảnh sát trong phòng thẩm vấn giả vờ tiến tới đóng cửa sổ lại, diễn xuất vô cùng chân thật. Phùng Dậu Kim từ bên trong đi ra, miệng còn ngậm điếu xì gà, sau đó giả vờ phun khói vào người chơi, doạ hai cô gái kia hoảng hốt chạy đi mất.
Tương tác với người chơi, đặc biệt là nữ người chơi, có lẽ là một phần trong kịch bản của bọn họ.
Ninh Trạch Thần vẫn đứng ở sau lưng Hồ Tu: “Còn đứng đơ ra đấy làm gì hả đại bàng núi? Nếu cô không trốn đi, đợi Bộ trưởng Tần ra ngoài rồi thì sẽ gây rắc rối cho cô đấy.”
“Gây rắc rối gì...” Hồ Tu mơ màng.
“Dĩ nhiên là cậu ta biết mình bị hãm hại rồi, ai vào phòng cậu ta, cậu ta đều sẽ hỏi từng người một.”
Ninh Trạch Thần ghé sát vào tai cô, cả hai cùng đứng từ xa nhìn về phía Tần Tiêu Nhất. Đợi đến khi Tần Tiêu Nhất bước ra khỏi đồn cảnh sát, nhận được ánh mắt của cô rồi quay lại, lúc này anh ta mới cười nói: “Lời tôi nói trước đây đừng để trong lòng nhé, biết đâu cậu ta sẽ nhớ cô đấy.”
Cảnh tượng như thể đang diễn cho Tần Tiêu Nhất xem. Hồ Tu từ xa đứng nhìn chằm chằm vào hình bóng cao gầy vừa bị đánh đập của Tần Tiêu Nhất: “Anh nói cho tôi những điều này làm gì? Biết tôi thích Tần Tiêu Nhất à?”
“Vì tôi sợ cô lún quá sâu thôi, cậu ta không thích những cô gái quá nhiệt tình. Trước đây có một lần vừa tan làm, có một người chơi nữ đã theo dõi cậu ta, còn tập kích vào những chỗ nhạy cảm... Sau đó, cậu ta trở nên rất cảnh giác.”
“Anh nghĩ tôi là người như vậy sao?”
"Đương nhiên là tôi không có ý đó. Nhưng tôi nhìn ra được, cô đối với cậu ta có sự quan tâm nhất định, có lẽ đã coi cậu ta là chỗ dựa tinh thần rồi nhỉ?”
Ninh Trạch Thần cười nói: “Cô thú vị thật đấy. Trước đây cũng có một Tần Tiêu Nhất khác, anh ta nói với tôi là mình đã thích cô, nhưng sau đó thì không được gặp lại cô lần nào nữa. Mà tôi cũng không nói với anh ta cô chỉ chọn suất để gặp được Tần Tiêu Nhất này, thấy tôi nghĩa khí không?”
Anh ta nghiêng đầu, bộ dạng cà lơ phất phơ câu có câu không nói chuyện nằm ngoài kịch bản với Hồ Tu. Thật ra, chuyện này có thể khiếu nại cho bên phía dịch vụ khách hàng, nhưng Hồ Tu không làm được.
Cô im lặng nhìn Ninh Trạch Thần, một thanh niên có vóc dáng cao to, thậm chí còn có chút gì đó hơi ác liệt, ngắn gọn thì chính là kiểu trai hư mà Triệu Hiểu Nhu sẽ thích.
Anh ta rút tiền ra, biểu cảm trên gương mặt lại trở về vẻ lơ đãng như trong kịch bản: “Giúp tôi đến cửa hàng bách hoá mua một món quà cho Lâm Thu Mỹ, làm cô ấy vui. Tôi từng là bạn thuở nhỏ với cô ấy, nếu không phải có Tần Tiêu Nhất cản trở, tôi đã cưới cô ấy rồi.”
Cầm tiền làm nhiệm vụ, Hồ Tu nhanh chóng đi đến cửa hàng bách hóa, sau đó cô trở về phòng của mình ở trên tàu để giao dịch với người chơi, trong lòng càng lúc càng chua xót.
Sau khi giao dịch vũ khí xong, thời điểm xuống tàu đúng lúc gặp được Tần Tiêu Nhất. Anh đứng chắn ngay trước mặt cô, lồng ngực đối diện với tầm mắt của Hồ Tu, áo sơ mi nhuốm máu ẩn dưới bộ vest, Hồ Tu bỗng cảm thấy muốn khóc.
Cô từng đụng phải chiếc hộp đựng trang phục của anh, trực tiếp nhìn thấy đó là một phần của buổi diễn, nhưng cô lại thật sự cảm thấy đau lòng.
Cô đau lòng vì anh bị đánh, đau lòng vì anh bị người chơi nữ tập kích, đau lòng vì anh cố tình không muốn ghi nhớ mặt người chơi, mặc dù cô cũng là một phần sẽ bị lãng quên trong thói quen đó.
“Có phải là cô là người giấu dao không?”
“Vì cô đã làm điều có lỗi với tôi, cô phải trả giá chứ.” Tần Tiêu Nhất lùi lại hai bước: “Sao vậy, không vui à?”
Đương nhiên Hồ Tu sẽ không ngu ngốc đến mức mang cảm xúc cá nhân vào trò chơi, vì nếu đã là tương tác, thì tất nhiên cũng phải làm cho NPC vui vẻ.
Làm rối cuộc chơi, làm người khác không vui, không phải là một phần tính cách của cô. Cô hít mũi một cái, kiềm lại nước mắt, bắt đầu diễn một đoạn thoại, dù là ngẫu hứng, nhưng lại hay hơn bất kỳ đoạn nào cô từng diễn trong đoàn kịch.
“Bộ trưởng Tần, tôi đã làm điều có lỗi với anh, là tôi sai. Nhưng Hoàng Tiêu tôi cũng là người ngay thẳng, anh rộng lượng tha cho tôi một lần, tôi sẽ nhớ ân tình này, trả lại cho anh. Chỉ là, sau khi xong việc này, ân oán giữa chúng ta sẽ được xóa bỏ, trong giang hồ, tôi sẽ không gặp lại anh nữa.”
Khi nói câu này cô không hề nhìn anh, Tần Tiêu Nhất khoác áo dài, tay cho vào túi quần, thờ ơ lắng nghe. Anh thật sự cố ý không nhớ mặt người chơi, những gì Ninh Trạch Thần nói là đúng.
Khi Chuyến Tàu Băng Giá này kết thúc, người chiến thắng ở màn chào kết là Ninh Trạch Thần. Hồ Tu có chút may mắn vì Tần Tiêu Nhất không xuất hiện phía sau khe cửa nhìn cô.
Nếu thực sự phải nói lời tạm biệt, thì mỗi lần gặp lại sẽ chỉ thêm một lần khắc sâu nỗi nhớ.
Những người không cùng một thế giới thì đừng nên cưỡng cầu. Hãy để những người vốn dĩ không nên có sự giao thoa hay gắn bó sâu đậm ở lại trong không gian song song. Nhanh chóng quay về với thực tại mới là điều một người trưởng thành lý trí nên làm nhất.
Vừa tiếp xúc với làn gió mùa hè, nước mắt của Hồ Tu bỗng rơi xuống, cô rất ít khi khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
