Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] YẾT HÍ Chương 3: Xem Trai Đẹp Cũng Giống Như Đi Sở Thú Ngắm Gấu Trúc, Mấy Giống Loài Quý Hiếm Đều Cần Phải Mua Vé Vào Cổng

Cài Đặt

Chương 3: Xem Trai Đẹp Cũng Giống Như Đi Sở Thú Ngắm Gấu Trúc, Mấy Giống Loài Quý Hiếm Đều Cần Phải Mua Vé Vào Cổng

Giá vé Chuyến Tàu Băng Giá là 498 tệ một vé, thông tin về các suất chơi đều hiển thị trên khu vực bình luận của đại chúng, từ 12 giờ rưỡi đến 10 giờ tối, cứ mỗi 4 giờ thì sẽ có một suất.

Suất 10 giờ rưỡi tối giá 598 tệ một người, mỗi ngày Hồ Tu đều vào xem một chút. Cô còn cân nhắc sau khi trừ tiền thuê nhà thì số dư trong tài khoản ngân hàng của cô sẽ đủ đi được mấy lần Chuyến Tàu Băng Giá nữa.

Cùng là trò nhập vai nhưng trò chơi trên bàn chỉ tốn 68 đồng, cảnh chơi cấp độ sơ cấp 128 đồng, căn phòng bí mật đắt nhất cũng chỉ 398 đồng, vậy mà Chuyến Tàu Băng Giá này lại đắt đến mức chơi vài lần là bay sạch tiền thuê nhà một tháng luôn.

Ở tuổi 27, sau nhiều lần bị thực tế đè bẹp, đương nhiên Hồ Tu biết rằng việc thích một nam diễn viên trẻ trong trò nhập vai rồi tưởng tượng yêu đương với người đó chẳng khác nào đang nằm mơ giữa ban ngày.

Thế nhưng tối hôm đó về nhà, cô lại mơ thấy Tần Tiêu Nhất rải cánh hoa hồng bên cạnh giường, rải đến mức mặt cô cũng ngứa luôn, tim đập thình thịch. Cô không thể cử động, cảm giác như đang ở trên trường quay một bộ phim giam cầm play nào đó.

Gương mặt đẹp trai sáng sủa của Tần Tiêu Nhất khi làm mấy biểu cảm u ám trông vô cùng quyến rũ. Hồ Tu vừa nằm vừa nghĩ, thật đúng là phí phạm của trời mà, mau đến đây đi, tới ôm tui rồi làm những gì anh muốn đi... eonbabylightmyfire¹...

¹eonbabylightmyfire: một cụm từ có thể liên quan đến bài hát "Light My Fire" của ban nhạc The Doors. Bài hát này được biết đến với giai điệu cuốn hút và lời ca nói về tình yêu và sự khao khát.

Ngay lúc sắp đạt tới cao trào trong tưởng tượng, tiếng khoan tường từ tầng trên lôi cô ra khỏi giấc mơ, cô tức giận ném gối lên trần nhà— Giấc mơ mà Tần Tiêu Nhất làm nam chính thế mà lại là mộng xuân mới chết!

Thôi vậy, đó chỉ là trong mơ thôi chứ thực tế cuộc sống đâu có chuyện như vậy. Ngay cả một câu tán tỉnh cô còn chưa dám nói, huống chi là cô chưa bao giờ cảm thấy mình xinh đẹp. Cô mở khu bình luận của đại chúng ra xem phần bình luận về Chuyến Tàu Băng Giá, thấy những cô gái xinh đẹp đứng thành hàng khoe sắc, chắc chắn cô không phải là người mà Tần Tiêu Nhất sẽ nhớ đến.

Nếu cố tự lừa dối bản thân thì những cô gái kia đều có đôi mắt to, sống mũi cao, nhìn vào trò chơi Candy Crush thì có thể nối chúng thành hàng mà xóa. Còn Hồ Tu, từ ngoại hình đến tính cách, chưa bao giờ giống như khuôn mẫu đó.

Cô ngồi trên giường tức tối nghĩ đến chuyện còn có những cô gái khác đang trêu chọc Tần Tiêu Nhất, có lẽ tay cô không thể kiểm soát được mà nhấn vào nút đặt vé.

Đi một mình cũng không sao, chỉ cần gặp lại anh một lần thôi.

Bốn mươi phút đi xe buýt đến trạm đầu tiên của Từ Kinh Đông, sau đó chuyển từ tuyến số 2 sang tuyến số 1, mất tổng cộng ba giờ.

Lần thứ hai đến Chuyến Tàu Băng Giá, Hồ Tu cẩn thận chọn lựa trong gói nhân vật rất lâu, thận trọng đưa tay ra, thầm nhẩm mười lần nhóm của Tần Tiêu Nhất. Mở gói ra thì… là nhóm Phùng Dậu Kim, một đảng viên trung thành của Đảng Cộng sản ngầm— từ cốt truyện đến nhiệm vụ chẳng có liên hệ gì với Tần Tiêu Nhất cả.

Hồ Tu ấm ức đứng hình tại chỗ rất lâu, người như cô đến mua vé chỉ để gặp Tần Tiêu Nhất thôi mà, giờ đụng phải chuyện này thì lẽ ra nên gửi khiếu nại chứ đúng không?

Quả nhiên, có ba tiếng rưỡi mà thời gian gặp Tần Tiêu Nhất còn không đến nửa tiếng, hơn nữa cũng chỉ là lúc anh đang diễn theo kịch bản.

Diễn xuất thật tuyệt, vẫn đẹp trai như mọi khi. Lúc bị đánh rách áo thấm máu còn nhìn thấy được cả làn da trắng mịn và cơ bắp, y hệt như trong giấc mơ làm cô nổi da gà ngay tại chỗ.

Cốt truyện kích hoạt ở phần kết khác lần đầu một chút, Tần Tiêu Nhất lại bị đánh một trận.

Nhưng kết thúc lần này anh không phải là người chiến thắng cuối cùng, Phùng Dậu Kim trở thành người phụ trách của thành phố Dung, còn đóng một cảnh tình anh em động lòng người với Lâm Thu Mỹ. Hai người khóc rưng rưng, Hồ Tu cũng lén lau nước mắt ở bên cạnh— Năm trăm đồng, thậm chí còn không nói được câu nào với Tần Tiêu Nhất, đau lòng quá.

Về đến nhà, cô càng nghĩ càng tức nên lập tức nóng đầu đặt vé cho suất trưa ngày hôm sau. Không lẽ lại không rút trúng Tần Tiêu Nhất nữa hay gì? Gắp thú bông mười lần còn trúng một lần, mười hai người chơi mà có ba người thuộc nhóm của Tần Tiêu Nhất, xác suất là 25%, bốn chọn một, không lý nào cứ xui rủi mãi.

Lần này cô rút phải vai nhà vật lý học của nhóm Ninh Trạch Thần, người phát hiện ra quặng zirconium, một nhân vật quan trọng bị người chơi tranh nhau đưa ra khỏi thành phố Dung, nhưng vẫn chẳng liên quan gì đến Tần Tiêu Nhất.

Lượt chơi này Tần Tiêu Nhất là người chiến thắng, Hồ Tu đứng từ xa nhìn anh rải tiền và hoa hồng, vẫn gầy yếu mong manh đẹp trai như trước.

Đứng ở cổng thành phố Dung tiễn khách, khoảnh khắc cánh cửa đóng kín, Hồ Tu lại thất tình.

Kết thúc xong, cô trở về mở khu bình luận của đại chúng xem lại phần bình luận, hóa ra toàn bộ kịch bản chỉ có ba nhân vật không liên quan gì đến Tần Tiêu Nhất, và cô đã rút được hai trong số đó.

Cảm giác phẫn nộ và lo lắng giống như mở blindbox khiến Hồ Tu một lần nữa bừng lên ý chí chiến đấu, cô lập tức mua thêm một vé.

Khung cảnh ngoại ô lướt nhanh qua cửa sổ xe buýt, Hồ Tu nghĩ, những lọn tóc bay loạn xạ trong gió chính là biểu hiện cho sự quyết tâm tiến vào tình yêu của cô.

Cô đã rút ra bài học từ lần thất bại trước. Lần trước, cô đã quan sát kỹ gói nhân vật của nhóm Tần Tiêu Nhất, còn ghi nhớ cẩn thận: túi đưa thư màu đen, túi đưa thư màu nâu.

Cái túi rách khác là một đảng viên Cộng sản, rất có khả năng là kẻ phản bội trong nhóm của Tần Tiêu Nhất, không thể chọn được. Cô đến đây là để trung thành với Tần Tiêu Nhất, trái tim nóng bỏng của cô chỉ dành cho anh.

Cô thành kính đưa tay về phía túi đưa thư màu nâu trong phòng thay đồ, thay vào chiếc váy liền thân kẻ sọc màu nâu kiểu Anh, còn cẩn thận uốn xoăn đuôi tóc bằng máy uốn tóc và trang điểm kỹ lưỡng như Triệu Hiếu Nhu. Lần này, mọi thứ đều đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ còn đợi để tương tác với Tần Tiêu Nhất.

Vào nhóm của Tần Tiêu Nhất, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy anh từ đầu đến cuối, hoàn thành các nhiệm vụ mà anh giao, rồi trốn chạy và còn được anh bảo vệ!

Cánh cổng thành phố Dung mở ra, một người đàn ông vuốt tóc bóng lộn mặc áo sơ mi trắng, khoác áo vest trắng trên cánh tay. Người này có khung xương to, hốc mắt sâu, đeo kính đen cổ điển kẹp trên sống mũi cứng cáp, ngũ quan như lai Tây.

Anh ta nói: "Các vị, thời gian không còn sớm, tôi là Tần Tiêu Nhất, Bộ trưởng Tài chính của thành phố Dung, hãy mang theo thư mời và cùng tôi vào thành."

Cô đã rút được nhóm của Tần Tiêu Nhất như mong đợi, nhưng... diễn viên đóng vai Tần Tiêu Nhất lại bị thay đổi! Trước khi vào thành, cô buồn bã níu lấy cô gái phụ trách giải thích cốt truyện: "Tần Tiêu Nhất trước đây đâu rồi, không đóng nữa à?"

"Diễn viên có lịch phân công, hôm nay là ca làm của Tần Tiêu Nhất này."

Cô lê bước chậm rãi mãi mới vào được thành phố Dung, đứng ở sảnh khách sạn của màn đầu tiên, nhìn Tần Tiêu Nhất và Ninh Trạch Thần diễn cảnh đối đầu mà lòng cô nát thành từng mảnh.

Cả hai diễn viên đều đã bị thay, phiên bản mới của Tần Tiêu Nhất tràn đầy chính khí, đẹp trai uy nghiêm. Khi bị Ninh Trạch Thần túm cổ áo, anh ta cũng không thèm cười đểu, lòng cô đổ vỡ thêm trận nữa.

Vào phòng của Tần Tiêu Nhất, cô máy móc lắng nghe Tần Tiêu Nhất có khuôn mặt lai Tây này giảng giải cốt truyện. Các cô gái bên cạnh háo hức trêu đùa anh ta, còn đùa rằng sẽ giữ lại tiền nhiệm vụ mà anh ta giao. Lúc đó cô mới hiểu ra, chơi trò này không nhất thiết phải chăm chỉ làm nhiệm vụ, những cô gái giỏi trêu ghẹo và sành sỏi về tình yêu đều có thể trực tiếp tương tác với diễn viên, chơi cho thỏa lòng.

Cô không có may mắn rút được Tần Tiêu Nhất mà mình yêu thích, cũng không có đủ dũng cảm và skill để trêu ghẹo anh.

Vì vội ra khỏi nhà nên cô chưa kịp ăn sáng, lúc đứng dậy thì hơi thiếu oxy, được Tần Tiêu Nhất mới này đỡ lấy, anh ta còn hỏi xem cô có khó chịu ở đâu không.

Nhưng lời hỏi thăm ân cần này không làm tim cô loạn nhịp, bốn mắt nhìn nhau cũng không thấy sét đánh, diễn viên đóng vai Tần Tiêu Nhất không đúng nên thành ra không có phản ứng luôn rồi.

Người cô thích không phải là Tần Tiêu Nhất này, mà là Tần Tiêu Nhất của lần trước kìa. Cô khổ sở đứng trong sảnh chờ, diễn viên đóng vai Lý Ma Tử từ màn đầu tiên đi đến thân thiện chào hỏi: "Cô lại đến thành phố Dung à?"

Vé đã mua rồi thì không thể để phí, đi từ Từ Kinh Đông đến trung tâm thành phố mất năm, sáu tiếng thì phải chơi cho hết mình chứ.

Cô mỉm cười rút ra hai cuộn tiền giấy, Ma Tử, tôi hỏi thăm chút, giấy thông hành của Quân đội Quan Đông có thể kiếm được ở đâu...

Lần này là lần Hồ Tu chơi thỏa thích nhất, tìm lại được cảm giác đóng vai phụ hồi thời đại học. Cô đã làm thân với Lý Ma Tử, thậm chí còn chơi đàn piano ở phòng khiêu vũ để kiếm tiền.

Với trình độ bậc mười, cô đã lừa được ông chủ phòng khiêu vũ đưa cho mình năm mươi nghìn, rồi đi đến cửa hàng bách hóa bán vũ khí kiếm thêm được một trăm nghìn. Trong màn thứ hai khi mua chức vụ, cô đã đổ hết số tiền trong túi trước mặt Tần Tiêu Nhất mới, khiến hai mươi vạn đồng loạt rơi xuống.

Tất cả người chơi cùng bàn và cả Tần Tiêu Nhất mới đều ngạc nhiên đến sững sờ: “Cô kiếm được nhiều tiền thế này ở đâu…”

Khoảnh khắc đó, Hồ Tu không chỉ đổ ra sự bi thương mà còn cả nỗi cô đơn: “Tôi là một cỗ máy kiếm tiền vô cảm.”

Cô thành công giúp Tần Tiêu Nhất mới mua được chức vụ người phụ trách thành phố Dung, và một lần nữa cô lại được chứng kiến cảnh anh ta quăng tiền tung hoa.

Nhưng Tần Tiêu Nhất mới này có khung xương to hơn, cơ bắp căng đầy trong ống tay áo, quăng tiền không chút luyến tiếc. Khi anh ta xoay người lại, chiếc cằm tròn trịa và khóe miệng tự tin toát ra vẻ đắc thắng—

Dường như anh ta còn sửa kịch bản theo dáng vẻ của mình, tạo nên cảm giác giống như một vị vua khai quốc.

Hồ Tu ngồi lại một chỗ, bình tĩnh xem hết đoạn kết của cùng một phiên bản nhưng với một sắc thái khác. Sau đó dần dần cô cũng hiểu ra lý do tại sao khi bị Triệu Hiếu Nhu lôi đi xem Tiểu Thời Đại mà cô lại không có chút cảm xúc nào với những anh chàng đẹp trai chuẩn tỷ lệ vàng theo kiểu Âu Mỹ trong phim, cũng như không thể rơi nước mắt vì câu chuyện tình cảm đó. Những người có tỷ lệ vàng hoàn hảo làm việc gì cũng không thể khiến người ta thương cảm.

Hồi trẻ, Leonardo vô cùng gầy gò, ông có chiếc cằm nhọn và cái mũi ngắn nên đã thành công nhập vai một Rimbaud mỏng manh điên loạn, hay một Jack tự do quyến rũ trên Titanic. Còn Total Eclipse² chính là Muse trong tình yêu của cô.

²Total Eclipse: tên tiếng Việt là Nhật thực toàn phần, được sản xuất năm 1995. Bộ phim dựa trên vở kịch cùng tên của nhà biên kịch Christopher Hampton dựng năm 1967. Phim xoay quanh những bức thư được trao đổi giữa hai nhà thơ Pháp thế kỷ 19, Paul Verlanie (David Thewlis) và Arthur Rimbaud (Leonardo DiCaprio). Vì ngưỡng mộ người thầy, Rimbaud thường xuyên viết thư cho ông bằng những bài thơ đầy trữ tình, lãng mạn. Nội dung của bức thư thuật lại cảm giác say đắm của mối tình đồng tính đầy đam mê và bạo lực.

Trong trận đấu sinh tồn, Hồ Tu có thêm một con dao. Trong bóng tối, cô được Tần Tiêu Nhất mạnh mẽ bảo vệ đến mức bắt đầu nảy sinh cảm giác an toàn mãnh liệt và ý chí chiến đấu, khiến cô tin rằng mình có thể thắng đến vòng cuối cùng.

Dường như Tần Tiêu Nhất ấn tượng với khả năng kiếm tiền của Hồ Tu ở vòng trước nên đặc biệt chú ý bảo vệ cô, thậm chí khi đèn trong phòng mờ đi, anh ta chủ động che chở cô trong góc tường.

Hồ Tu suy nghĩ, có người đàn ông tạo cảm giác an toàn như vậy làm đối tác quả thật không tệ, kết hợp cùng nhau vừa dũng cảm vừa mưu trí.

Cuối cùng chỉ còn lại ba người. Góc tường có tầm nhìn quá kém, Hồ Tu đẩy anh ra rồi lao ra ngoài. Phía sau, Tần Tiêu Nhất vẫn kêu lên: “Cẩn thận, phía trước nguy hiểm!”

“Chẳng còn gì phải sợ nữa, đã đến lúc này rồi, không thành công cũng thành nhân³!”

³Không thành công thì cũng thành nhân: nếu không đạt được thành công thì ít nhất cũng phải giữ được phẩm giá và trở thành một con người có giá trị.

Vừa nói xong thì một người chơi nam nấp trong hành lang bên phải đã phóng tới đâm dao vào ngực cô, lưỡi dao phát sáng. Hồ Tu như một chiến binh dũng cảm trong trò chơi sinh tồn, chỉ thiếu chút nữa là cô có thể giành chiến thắng đến vòng cuối.

Tần Tiêu Nhất đang đuổi theo ở phía sau vẫn dịu dàng nói: “Đã bảo cô cẩn thận rồi mà. Trận này đội tôi chỉ còn mỗi mình cô, mà giờ đến cô cũng hy sinh rồi.”

Trước khi rời khỏi thành phố Dung, ngay giây cuối cùng khi cánh cửa đang đóng lại, Tần Tiêu Nhất mới nói từ khe cửa: “Có lẽ cô chỉ đến chơi một lần, nhưng cô thật khó quên, tôi sẽ nhớ cô.”

Hồ Tu mỉm cười vẫy tay: “Tôi cũng sẽ nhớ anh, Tần Tiêu Nhất.”

Khi ra khỏi trò chơi đã là tám giờ rưỡi. Những người chơi khác trong phòng giải lao vẫn đang liên tục đặt câu hỏi cho cô gái dẫn chuyện.

Hồ Tu ngồi tại chỗ kiểm tra điện thoại, khách hàng đột nhiên nhắn tin yêu cầu cô xử lý bản thảo.

Bị cắt giảm lương ba tháng nay mà khách hàng vẫn phân công công việc, còn ra sức yêu cầu cô phải nộp bản thảo trong vòng một tiếng.

Đáp ứng được nửa chừng, Hồ Tu bật cười— lương một tháng của freelancer là bốn nghìn, cũng chỉ chơi Chuyến Tàu Băng Giá được có tám lần thôi.

Mà bây giờ cô cũng không thể bỏ việc được, gần đây chơi hơi quá trớn, nếu không nhanh chóng bán mình cho tư bản để kiếm tiền thì cô sẽ không trả nổi tiền thuê nhà mất.

Các người chơi khác lần lượt thay đồ rời đi. Cô lấy máy tính ra, thay đồ rồi quay lại khu nghỉ ngơi để tranh thủ dùng mạng nộp bản thảo trước khi về.

Giọng nói trầm ấm vang lên trong khu nghỉ ngơi ở phía bên ngoài khu B1 thành phố Dung. Tần Tiêu Nhất mặc áo denim và đi giày leo núi, trong tay ôm một thùng giấy đang đứng trò chuyện ở quầy lễ tân. Mái tóc ngắn uốn nhẹ của anh dường như đã được cố định vĩnh viễn trên đỉnh đầu, ánh mắt lướt qua trán rồi xuống gò má, trượt đến mũi và cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại và đầy đặn của anh, lại như thể cô đã rơi vào lưới tình màu hồng.

Anh ôm thùng giấy đi về phía cô, vẫn đang trò chuyện với diễn viên khác, là Ninh Trạch Thần, anh chàng phóng khoáng trong vở diễn.

Ngay cả khi ánh mắt Hồ Tu hướng về phía anh thì Tần Tiêu Nhất vẫn không liếc nhìn cô một cái, nhưng chắc chắn anh biết có người đang nhìn mình.

Khoảnh khắc đó, mọi sự tủi thân, nhớ nhung và buồn bã của Hồ Tu đều tìm được lý do, tất cả đều dồn lên ngực cô.

Nhưng đối diện với sự thờ ơ của Tần Tiêu Nhất, cô như một cô gái thầm yêu nhưng bị lờ đi. Một người tầm thường, bị xem như không tồn tại.

Dựa vào cái gì…

Hồ Tu đóng cửa tủ đồ thật mạnh, khi đi ngang qua Tần Tiêu Nhất cô còn cố tình vấp chân va vào anh, làm thùng giấy trong tay anh rơi xuống đất. Áo sơ mi trắng, áo gi-lê đen, và cả chiếc áo sơ mi rách đầy máu vương vãi trên sàn— đó là trang phục diễn của anh. Trong những buổi diễn cô không tham gia, anh đã thủ diễn vai Tần Tiêu Nhất. Quyến rũ, là một trong những phẩm chất cơ bản của một diễn viên.

Cô cố kìm nước mắt, không quay đầu lại nói: “Không nhìn thấy cậu, xin lỗi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc