Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] YẾT HÍ Chương 2: Chỉ Mải Làm Nhiệm Vụ Mà Không Ngắm Trai Đẹp, Chẳng Khác Nào Chơi Một Cách Vô Nghĩa.

Cài Đặt

Chương 2: Chỉ Mải Làm Nhiệm Vụ Mà Không Ngắm Trai Đẹp, Chẳng Khác Nào Chơi Một Cách Vô Nghĩa.

Theo như cách hiểu nhất quán của Hồ Tu về từ "trai đẹp", thì trong cuộc sống thực tế hầu như không có sinh vật nam giới nào thực sự đẹp trai đến mức nghẹt thở, chỉ cần ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ, không bị hói đầu và có style gọn gàng đã là hiếm gặp rồi; nếu có được ngoại hình đạt bảy, tám điểm thì phần lớn đều biết mình đẹp trai, đến độ tuổi kết hôn sẽ có phụ nữ vây quanh như nước, mang lại cho anh ta sự tự tin kịch trần.

Thời gian trôi qua, Hồ Tu dần dần không còn kỳ vọng vào vào nam nữ trong thực tế nữa, cảm thấy trai đẹp đã bị chuyển đến không gian song song làm người nổi tiếng hết rồi, Đấng tạo hóa không để lại người đàn ông đẹp trai nào ngoài đời thực hết á.

Nhưng vào giây phút này cuối cùng cô đã hiểu ra, cụm “kinh hồng nhất miết¹” chắc chắn là từ đây mà ra, chắc hẳn phải có những tình huống cụ thể để miêu tả nó. Trước đây cô chưa dùng đến, chứng tỏ là do cô chưa trải sự đời, chưa hoà nhập đúng chỗ, và —— thật sự chưa từng biết thế nào là diễn viên.

¹Kinh hồng nhất miết: một cái nhìn thoáng qua đầy kinh ngạc, như một cánh chim hồng vụt qua trong chớp mắt. Nó thường được dùng để diễn tả việc ai đó hay thứ gì đó đẹp hoặc gây ấn tượng mạnh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng để lại dấu ấn sâu sắc, khó phai nhạt.

Kho báu đều được cất giấu trong giới hí kịch cả rồi nè!

Triệu Hiếu Nhu dùng khuỷu tay nhẹ nhàng huých Hồ Tu một cái: “Sao, đẹp trai lắm chứ gì? Cái này chắc chắn hơn hẳn trò nhập vai giá 200 tệ rồi.”

Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất đã quay lưng lại, bộ dạng vai rộng, chân dài, độ cong của cổ cũng giống hệt như trong truyện tranh.

Điều quan trọng nhất là anh còn cao ráo rắn rỏi, anh chàng này gầy nhưng không gù, quả thật là khí chất thượng thừa.

Từ bóng lưng này Hồ Tu nhanh chóng suy luận ra hai điều:

Thứ nhất, Tần Tiêu Nhất có thể đã từng học vũ đạo;

Thứ hai, chắc chắn anh trẻ hơn cô—— không ít tuổi.

Một nửa tầng B1 của trung tâm thương mại đã được thuê lại, phục dựng làm thành phố Dung thời dân quốc.

Bối cảnh câu chuyện là một chuyến tàu đi Moskva bị hoãn lại ở thành phố Dung vì tuyết rơi, mọi người buộc phải nghỉ ngơi tại một khách sạn ở đây.

Và các thành viên trên tàu, tình cờ đều là những quan chức từ miền Nam trở về, các quan chức chủ chốt của các cơ quan phát ngôn miền Bắc.

Ánh đèn chiếu lên những bậc thang đá xám mở cánh cổng sắt của nhà ga, hai người lính cần vụ² đứng ở cửa chào Tần Tiêu Nhất.

²Lính cần vụ: thường được dùng để chỉ người lính hoặc nhân viên phụ trách các công việc phục vụ, hậu cần trong quân đội. Nhiệm vụ của họ thường bao gồm việc hỗ trợ cấp trên, làm các công việc như đưa thư, chuẩn bị đồ ăn, vệ sinh, hoặc thực hiện các nhiệm vụ hành chính. Trong nhiều trường hợp, họ được coi là người phụ tá cá nhân cho các sĩ quan, giúp đỡ trong các công việc không trực tiếp liên quan đến chiến đấu.

Trước quầy lễ tân của khách sạn thành phố Dung có một người phụ nữ cầm quạt lông vũ, tự xưng là bà chủ của cửa hàng bách hóa Bạch Lạc Vũ, bà đưa cho Tần Tiêu Nhất chìa khóa căn phòng đắt nhất trong khách sạn thành phố Dung.

Sau đó, từng diễn viên lần lượt xuất hiện, Cục trưởng Cục Cảnh sát Ninh Trạch Thần cưỡng chế đòi lục soát người Tần Tiêu Nhất và các người chơi nhưng bị Tần Tiêu Nhất từ chối, những nhân vật nắm giữ chức vụ quan trọng cũng lục tục đến nghỉ tại Khách Sạn Trung Tâm thành phố Dung, âm thầm tranh đấu vị trí người phụ trách thành phố Dung.

Lẽ ra cô chỉ nên dán mắt vào Tần Tiêu Nhất, nhưng đầu óc của Hồ Tu giờ đây lại đang bị quá tải.

Sao các NPC ai lớn lên cũng có dáng vẻ đẹp đẽ cân đối hết vậy. Lại còn có thể nhập vai trong tích tắc, dù là tướng quân đóng vai xác chết cũng là người thật diễn, cả quá trình đều nhắm mắt lại.

Nếu không phải thấy bụng hắn còn phập phồng lên xuống, cô còn thật sự tưởng rằng mình đang ở buổi lễ tiễn biệt người quá cố.

Triệu Hiếu Nhu đứng bên cạnh vẫn còn lén nói, Cục trưởng Cục Cảnh sát kia đẹp trai quá, lát nữa mình sẽ nhận nhiệm vụ trêu chọc anh ta.

Lúc đó Hồ Tu mới nhớ ra, mua vé vào cửa không chỉ là để xem diễn, mà sân khấu tương tác nhập vai có nghĩa là, người chơi cũng phải làm nhiệm vụ, cốt truyện chính, cốt truyện phụ, trận đấu sinh tồn, có rất nhiều việc phải làm trong ba tiếng rưỡi.

Cô đang vào vai nữ điệp viên Nhật Bản Yamaguchi Nadeshiko, trên kịch bản viết rằng:

Thống lĩnh thành phố Dung bị đâm chết. Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất, Thống lĩnh quân đội Phùng Dậu Kim, Cục trưởng Cục Cảnh sát Ninh Trạch Thần và Trung tâm Tình báo Nhật Bản Lâm Thu Mỹ là những ứng cử viên có khả năng trở thành người phụ trách mới của thành phố Dung. Bạn, Yamaguchi Nadeshiko, với tư cách là thân tín của tướng quân Nhật Bản, nhiệm vụ của bạn như sau:

Cốt tuyện chính: Hỗ trợ Lâm Thu Mỹ trở thành người phụ trách.

Cốt truyện phụ: Dùng ám hiệu để tìm người liên lạc, giao dịch số thuốc phiện bị cấm mà bạn mang theo trên người và lấy được ngọc trai dâng cho Thiên Hoàng; buôn bán vật phẩm bị cấm như thuốc phiện ở thành phố Dung là một tội nặng, vì thế hãy cẩn thận; ngăn chặn những người khác có được quặng zirconium, không tiếc tiền để mua nó gửi về Nhật. Nếu người khác lấy được, nó có thể hủy diệt thành phố Dung.

Nghe có vẻ khá mơ hồ...

Trước giờ Hồ Tu chưa từng chơi trò nhập vai. Thời nghiên cứu sinh từng có lần chơi ma sói với bạn bè cả đêm, diễn xuất của cô phù phiếm lại không giỏi nói dối nên thường bị bỏ phiếu loại sớm. Có một vài lần hiếm hoi trụ đến cuối là vì cô có thân phận khác chứ không phải sói, bị coi là công cụ giữ lại trong ván chơi.

Bây giờ phải thay trang phục, phải bước vào sân khấu xem người khác diễn, còn phải diễn cùng, cô không biết diễn xuất vụng về của mình sẽ trụ được mấy vòng nữa.

Ở chỗ Lâm Thu Mỹ cô nhận được năm nghìn tệ và nhận nhiệm vụ đầu tiên ngoài kịch bản, mua rượu bỏ thuốc, lừa Phùng Dậu Kim ra khỏi phòng, rồi lục soát ra bằng chứng giao dịch vũ khí trong phòng anh ta.

Cô cầm rượu đi gõ cửa, mở cửa ra lại thấy Ninh Trạch Thần và Tần Tiêu Nhất ngồi đối diện nhau trên ghế sô pha, cả hai đều ngẩng đầu lên nhìn cô.

Hồ Tu cầm hai ly rượu đứng ở cửa, không biết nói gì để lừa bọn họ uống rượu, lừa xong phải làm gì cũng quên hết, trong đầu chỉ lẩn quẩn một suy nghĩ, rốt cuộc là giữa lãng tử phong trần với người đàn ông trưởng thành có cơ bắp thì ai đẹp trai hơn.

Một người mặc sơ mi trắng, vest trắng ôm sát người, một người mặc quân phục cởi hai cúc cổ—— Nhập vai thì nhập vai, còn nhét thêm tình tiết đồng phục play chi nữa vậy.

Từ phía sau có người va vào cô, là Triệu Hiếu Nhu. Rượu đổ đầy đất, Hồ Tu quỳ xuống lục tìm khăn giấy trong túi để lau sàn, hai NPC không nhúc nhích, ở trên đầu vang lên giọng nói ngọt ngào của Triệu Hiếu Nhu: “Bộ trưởng Tần, ngài ở đây à, tôi nhận được một bức thư tình của ngài gửi cho cô Lâm, ngài có muốn nghe đọc không?”

“Cục trưởng Ninh cũng ở đây à, vậy có hơi không tiện ha, nếu muốn bịt miệng tôi, có thể dùng mười nghìn tệ mua nó đấy nhỉ…"

Đm, kỹ năng trêu chọc NPC của một phụ nữ đã có gia đình, đúng là đáng để bái lạy một cái thật.

Hồ Tu đang quỳ thì nhìn thấy dưới gầm tủ có một tờ giấy gấp lại. Đi đến mòn cả giày sắt mà không tìm thấy, hóa ra là ở đây, cô nhân lúc không ai để ý nhanh chóng nhặt nó nhét vào túi, cầm ly rỗng lên rồi quay đầu chạy. Quay trở về phòng của cô Lâm, cô ấy hỏi Hồ Tu: “Uống rượu chưa?”

“Chưa…”

“Lấy được đồ chưa?”

“Rồi…”

“Chưa uống rượu mà vẫn lấy được à, tiểu thư Yamaguchi giỏi quá đấy.” Diễn viên đóng vai Lâm Thu Mỹ nheo mắt nhìn cô một cái, lấy từ trong túi ra đưa cô một tờ tiền thưởng mười nghìn tệ.

Hồ Tu nghĩ về kỹ năng diễn xuất cao siêu của Triệu Hiếu Nhu, đột nhiên cũng trở nên phấn khích: “Dưới gối phụ nữ không có vàng, muốn làm việc thì chỉ cần chịu quỳ là được.”

Bị lừa rồi!

Vòng đầu tiên đã kết thúc. Các người chơi ngồi trong phòng khiêu vũ, bất ngờ phát hiện ra trên người Bộ trưởng Tần Tiêu Nhất có huy hiệu Đảng, mà ở thành phố Dung, có huy hiệu Đảng thì sẽ bị tống vào ngục, vài tên lính lập tức kéo Tần Tiêu Nhất đi.

Hồ Tu nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Tần Tiêu Nhất, lại nhìn Triệu Hiếu Nhu, cảm thấy biểu cảm của cô ấy như thể... thành công.

Khi quay lại nhìn Bộ trưởng Tần thêm lần nữa, mấy tên lính đã quăng anh xuống đất, quần áo trên người rách nát lại dính máu, anh bị đánh đến mức không còn ý thức.

Ninh Trạch Thần đá anh vài phát cho tỉnh rồi kéo anh đứng dậy, Tần Tiêu Nhất bị đánh cho tơi tả, giọng nói có chút yếu ớt: “Ninh Trạch Thần, tôi có phải là ma hay không trong lòng anh biết rõ, tất cả mọi người ở đây đều biết, anh mới chính là ma.”

Nói xong anh còn khẽ nhổ một ngụm nước bọt lên mặt Ninh Trạch Thần. Trái tim Hồ Tu đập thình thịch không ngừng, đây là trai đẹp từ đâu đến vậy, sinh ra có gương mặt quyến rũ đã đành, còn diễn vai bệnh kiều, biết mình đẹp trai mà còn tùy tiện phóng điện, hành động vô đạo đức ghê.

Nhưng cô chưa kịp phản ứng thì vòng thứ hai đã bắt đầu, mục tiêu chính của vòng này chỉ còn lại một: kiếm tiền, giúp Lâm Thu Mỹ có được vị trí người phụ trách để có thêm một lưỡi dao trong tay cho vòng thứ ba chém người.

Ngọc trai của cô còn chưa lấy lại được mà giờ đã phải nhanh chóng tìm kiếm quặng zirconium, Hồ Tu đứng ở ngã tư đường của thành phố Dung, cuộc sống thực tế không thuận lợi, chơi trò chơi cũng không suôn sẻ.

Mà tất cả đều là do cô quá ngu ngốc, đúng là mệnh ta do ta định, không do trời.

Cô đành phải căng não chơi tiếp. Cô tìm được người chơi đã lấy hàng cấm của mình, mặt dày mày dạn bám lấy người đó đòi lại ngọc trai, quấy rầy đến mức người đó không làm được nhiệm vụ, phải bỏ ra mười nghìn đi chợ đen mua ngọc trai đưa cho cô rồi quay đầu chạy.

Hồ Tu dựa vào may mắn kiếm được hai mươi nghìn ở sòng bạc, đi hỏi thăm người cung cấp thông tin xem ai là người nắm giữ quặng zirconium, phạm vi thông tin mơ hồ, cô hỏi đi hỏi lại vài vòng người chơi tình nghi nhưng đều không đúng, cuối cùng mới phát hiện bị người cung cấp thông tin lừa—— người chơi không đáng tin, NPC cũng không đáng tin!

Hồ Tu thực sự rất ghét bị lừa. Cô chạy tới trước mặt NPC cung cấp thông tin Lý Ma Tử, giật cặp kính râm của hắn rồi bỏ chạy.

Diễn viên đóng vai Lý Ma Tử vốn có dáng vẻ của một tên vô lại, diễn xuất lại càng giống lưu manh: "Tiểu thư Yamaguchi à, những gì cần nói tôi đã nói hết với ngài rồi, ngài còn tức giận cái gì vậy?"

Càng nghe càng tức, Hồ Tu xoay người lại đeo cặp kính râm lên mặt mình, gọng kính chỉ đặt trên nửa sống mũi: “Thích anh, được chưa?”

Nói xong câu này, cô xoay người lại vừa lúc đụng ngay vào Tần Tiêu Nhất vừa được thả ra từ sở cảnh sát.

Hồ Tu cảm thấy ngượng ngùng như thể mình vừa tỏ tình nhầm người, sự hối hận từ tim chạy lên đến tận tóc.

Đối phương chỉ đỡ lấy vai cô để cô không ngã, rồi lặng lẽ bước qua.

Bộ trưởng Tần bị bắt nhầm vào sở cảnh sát đã thay lại áo sơ mi trắng, bóng lưng có vẻ đầy giận dữ.

Hồ Tu ngây người nhìn theo bóng lưng đó, bị Lý Ma Tử giật lại cặp kính còn bị hắn còn cười châm chọc: "Tiểu thư Yamaguchi, ngài và Bộ trưởng Tần từng có một đoạn tình cảm, còn có chuyện quan trọng cần bàn với anh ấy, ngài quên rồi sao?”

Cốt truyện là do Lý Ma Tử nhắc nhở cô. Hồ Tu nhìn lại kịch bản, quả thật phía sau có một dòng nhắc nhở: Nếu cần thông tin về quặng zirconium, trong trường hợp cần thiết, có thể tìm Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất để xin giúp đỡ.

Cô gõ cửa phòng 301 ở cuối hành lang, Tần Tiêu Nhất đang mặc áo gile trong phòng.

Cử chỉ dang tay của anh đầy phong thái, chiếc gile khoác lên người như một cái ôm siết chặt, tôn lên vòng eo thon gọn và đường cong lưng hông mượt mà.

Khi quay người lại, Tần Tiêu Nhất đã nhập vai, dường như đang ghen tuôn vì câu thích anh lúc nãy.

Hồ Tu thở gấp, lắp bắp: “Kịch bản nói, bảo, kêu tôi đến tìm anh…”

Nói xong, ở trong lòng cô tự tát mình một cái, trước khi vào cửa rõ ràng đã nghĩ ra lời thoại rồi mà: "Bộ trưởng Tần, anh và tôi đã từng yêu nhau, bí mật về quặng zirconium, nói với tôi đi, đừng nói với ai nữa."

Kết quả cô chẳng nói được câu nào, còn lôi kịch bản ra nói, bảo sao hồi còn là nghiên cứu sinh đi phỏng vấn đoàn kịch cũng không qua nổi vòng sơ tuyển.

Rõ ràng Tần Tiêu Nhất nghe xong cũng hơi sững sờ, ngẫu hứng trả lời: “Hóa ra câu chuyện giữa chúng ta, chỉ là kịch bản mà em đã dày công sắp đặt.”

Lần này lại đến lượt Hồ Tu không biết trả lời thế nào, mặt đỏ bừng liếc nhìn Tần Tiêu Nhất, hàng mi dài cong, sống mũi cao thẳng, ánh mắt dịu dàng, khóe miệng thoáng hiện nụ cười thất vọng rồi nhanh chóng biến mất. Anh chống đầu gối đứng dậy: “Nể tình xưa giữa chúng ta, thông tin này chỉ nói cho em. Nếu em đến chậm một bước, manh mối này đã thuộc về người khác rồi.”

“Chỉ là, đây sẽ là lần cuối cùng tôi giúp em. Ra khỏi cánh cửa này, trong lòng tôi sẽ không còn em nữa.”

Toàn là lời thoại kiểu phim tình cảm. Bình thường xem trên tivi có lẽ đã cười khẩy.

Nhưng khi một mình trong phòng với trai đẹp tuyệt sắc coi mình là nữ chính mà nói những lời thâm tình, giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt cô, rót cả sự dịu dàng và đau khổ vào trái tim cô——

Trong lòng Hồ Tu như có một chuỗi năm trăm quả pháo nổ ầm ầm, khiến mũi nghẹt, tai ù, trước mắt là màn pháo hoa chói lòa, sáng lóa đến mức hoa mắt chóng mặt.

Tần Tiêu Nhất lắc lắc phong bì trước mặt cô: “Cầm lấy lá thư này rồi mời đi cho.”

Cảnh tình cảm cứ thế mà kết thúc. Âm thanh bên ngoài phòng dường như đã biến mất, như thể thế gian bỗng trở nên tĩnh lặng. Lúc này Hồ Tu thực sự cảm giác như mình vừa thất tình, chậm rãi đứng dậy, khó khăn lắm mới lê chân được đến cửa, thoáng chút mơ hồ không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực.

Tần Tiêu Nhất từ từ biến mất sau khe cửa, Hồ Tu do dự một lúc rồi nhớ ra anh còn đang bị thương, cô buột miệng hỏi: “Anh có sao không?”

Tần Tiêu Nhất không ngẩng đầu: “Không sao…”

Nhận được thông tin về quặng zirconium, Hồ Tu nhanh chóng tìm được cấp dưới cũ của tướng quân, dùng hết số tiền mình có để đổi lấy quặng rồi mang đến cửa hàng bách hóa gửi đi, nhận được biên lai năm mươi nghìn đồng.

Tối hôm sau khi cuộc tranh cử bắt đầu, gom lại tất cả số tiền có được cũng chỉ có mười lăm nghìn, so với thu nhập của người chơi khác thì đây chỉ là một phần nhỏ.

Cuối cùng, người chiến thắng là Tần Tiêu Nhất. Anh đứng dậy, trước tiên bắt giữ Ninh Trạch Thần người đã gài bẫy mình, rồi rút súng chĩa vào Phùng Dậu Kim, Lâm Thu Mỹ đứng ra bảo vệ Phùng Dậu Kim, gọi Phùng Dậu Kim là anh trai, nước mắt to lăn dài trên má. Người chơi bên cạnh còn hô lên, wow, đúng là diễn viên, nói khóc là khóc ngay.

Còn Hồ Tu thì không thể rời mắt khỏi Tần Tiêu Nhất. Cô nhìn Tần Tiêu Nhất cô đơn lẻ loi ép Phùng Dậu Kim tự sát, khiến Lâm Thu Mỹ khóc lóc thảm thiết. Ánh đèn cuối cùng chỉ chiếu vào anh.

Anh rút tiền từ trong túi ra quăng lên không trung, rồi lại từ trong đó lấy những cánh hoa hồng rải trước mặt mình, có cánh hoa rơi xuống mặt anh, lướt qua khóe môi rơi xuống đất.

Anh đang cười, ngay cả khi màn diễn kết thúc, nhạc nền kinh dị của trò săn đuổi vang lên, anh vẫn cười.

Kết cục cô độc này, anh có quyền lực, có tiền bạc, nhưng không có tình yêu của bất kỳ ai.

Vòng chơi thứ ba bắt đầu. Đèn tắt hết làm người chơi la hét bỏ chạy tán loạn, Hồ Tu bị xô đẩy đến loạng choạng, âm nhạc kinh dị ngày càng lớn, mà cô thì không còn nơi nào để trốn.

Trong bóng tối, cô va phải một người, trực giác mách bảo cô rằng đó là Tần Tiêu Nhất chưa kịp rời đi.

Dù cách một lớp áo sơ mi thì cơ thể anh vẫn rất ấm áp, thế nhưng bàn tay anh đang nắm lấy cô lại lạnh như băng.

Những ngón tay thon dài của anh nắm chặt lấy tay cô, dẫn Hồ Tu ra khỏi bóng tối, nhẹ nhàng nói: “Cẩn thận, hãy cố gắng trốn ở trong góc, đừng ở lại trong phòng, vì sẽ không có đường thoát.”

Nói xong anh biến mất. Người bảo vệ cô là Lâm Thu Mỹ, cô không thuộc nhóm của Tần Tiêu Nhất.

Hồ Tu quên mất mình đã bị giết như thế nào, trong môi trường truy đuổi cô yếu ớt như một con thỏ, chẳng mấy chốc đã bị loại, nhưng trong tai vẫn vang lên câu nể tình xưa và đừng ở trong phòng, vì sẽ không có đường thoát.

Cuối cùng, ai chiến thắng đối với cô cũng chẳng còn quan trọng nữa. Khi trò chơi kết thúc, Tần Tiêu Nhất là người thắng cuộc trong vai trò NPC đang đứng ở cổng thành phố Dung tiễn người chơi ra khỏi thành, câu thoại cuối cùng của anh là: “Người chết vì tiền, chim chết vì ăn. Tôi là Tần Tiêu Nhất, kẻ có tiền nhưng vô tình. Hẹn gặp lại các vị ở Chuyến Tàu Băng Giá.”

Cánh cửa của thành phố Dung đóng lại, ba tiếng rưỡi, 210 phút đồng hồ, trôi qua nhanh chóng.

Trong phòng nhỏ xem lại trò chơi, người chơi vẫn hỏi về những tình tiết chưa kịp hoàn thành. Triệu Hiếu Nhu vỗ vai Hồ Tu: “Sao vậy? Trốn thoát không thành công nên thất vọng à? Đừng đặt nặng thắng thua trong game.”

“Không phải đâu, mình…”

“Sao cơ? Có phải lo làm nhiệm vụ mà không ngắm trai đẹp không? Thế thì đúng là chơi uổng phí rồi.”

“Thấy không, Ninh Trạch Thần kia quả thật là quyến rũ. Còn Tần Tiêu Nhất, đẹp đến mức tàn khốc. Này, cậu có nghe mình nói không đấy?”

Hồ Tu thật sự không nghe thấy. Cô chỉ cảm thấy rằng vào khoảnh khắc cánh cửa thành phố Dung đóng lại, mình đã thất tình rồi.

Tần Tiêu Nhất u sầu rải đầy hoa hồng, và cả bàn tay từng nắm lấy tay cô, đã để lại dư âm trong lòng bàn tay cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc