Một chuyến du lịch chỉ cần nói là đi, một mối tình đầy say đắm bất chấp tất cả, mấy cô gái đu idol đều làm được hết.
Khi nói ra câu này chắc chắn Hồ Tu đang rất tức giận, trong lời nói còn có sự không cam lòng và oán hận quen thuộc của một cô gái thất tình. Cô đã thay lại bộ quần áo đời thường, đứng quay lưng về phía anh ở khoảng cách sắp lướt qua nhau, chờ đợi anh nói một câu không sao đâu.
Tần Tiêu Nhất mặc chiếc áo sơ mi denim, mái tóc che khuất nửa tai. Dù không quay đầu lại thì vẫn có thể thấy được sống mũi cao và đôi môi cực đẹp của anh. Cô như đang chờ đợi Tần Tiêu Nhất dịu dàng trong vở diễn cúi xuống nhặt cái thùng lên, sau đó trò chuyện vài câu với anh, vì dù gì buổi diễn tiếp theo cũng bắt đầu lúc 10 giờ, vẫn còn nửa tiếng chờ đến lượt.
Thế nhưng Tần Tiêu Nhất chỉ cúi xuống, dùng tay nhặt trang phục diễn để vào trong thùng rồi ôm lên mà không thèm quay đầu lại. Ngay cả từ bóng lưng cô cũng cảm nhận được một điều, biểu cảm trên gương mặt anh chắc chắn là— khinh bỉ.
Bóng lưng thanh thoát, cao quý mà Tần Tiêu Nhất để lại cho Hồ Tu chẳng có chút liên quan gì đến cô. Ngay cả Ninh Trạch Thần đứng bên cạnh cũng không ngoảnh lại, hai người nhẹ nhàng trò chuyện, giọng nói trầm ấm của Tần Tiêu Nhất lan ra khắp sảnh, chậm rãi biến mất sau góc khuất.
Có thêm một người chứng kiến, Hồ Tu cảm thấy mặt mình càng nóng hơn khi đứng nhìn vào gương trong thang máy.
Tính toán lại thời gian về nhà, nếu đi tàu điện ngầm đến Từ Kinh Đông thì cũng đã hết xe buýt. Hoặc dù có bắt taxi về nhà thì Hồ Tu cũng lo sợ khu nhà sẽ mất điện, té một lần nên đã khôn hơn một chút, cô chọn xuống xe ở đường Ngu Viên, rút chìa khóa rồi chui qua cửa sau đi vào quán cà phê của Lý Ai.
Lý Ai là người luôn thấu hiểu lòng người, dường như là nguồn an ủi vô tận đối với cô. Chiếc chìa khóa này giống như một nơi trú ẩn cho người vô gia cư giữa lòng thành phố như Hồ Tu. Ở phòng bếp phía sau quán cà phê có một căn phòng nhỏ, cô có thể ngủ ở đó, Lý Ai cũng cho phép cô uống nước, nấu mì.
Hồ Tu sẽ không động vào máy pha cà phê đã được dọn dẹp trước khi đóng cửa, cũng không đụng đến những hạt cà phê đã được trộn sẵn. Đây là sự thỏa thuận ngầm giữa cô và Lý Ai.
Cô sẽ không đến cầu cứu Triệu Hiếu Nhu vào ban đêm, dù sao Triệu Hiếu Nhu cũng là người cứng miệng cứng lòng, hơn nữa trong nhà còn có Vương Quang Minh—
Con gái khi có bạn đời rồi thì tình bạn sẽ rất mong manh, tựa như giấy bạc vậy, đừng nói đến việc chạm vào, chỉ cần cọ xát nhẹ thôi cũng đã đổi màu rồi.
Chút lòng tự trọng khó nói này cũng đã bị Lý Ai nhận ra, vài ngày trước khi đưa chìa khóa cho cô, Lý Ai chỉ nói một câu, phòng nhỏ đã thêm ghế tựa mới, tối về không kịp thì cứ đến ở tạm.
Bật nhạc lên, Hồ Tu yên lặng ngồi trước máy tính, vừa đợi phản hồi từ khách hàng vừa nghĩ, sao mấy minh tinh đều có aura thần thánh thu hút mọi người vây quanh nhỉ. Dù Tần Tiêu Nhất không phải là minh tinh, nhưng cũng coi như là người đứng trên đỉnh tháp nhan sắc của những người bình thường, việc anh không để ý đến cô là lẽ đương nhiên.
Cũng có thể là do trước khi đi làm ca đêm đã ngủ một giấc nên lúc nãy vẫn còn gắt ngủ, rồi còn bị đụng phải làm đổ thùng lộ đạo cụ, những chuyện lúng túng như vậy cũng rất tổn thương đến lòng tự trọng của một người đàn ông đẹp trai.
Nghĩ đến đây, loa phát bài La Esperanza là bản nhạc nền ở cuối mùa hai của Sex and the City, khi Carrie nhận được câu trả lời mập mờ từ Mr.Big, cô đau lòng mặc áo khoác rời xa anh. Đó là một giai điệu buồn bã, cô độc.
Tình cảm thì chưa đến mức đó, nhưng cảm xúc và bầu không khí thì đã đến trước rồi. Hồ Tu nghĩ về bóng lưng của Tần Tiêu Nhất, nhạc cứ lặp đi lặp lại. Trong lòng cô như thể đang tưởng tượng mình ở trong vở kịch đã yêu đương rồi chia tay với Tần Tiêu Nhất, bản thân cô là một cô gái bình thường được một người đàn ông đẹp trai đỉnh chóp yêu thích nhưng không dám thừa nhận.
Cánh cửa cuốn kéo ầm một tiếng, kéo Hồ Tu ra khỏi mộng tưởng tình yêu xa xôi vạn dặm trùng dương, người bước vào chính là Triệu Hiếu Nhu đang ùa tới như vũ bão trên đôi boots cao gót.
Cô ấy nhìn thấy Hồ Tu thì giật mình lùi lại một bước: "Sao cậu lại ở đây?"
"Mình đang sửa văn bản cho khách, không kịp về nhà."
"À. Mình vừa cãi nhau với Vương Quang Minh nên ra ngoài ngồi một lát." Triệu Hiếu Nhu đóng cửa cuốn, kéo cái ghế đã được xếp gọn trên bàn xuống, bật điện rồi pha một tách cà phê, không hề coi mình là người ngoài. Khi cô ấy lấy ra chiếc bánh cuối cùng trong tủ lạnh, Hồ Tu cảm thấy mình thật thảm hại. Ông chủ quán cà phê không chỉ đưa chìa khóa cho mỗi mình cô, thậm chí Triệu Hiếu Nhu còn dám lục lọi mọi thứ của anh ấy nữa kìa. Lý Ai thật sự giống hệt như một cái máy điều hòa trung tâm, sưởi ấm cho tất cả mọi người, hết ham.
Hai người chậm rãi ăn sạch miếng bánh trên bàn, Triệu Hiếu Nhu còn đang không ngừng mắng mỏ Vương Quang Minh.
Sự bất mãn của những người phụ nữ đã kết hôn đối với nửa kia giống như một dòng nước xiết, chảy ra từ cuộc sống hàng ngày, ầm ầm như thác đổ: "Vương Quang Minh là cái thá gì! Nếu không phải nhờ vào danh tiếng của mình, sao anh ta có thể có được hai mươi nghìn fans, trước ống kính thì giả bộ thanh cao thắm thiết, tắt máy quay thì lại bảo mình không biết giữ gìn phẩm hạnh— Phẩm hạnh gì?”
“Anh ta đổ mì ăn liền xuống cống làm tắc đường ống, không biết lo gọi người đến dọn vệ sinh mà còn trách mình. Anh ta vênh váo cái gì vậy?"
Hồ Tu không dám lên tiếng, cô chỉ âm thầm sửa bài. Đột nhiên có tiếng nói phát ra từ camera phía sau: "Đây là lần thứ mấy em đến chỗ anh rồi?"
Âm thanh bất ngờ khiến Hồ Tu giật mình, còn Triệu Hiếu Nhu vẫn bình tĩnh: "Lý Ai, cái bánh rừng đen này dở lắm."
"Đương nhiên, để tủ lạnh vài tiếng rồi đó.”
"Em muốn ly hôn với Vương Quang Minh."
"Nghĩ kỹ lại đi đã..."
"Em nghi ngờ anh ta có người khác bên ngoài."
Camera không phát ra tiếng nữa. Đôi lúc Hồ Tu cảm thấy, dù cho Lý Ai và Triệu Hiếu Nhu không ở cùng một không gian thì bọn họ cũng chỉ cần vài câu đơn giản là đã ngăn ra một thế giới khác, khiến cô không có cách nào chen vào được.
Nhìn dáng vẻ sắp khóc của Triệu Hiếu Nhu, Hồ Tu lặng lẽ lấy từ trong túi ra một viên kẹo bạc hà, loại gói nhỏ màu xanh lá của Hàn Quốc, lén đẩy về phía cô ấy như một bảo bối dỗ Triệu Hiếu Nhu vui vẻ.
Triệu Hiếu Nhu bỏ kẹo vào miệng nhưng không nói gì với Hồ Tu, chỉ hét lên: "Lý Ai, chìa khóa quán cà phê này anh còn đưa cho ai nữa không vậy?"
"Chỉ đưa cho nhân viên pha chế, không còn ai khác."
Năm 2010, Hồ Tu và Triệu Hiếu Nhu đều là fan lâu năm của Super Junior, cả hai đều bias cùng một người — Lee Donghae.
Khi đó, trên diễn đàn fans lớn nhất, Hồ Tu làm quản trị viên khu vực hình ảnh, còn Triệu Hiếu Nhu làm tổng quản trị viên. Cả hai đều là những thành viên cốt cán kỳ cựu, thậm chí vào thời kỳ đỉnh cao, bọn họ còn từng mời mẹ của một thành viên trong nhóm đến Bắc Kinh chơi.
Sau này Hồ Tu mới biết rằng, không phải là Triệu Hiếu Nhu có tiền, mà là cắt lông cừu từ trên mình chó¹—
¹Cắt lông cừu từ trên mình chó: là một cách nói thông dụng trong tiếng Trung, thường được sử dụng để chỉ một chiến lược kinh doanh hay một hành động mà người thụ hưởng không phải là người trả tiền trực tiếp.
Khăn lông của diễn đàn giá gốc 7 tệ rưỡi, bán cho fans với giá 118 tệ; móc khóa có giá gốc 3,35 tệ thì bán với giá 88 tệ; chưa kể đến quạt 38 tệ, còi 78 tệ, và đèn tiếp ứng 218 tệ…
Đợt bán đồ lưu niệm tự chế của các minh tinh đã kiếm được hàng trăm nghìn. Mẹ của thành viên ôm lấy Triệu Hiếu Nhu, dùng tiếng Hàn nói vài câu, nói Triệu Hiếu Nhu trông giống một nữ diễn viên Hàn Quốc, sau này nhất định sẽ trở thành minh tinh ở Trung Quốc.
Hồ Tu không hiểu tiếng Hàn, chỉ nghe tiếng hò hét của mấy bạn fans xung quanh, hào hứng mua mỹ phẩm do dì của minh tinh đầu tư. Một buổi gặp gỡ với mẹ ngôi sao và dì của minh tinh đã giúp Triệu Hiếu Nhu có được uy tín mà không tốn một xu. Còn Hồ Tu thì chi tiền vé máy bay, thuê khách sạn, ủng hộ sự nghiệp của một minh tinh Hàn Quốc (của dì người ta), tổng cộng mất năm nghìn tệ, đến lúc quay về trường thì thu không đủ chi.
Trong lòng Hồ Tu, Triệu Hiếu Nhu là tiêu chuẩn của bộ não gợi cảm²: Khi Weibo vừa ra mắt không lâu, Triệu Hiếu Nhu khi đó chỉ mới hơn 20 tuổi đã đăng ký ngay và mở luôn một cửa hàng Taobao bán hàng chính hãng Hàn Quốc. Nhờ đó mà cô ấy tăng được 200.000 fans, rồi còn mở hẳn store ở Tây An. Sau đó, cô ấy chuyển sang làm blogger tình cảm và hiện có khoảng hai triệu fans, phí nhận quảng cáo đều từ năm con số. Mỗi bước đi của cô ấy đều dựa vào việc kiếm tiền từ fans.
²Bộ não gợi cảm: thường được dùng để chỉ những người thông minh, sáng tạo, hoặc có khả năng tư duy sắc bén khiến người khác bị thu hút. Trí tuệ và sự hiểu biết trở thành một dạng "sức hấp dẫn" không thua kém gì vẻ bề ngoài.
Hồ Tu cũng chơi Weibo, viết không ít thư tình cho Lee Donghae, cũng được nhiều người chia sẻ. Đôi khi cô viết vài câu chuyện hài hước, lượt chia sẻ cũng lên đến chục nghìn.
Nhưng ngày trước, chỉ cần không phải là fan của Super Junior, cô sẽ tiện tay xóa người đó khỏi danh sách theo dõi để giữ gìn sự "thuần khiết" của mình. Kết quả là bây giờ cô chỉ còn lại 3.750 fans, và con số này ngày càng giảm.
Giữa người với người thật sự không thể so sánh. Cùng là yêu tinh³ như nhau, hai người cũng không còn ở trong giới, nhưng trong khi Triệu Hiếu Nhu đã trở thành fashion beauty blogger, sự nghiệp ngày càng thăng tiến thì Hồ Tu đã bỏ nghề tay phải, còn chạy đi làm một freelancer tạm bợ không kiếm nổi tiền, cuộc sống ngày càng lộn xộn.
³Ở đây ý là kiểu như cả hai cũng coi như đại fan trong giới fan, cùng xuất phát điểm khá nổi tiếng nhưng người thì tận dụng điều đó như THN và người thì không như HT nên mới dẫn đến sự khác biệt như hiện tại.
Nghe Hồ Tu kể rằng cô đã chi tiền cho Chuyến Tàu Băng Giá tận mấy lượt nhưng chẳng tiến triển gì, thậm chí không thể đến gần Tần Tiêu Nhất, Triệu Hiếu Nhu đập mạnh xuống bàn: "Đm, Hồ Tu, cậu là đại fan của Lee Donghae mà lại không biết cách tiếp cận một NPC là sao?”
“Cũng có phải mình đang đu idol đâu…”
“Vậy cậu đi làm gì? Tốn tiền vào rồi nhìn không thấy cũng không sờ được, này còn không phải là đu idol hả, giống y như mấy ông chú otaku Nhật Bản theo đuổi idol nữ vậy. Lý Ai, anh thấy em nói đúng không?”
Camera vang lên tiếng cười kèm theo hai tiếng ho khan: “Về cảm xúc mà nói, cũng không thể nói như vậy được.”
Hồ Tu vội vã hưởng ứng theo Lý Ai: “Đúng mà phải không…”
“Ồ. Chẳng lẽ cậu muốn quyến rũ cậu ta?” Triệu Hiếu Nhu bật cười: “Thật luôn hả, Hồ Tu, cậu đã mua vé rồi mà ba lần vẫn không gặp được cậu ta, đúng là đồ ngốc.”
“Cậu biết nhân vật đó của bọn họ khó rút cỡ nào không? Mình chơi ba lượt muốn hết tiền luôn, vất vả lắm mới vào được nhóm của cậu ấy, vậy mà Tần Tiêu Nhất lại không đi làm!”
Triệu Hiếu Nhu hắng giọng, không hề ngạc nhiên chút nào: “Trong trò chơi nhập vai này luôn có đội hỗ trợ. Cái kiểu chơi n lần như cậu, hoàn toàn có thể hỏi lịch diễn của diễn viên, sau đó nhờ đội hỗ trợ điều chỉnh để cậu tương tác với cậu ta nhiều hơn.”
“Nếu may mắn còn có thể chụp ảnh cùng sau khi buổi diễn kết thúc, hoặc thậm chí là xin được số liên lạc khi không ai chú ý.”
“Trời ơi, cậu là dân đu idol lão luyện mà, tốt nghiệp ra đời cũng hai ba năm rồi đó, sao tự dưng mới đổi kịch bản thì hết biết đường đánh giặc rồi?”
Nghe Triệu Hiếu Nhu nói xong, Hồ Tu đỡ trán, cảm thấy toàn thân rã rời: “Đừng nói nữa…”
“Cậu đã chi tiền rồi, bọn họ là nhân viên phục vụ, còn cậu là khách hàng, khách hàng là thượng đế, cậu không hiểu sao?”
“Thực ra hôm nay tớ cũng đã nhìn thấy Tần Tiêu Nhất, còn cố tình va vào cậu ấy.”
“Rồi sao nữa?”
“Chiếc thùng rơi xuống đất, bên trong toàn là trang phục biểu diễn, cậu ấy chỉ nhặt đồ lên rồi rời đi mà không nói lời nào.”
Nếu cố nhớ lại, thì trên người Tần Tiêu Nhất còn có một mùi hương thoang thoảng của quả lý chua đen đã phai xuống tầng hương giữa.
Nhận ra cả mùi hương thì đúng là đu idol thật rồi, cái này không khác gì việc ngày trước cô phóng to ảnh Lee Donghae ở sân bay để xem anh ấy mặc quần lót của nhãn hiệu nào, mức độ dị hợm chẳng kém miếng gì luôn.
Triệu Hiếu Nhu cầm điện thoại lên: “Đu idol thì còn cách nào khác đâu, tụi mình đều là fan cuồng mà, như ruồi bu kiến đậu á. Nhưng với những anh chàng đẹp trai trên sân khấu kiểu này, tất nhiên không thể tính như thế được.”
Hồ Tu vội vàng trả lời, không thể nào, Triệu Hiếu Nhu, chẳng lẽ cậu muốn đến trước cửa chặn đường người ta hả?
“Cậu nghĩ cái gì trong đầu vậy? Thằng nhóc này á, nghe cũng biết là ngoài đời và trong trò chơi là hai người khác nhau. Nếu muốn cậu ta cười với cậu thì phải vào trong đó lần nữa thôi.”
“Không được đâu…” Hồ Tu lắc đầu lia lịa như cái trống lắc: “Mình hết tiền rồi…”
“Mình mời. Số tiền nhỏ này, chỉ cần phát một cái video là thu lại được rồi.” Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu lên gương mặt Triệu Hiếu Nhu, xanh xao lạnh nhạt: “Đừng vội cảm ơn mình, tất nhiên là mình cũng có chuyện muốn nhờ cậu rồi.”
Một chuyến du lịch chỉ cần nói là đi, một mối tình đầy say đắm bất chấp tất cả, mấy cô gái đu idol đều làm được hết.
Làm gif từ MV mới, dùng mạng tăng tốc để mua vé, thức trắng đêm xếp hàng ngoài sân vận động, vác đại bác đến sân bay chụp idol, lén mang máy ảnh vào concert, và thành thạo thay thẻ nhớ chỉ trong hai phút khi bị bắt quả tang, chi tiền để gửi quà rồi chờ chụp ảnh chứng nhận…
Hồ Tu đã từng đi Hàn Quốc, Hồng Kông, Nhật Bản, LA, tất cả đều nhờ phúc mấy buổi concert của Lee Donghae.
Nếu coi Tần Tiêu Nhất như một minh tinh, chắc chắn sẽ không tiếc tiền vì đây là ủng hộ cho sự nghiệp của thần tượng, tâm lý đã được rèn luyện rồi.
Trong vòng ba ngày Triệu Hiếu Nhu đã gom đủ một loạt quà tặng, từ nước hoa, cà vạt, áo sơ mi đến tất, đầy đủ tất cả bày kín cả ghế sofa: “Đều là được các nhãn hàng tặng, trị giá hàng chục vạn. Tên khốn Vương Quang Minh không xứng đáng có được chúng, rao trên chợ cá thì sẽ bị mắng chết, chi bằng mượn hoa hiến Phật, tặng cho Tần Tiêu Nhất.”
Nhìn Hồ Tu xua tay từ chối, Triệu Hiếu Nhu đang đắp mặt nạ lập tức chống nạnh nói: “Ngại cái gì chứ, gây ấn tượng chẳng phải là như thế sao? Chẳng lẽ dựa vào sự chân thành à? Chân thành không ăn được đâu Hồ tiểu thư của tôi ơi, phải biết động não chứ.”
Nhưng cũng không phải động theo kiểu này chứ. Logic của Triệu Hiếu Nhu cực kỳ đơn giản, không có lý nào mà trai đẹp không thích mấy thứ này hết á.
Nhưng anh trai trẻ này kiếm tiền bằng diễn xuất, dù cho có tự thấy mình kiếm sống bằng thực lực thì đồng nghiệp vẫn sẽ nghĩ đây là giao dịch da thịt nông cạn. Trực giác mách bảo cho cô biết, người lạnh lùng kiêu ngạo như Tần Tiêu nhất chắc chắn sẽ nổi giận.
Triệu Hiếu Nhu như đọc được suy nghĩ của cô: “Cứ từ từ tiến từng bước, cũng đâu phải ném hết một lần vào mặt anh ta đâu. Đừng coi thường mấy hộp quà này, nếu Vương Quang Minh mà biết, chắc chắn anh ta sẽ tiếc tiền mà gào khóc đó.”
Hồ Tu nhìn đồng hồ: “Trễ rồi, chúng ta đi thôi.”
Triệu Hiếu Nhu chất hết đồ vào cốp xe, chuẩn bị đợi buổi chơi trò nhập vai kết thúc thì sẽ chở Hồ Tu về ngoại ô.
Trên cao tốc hơi tắc đường, ngã rẽ đến Chuyến Tàu Băng Giá đều kẹt đèn đỏ, nhưng Triệu Hiếu Nhu cũng không vội, cô bật bài Rollin của Calvin Harris, ngón tay gõ nhịp trên vô lăng: “Bị hủy hôn không phải lỗi của cậu, đừng có tự ti như vậy. Đây cũng chỉ là một thằng nhóc thôi, cũng giống như đu idol ấy mà, thoải mái đi.”
Hồ Tu ngồi yên lặng trên ghế phụ suốt mười lăm phút rồi bất ngờ nói: “Mình sẽ để quà lại trong cốp xe của cậu, mình muốn chuyển về trung tâm thành phố để tìm công việc ổn định, không thể mãi sống bấp bênh thế này nữa.”
Nghe được câu này, Triệu Hiếu Nhu vội đạp phanh: “Quả nhiên, đu idol khiến con người ta tiến bộ. Điều này chẳng khác gì hồi cậu liều mạng quyết tâm giảm liền tù tì mười lăm ký.”
Đúng như dự đoán, Triệu Hiếu Nhu đã sắp xếp được vai của Tần Tiêu Nhất thông qua dịch vụ hỗ trợ. Ba người bước vào phòng của Tần Tiêu Nhất, Triệu Hiếu Nhu năn nỉ anh giao nhiệm vụ cho người kia trước, trong phòng chỉ còn lại cô ấy và Hồ Tu.
Chưa kịp để Hồ Tu phản ứng, Triệu Hiếu Nhu đã rút ra một tấm bảng đèn từ túi nhân vật, bật sáng, bảng còn phát sáng rực rỡ. Cô ấy nhét tấm bảng vào tay Hồ Tu, khua tay múa chân: “Tần Tiêu Nhất trắng mịn như sữa, Tần Tiêu Nhất lạnh lùng cao quý, Tần Tiêu Nhất là đại gia số một của thành phố Dung, quý tộc hoa hồng là Tần Tiêu Nhất!”
Hồ Tu đứng sững tại chỗ, còn Tần Tiêu Nhất ở trên sofa cũng lùi lại một bước, ngạc nhiên đến mức chết lặng.
Chưa đầy một phút sau, có người gõ cửa phòng. Một nhân viên mặc áo hoodie màu tím bước vào: “Xin lỗi, chúng tôi đã theo dõi qua camera, trong buổi diễn không cho phép người chơi quấy rối diễn viên…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


