Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ đó trở đi, ba cũng không trở về nhà nữa. Mãi đến khi cô đính hôn chuyển hành lý vào nhà mới, ông mới dẫn người đến đập cửa, ném hết đồ đạc của mẹ xuống dưới lầu rồi thay ổ khóa, kết thúc một cuộc trả thù kéo dài hơn bảy năm.
Khi cô cùng vị hôn phu quay về, cô đã ngửi thấy mùi ẩm của không khí sau cơn mưa, cũng ngửi được hơi thở khinh bỉ từ người bên cạnh.
Ba người đứng trước đống đồ đạc bẩn thỉu, vẻ mặt bạn trai không có biểu cảm gì, nhưng lời nói thì lại có phần dứt khoát——
Chuyện đến nước này rồi thì tìm chỗ ở khác thôi, nhà mới của chúng ta không tiện lắm, để anh sắp xếp khách sạn cho dì ở tạm trước.
Không lâu sau, Hồ Tu thật sự bị huỷ hôn, ngay khi vừa chạm mốc tuổi hai mươi sáu.
Sau đó cô thường tự khuyên nhủ bản thân mình, cát nắm không được thì không bằng buông tay thôi. Nhưng đôi khi cô vẫn mơ thấy mình đứng trên khoảng đất trống trong ngày mưa, trước mặt là những món đồ như báu vật, là hạnh phúc mà cả nửa đời cô mong mỏi, rồi cũng không phân biệt được do ba phá hủy hay bị vị hôn phu chôn vùi.
Cơ thể Hồ Tu trượt xuống rời khỏi dây an toàn, mà ngồi thẳng lại thì buồn nôn. Khi tỉnh lại, cô vẫn đang rung lắc trên xe——
Mười hai giờ ngày 20 tháng 4 năm 2018, cô vừa bước qua sinh nhật lần thứ hai mươi bảy, cách thức ăn mừng là uống rượu cùng đồng nghiệp cũ, say đến mụ mị rồi gọi taxi về nhà.
Vùng ngoại ô của ngoại ô Thượng Hải, ban đêm không có đèn đường, xuống trạm Từ Kinh Đông rồi lên xe taxi, đua với xe tải trên đường cao tốc khoảng nửa tiếng, tiếp tục chạy trên con đường nhỏ như đường ở đồng ruộng, rồi lại chui qua dạ cầu¹ ra ngoài thì đụng phải bốn bề toàn là bóng tối, đèn xe ép hẹp tầm nhìn về phía trước, hai bên là cánh đồng, con đường phía trước cũ kỹ, vắng vẻ không một bóng người; thi thoảng gặp xe ngược chiều, hai xe đều giảm tốc độ, bánh xe lăn trên đường đất, chạm nhau rồi vượt qua.
¹Dạ cầu: chỗ trống dưới cầu, nơi xe có thể lưu thông.
Ra khỏi đường vành đai² thì không còn thấy phong cách phương Tây và cyberpunk³ nữa, cũng chẳng còn những tòa cao ốc dày đặc chắn hết tầm nhìn. Ở vùng quê có thể đốt pháo, bắt cá con, những chiếc xe đạp điện phóng vọt qua còn nhanh hơn cả ô tô. Sau khi uống hết một chai rượu trắng nhỏ rồi thêm một chai Jägermeister⁴, trong thoáng chốc Hồ Tư cứ ngỡ như mình đang ở Giang Chiết⁵, cô cảm thấy mình như đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc kéo dài, dạ dày liên tục bị cuộn lên từng đợt sóng, không chịu để cô đứng vững trên mặt đất.
²Đường vành đai: cụm từ này thường được sử dụng để chỉ việc rời khỏi một khu vực trung tâm thành phố và ra vùng ngoại ô hoặc các khu vực xa hơn, nơi thường có đường vành đai bao quanh đô thị.
³Cyberpunk: một thể loại khoa học viễn tưởng thường lấy bối cảnh ở các đô thị tương lai, nơi công nghệ tiên tiến và trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh mẽ, nhưng xã hội lại bị suy thoái và nhiều bất công xảy ra. Cyberpunk thường mang màu sắc u ám, với các thành phố đông đúc, bầu không khí ô nhiễm, ánh sáng neon rực rỡ, và sự đối lập giữa công nghệ tân tiến và cảnh nghèo khổ, phân biệt xã hội, nhấn mạnh đến sự lạc lõng, mất mát bản sắc của con người trong thế giới bị kiểm soát bởi máy móc và công nghệ.
⁴Jägermeister: 野格 (Yě gé) là cách gọi phổ biến của Jägermeister, một loại rượu mùi thảo mộc nổi tiếng của Đức. Tên Jägermeister có nghĩa là thợ săn trong tiếng Đức, và rượu này thường được dùng làm đồ uống pha trộn hoặc uống nguyên chất.
⁵Giang Chiết: viết tắt của Giang Tô và Chiết Giang.
Vẫn phải giả vờ bình tĩnh ôm cánh tay nhìn thẳng về phía trước, mở cửa xe để tỉnh táo, tránh bị tài xế lôi vào rừng gây chuyện—— Chẳng mấy chốc, tàu lượn 4D càng trở nên chân thực hơn.
Vào đến khu chung cư cô mới thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn có chút tự hào, phụ nữ độc thân sống trong chung cư cao tầng ở ngoại ô cũng đâu phải là không thể. Mỗi lần chỉ cần giữ vững tinh thần, ngồi yên lặng, thỉnh thoảng ho khẽ vài tiếng thì tài xế sẽ nghĩ mình không phải người dễ bắt nạt.
“Dừng ở đâu? Ôi chao, khu chung cư này không có đèn gì cả, tệ thật.”
“Bác tài, chạy vào hầm đi, để tôi chỉ đường, rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng, dừng! Rẽ trái lần nữa, thấy tòa 18 chưa? Dừng được rồi…”
Nói xong câu này, Hồ Tu càng hài lòng. Cô nghĩ bụng, đầu óc bị gió lùa vào còn tỉnh táo hơn bị nước chảy vào, còn nhớ được số nhà mà, hơn nữa tửu lượng cũng tăng theo tuổi tác, cô đúng là một phụ nữ độc lập trưởng thành rồi. Chỉ là, tại sao bảo vệ vừa rồi phải mở rào chắn hầm bằng tay nhỉ?
Xe dừng lại ở trong hầm tối đen, tài xế bỗng mở miệng: “Cô bé, nơi này rừng núi hoang vắng, sau này đừng về muộn như vậy nữa, nguy hiểm lắm đấy.”
“Dù sao nhà cũng rộng, mà tiền thuê thì cũng rẻ.”
“Quá xa xôi hẻo lánh rồi, còn không có lấy một cái đèn nữa, cho không tôi cũng không ở.”
Hồ Tu kẹp lời tài xế vào cửa xe, lấy điện thoại ra chiếu sáng, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại.
Tối vậy sao? Đèn thang máy không sáng, bấm hàng chục lần cũng không phản hồi, giờ này cô mới nhận ra dọc đường từ hầm đến đây cũng không có đèn, khu chung cư mất điện rồi.
Nhà cô ở tầng hai mươi lăm, và bây giờ cô đang ở B2.
Cô cố đè nén cơn buồn nôn rồi ngồi xuống đất ngủ, dù sao cũng không leo lên nổi, tỉnh rượu rồi đi tiếp.
Thế nhưng còn chưa đến mười lăm phút thì cổ và eo của cô đã bắt đầu đau, thôi thì cũng tỉnh rượu được chút xíu rồi, leo thôi.
Cố gắng hăng hái lên tinh thần một mạch leo đến tầng năm, sau đó hai chân lập tức đầu hàng trước bộ não, cô đã nhìn lại toàn bộ quá trình từ tiểu học đến đại học rồi lên cao học mà chỉ mới leo được nửa đường.
Cô nghĩ, cuộc đời này thật nhạt nhẽo, nhạt nhẽo đến nỗi hồi ức cũng ngắn ngủi đến vậy…
Không được, cuộc sống đã tệ lắm rồi, leo cầu thang thì sao, đừng nói hai mươi lăm tầng, hai trăm năm mươi tầng cũng phải leo!
Sáng hôm sau tỉnh dậy trước cửa nhà cô mới dần tỉnh táo lại. Đêm qua cô mất trí nhớ, trong đầu chỉ nhớ đến lúc vừa vào lớp một đã đứt đoạn rồi.
Còn vì sao leo đến cửa rồi mà không vào, là vì cô… quên mang chìa khóa.
Mịa nó!
Việc sửa chữa điện khẩn cấp vẫn chưa xong, điện thoại cũng hết pin, giờ phải trong tình trạng dư âm say rượu mà leo xuống hai mươi lăm tầng tìm trung tâm thương mại mượn cục sạc, mở máy rồi gọi thợ sửa khóa.
Mỗi tháng luôn có vài ngày nhớ đến sự tiện lợi của nội thành, và hôm nay dường như là một lần tổng hợp tất cả cảm giác ấy.
Mùi rượu trên người, cộng thêm cảm giác đầu sắp nổ tung khiến Hồ Tu cảm thấy như cổ mình đang có một cái bể khí metan sắp phát nổ.
Nếu sớm biết không mang theo chìa khóa thì đêm hôm qua cô đã ngủ ở tầng hầm luôn cho rồi. Chiếc điện thoại đã tắt nguồn cầm trên tay cũng chẳng khác gì cục gạch, cực chẳng đã đi bộ ba km, tìm được một chiếc xe đạp dùng chung bị hỏng khóa trong những chiếc xe từng thấy bên con đường nhỏ gần nghĩa trang, rồi đạp xe dọc theo con đường lớn—— Chỉ cần gặp được tàu điện ngầm, là có thể vào khu thương mại.
Đang đạp xe được một nửa cô mới tỉnh ra, trên người không còn đồng nào, không thể lên tàu điện ngầm. Ở vùng ngoại ô mà không có điện thoại thật sự chẳng thể đi nổi nửa bước.
Vác theo cái bụng đói cồn cào dừng lại bên vệ đường, sau khi đầu óc bị gió lạnh thổi ù ù thì Hồ Tu cũng nhớ tới hạ sách cuối cùng, vùng ngoại ô chỉ quen thuộc hai con đường, một là đường về nhà, còn đường kia chính là nơi đó.
Đi taxi hết 170 tệ từ ngoại ô vào thành phố, Hồ Tu nghĩ, biết sớm sẽ phải trải qua chuyện này, chi bằng ngay từ đầu đã đi tìm anh ấy luôn cho rồi.
Xuống xe, quả nhiên không ngoài dự đoán của Hồ Tu, cô thấy Lý Ai đang đứng hút thuốc trước cửa quán REGARD.
Khi Lý Ai thấy Hồ Tu đầu bù tóc rối chạy tới, trong tích tắc anh ấy lập tức hiểu rõ, cũng không hỏi gì thêm mà giúp cô trả tiền xe.
Khoảnh khắc đó Hồ Tu thề, anh chính là người chủ quán cà phê đẹp trai nhất trên đường Ngu Viên, không, phải là cả cái Thượng Hải này mới đúng.
Cho dù có đôi chân khập khiễng thì điều đó cũng chẳng hề ảnh hưởng đến sự dịu dàng toát ra từ anh ấy, thậm chí còn càng khiến người ta tò mò về câu chuyện phía sau người đàn ông này.
Cô đã từng mạnh miệng nói cả đời sẽ không phấn đấu hết mình vì ai kể cả bản thân mình, nhưng nếu Lý Ai không trả được tiền thuê nhà thì cô cũng sẽ đập nồi bán sắt, đi vay nặng lãi, hay thậm chí là sẽ vào luôn chốn phong nguyệt để giúp anh xoay tiền.
Quán cà phê được trang trí đơn giản, trước tấm kính lớn có sáu chiếc ghế cao cùng quầy gọi món, ở chính giữa đặt một cây đàn guitar và một chiếc xe đạp gấp⁶; đối diện quầy gọi món là bốn chỗ ngồi cho bốn người, được ngăn cách bằng một kệ sách chứa những cuốn sách quản lý và tiểu thuyết nước ngoài. Bên trái được trang trí bằng gỗ đào sáng màu, còn bàn ghế bên phải đều là màu đen, bức tường tựa lưng là màu xanh Tiffany, ngoài ra thì không có trang trí gì khác, Lý Ai nói, khách hàng chính là sự tô điểm tốt nhất.
⁶Xe đạp gấp: đây là loại xe đạp có thể gấp lại để dễ dàng mang theo hoặc cất giữ, rất tiện lợi khi di chuyển bằng các phương tiện công cộng hoặc khi không gian lưu trữ hạn chế.
REGARD cũng như những quán cà phê khác trên đường Ngu Viên, trẻ trung, đơn giản, sáng tạo, nhẹ nhàng tiến tới, giống như cách Lý Ai kiên quyết không dùng nạng vậy, vứt bỏ những thứ khiến bản thân trông nặng nề, đó chính là phong cách tối giản của anh.
Ngồi trên ghế, hai chân Hồ Tu vẫn còn run rẩy. Lý Ai đặt một đĩa mì Ý và một ly bia lạnh trước mặt Hồ Tu, nhìn thấy đôi chân run rẩy của cô thì bật cười: “Từ sáng đến giờ chạy marathon à?”
“Không, em bò gần sáu mươi tầng lầu, còn đạp xe thêm năm km nữa… khu chung cư mất điện.”
“Em nên chuyển từ ngoại ô về đây. Ít nhiều gì thì em đã phàn nàn về dịch vụ của chung cư năm lần rồi, nào là mất điện kẹt trong thang máy, xa tàu điện ngầm không tiện lợi, con gái một thân một mình sống ở đó không an toàn.”
“Tiền thuê rẻ mà. Với lại… tháng này em cũng không có thu nhập.”
“Em định thất nghiệp đến bao giờ?”
“Không phải thế, em đang làm freelancer, viết kịch bản cho các buổi livestream. Anh biết livestream chứ? Bây giờ bán hàng qua livestream đang thịnh hành.”
“Công việc phiên dịch viên cho những hội nghị lớn đàng hoàng thì không chịu làm, đúng là lãng phí tài năng.”
“Không sao đâu. Chỉ là bên họ trả tiền chậm quá, nếu tháng này không trả được tiền thuê nhà, em tính bán thêm ít trang bị game.”
Hồ Tu thấy có khách vào quán, bưng đĩa lên ngồi trên ghế cao, nhường lại chỗ ngồi bốn người. “Anh bận đi, không cần để ý đến em đâu.”
“Nếu cần tiền, anh có thể giúp.”
“Không cần đâu, em sống kiểu thấu hiểu lẽ đời⁷ mà.” Hồ Tu liếc nhìn chân khập khiễng của anh rồi nhắc nhở: “Anh cũng nên nghĩ cho bản thân nhiều hơn.”
⁷Sống thấu hiểu lẽ đời: đã hiểu rõ và chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống một cách thấu đáo, không để những phiền muộn hoặc ràng buộc nhỏ nhặt làm ảnh hưởng đến tâm trạng hay cuộc sống của mình.
Lý Ai nhìn đồng hồ: “Chắc là Triệu Hiếu Nhu sắp đến rồi.”
Hồ Tu không ngẩng đầu: “Đúng vậy, hôm nay là ngày cô ấy hết lệnh cấm túc.”
Triệu Hiếu Nhu đẩy cửa bước, nhìn có vẻ tâm trạng rất tệ. Hôm nay ra ngoài đầu óc mụ mị kiểu gì mà lại mua nhầm phiếu giảm giá liệu trình cấp ẩm cho da.
Thế là gặp ngay kỹ thuật viên nhiều chuyện, lúc thì nói huyệt đạo trên mặt cô ấy không thông.
Lúc thì hỏi mũi cô ấy có phải giả không, giống như mấy cô thím trong phòng tắm công cộng Đông Bắc hỏi: “Cô bé, mặt này của con có thể đụng vào được không?”
Gò má và thái dương cô ấy được tiêm axit hyaluronic, trong da đầu thì lưu giữ sụn sườn còn lại sau khi hoàn thành phẫu thuật chỉnh mũi tổng hợp, có gì phải ngạc nhiên dữ như vậy chứ.
Huống chi mũi của cô ấy được làm bằng ePTFE⁸ tự nhiên, sống mũi rất thấp, độ đầy cũng rất hạn chế, mí mắt cũng chỉ là một đường mảnh, tự nhiên hơn cả mẫu phẫu thuật thẩm mỹ Hàn Quốc là Go Yoon Jung. Chỉ cần bước ra khỏi cửa này, chụp vài tấm ảnh là có thể thu về hàng nghìn lượt thích và bình luận trên Xiaohongshu.
⁸ePTFE: một dạng polytetrafluoroethylene đã được mở rộng, tương tự như Teflon nhưng có cấu trúc vi mô cho phép mô cơ thể phát triển vào trong, giúp cố định và tạo sự tự nhiên hơn cho vùng cấy ghép.
Dựa vào đâu lại bị một bà chị massage bình phẩm chứ, đến chồng cô ấy còn chưa nhận ra nữa!
Ngồi trên ghế nhìn thấy bộ dạng đầu bù tóc rối của Hồ Tu, Triệu Hiếu Nhu theo bản năng ngồi lùi lại: “Trời đất ơi, cậu mới bò từ đống rác ra hay sao vậy?"
Sau khi nghe về một đêm khó tin của Hồ Tu, cô ấy nhấm nháp ly Baileys Latte⁹ mà Lý Ai đưa cho, chậm rãi móc mỉa: “Có gì ngạc nhiên đâu, ở cái chỗ tồi tàn đó, chịu tội cỡ này là đáng á.”
⁹Baileys Latte: đây là một loại đồ uống cà phê latte được pha trộn với rượu Baileys, một loại kem rượu nổi tiếng từ Ireland. Đồ uống này thường có vị ngọt và kem, rất thích hợp cho những ai yêu thích sự kết hợp giữa cà phê và rượu nhẹ.
“Triệu Hiếu Nhu, cậu ác với mình vừa thôi.”
“Sống ở ngoại ô, ngày ngày dựa vào chút tiền lương của freelancer, lương thì luôn bị chậm—— Sao cậu có thể sống một đời hèn nhát như vậy được chứ.”
Nhìn Hồ Tu đặt môi lên miệng cốc mà im lặng không nói gì, cô ấy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Một năm trước cậu còn là phiên dịch viên hội nghị cơ mà, vì một gã đàn ông mà bỏ việc, độc thân rồi lại suy sụp đến bây giờ, 365 ngày rồi, đáng ra phải vực dậy chứ?”
“Mình, mình đang cố gắng vực dậy…”
“Chuyển về nội thành đi, tìm một công việc tử tế. Còn cái tên đàn ông bội bạc đó thì đừng có nghĩ đến nữa, thứ đồ tầm thường như vậy không đáng để nhớ lại đâu. Sống độc thân hạnh phúc biết bao, mình còn mong muốn được ly hôn nữa kìa. Cái đồ rác rưởi Vương Quang Minh còn cọ nhiệt mình nữa, dùng tài khoản Weibo của mình để kéo lưu lượng cho bản thân cơ đấy, đúng là không biết xấu hổ.”
Thấy quán cà phê vắng khách, Triệu Hiếu Nhu không kiêng nể gì mà nói với Lý Ai đang rửa cốc: “Nếu cho em một cơ hội nữa, em thà chết chứ không kết hôn với Vương Quang Minh, cứ sống độc thân rồi sau đó cưới Lý Ai.”
“Lại chọc anh ha.” Dưới ánh đèn ấm áp, Lý Ai mặc áo len màu nâu nhạt trông rất dịu dàng, ở cổ áo có một lớp lông mịn, tóc cũng nên cắt rồi.
“Thôi, không nhắc nữa. Hồ Tu, dù sao cậu cũng rảnh, đi chơi trò nhập vai với mình đi. Mình không muốn về nhà gặp Vương Quang Minh, ngoài chuyện tính toán thì chỉ là nói về tài sản, mình chỉ là một người nổi tiếng trên mạng bình thường thôi, vậy mà anh ta cứ lên kế hoạch cho tương lai, ai muốn có cái gã bình thường trong đó chứ. Đi nào, đi chọc mấy NPC cùng mình.”
“Trò nhập vai gì…” Hiển nhiên là Hồ Tu biết NPC nghĩa là gì, dù sao cô cũng là một phiên dịch viên, còn chơi game nữa. Nhưng với tính cách thích làm cô giáo của Triệu Hiếu Nhu, chắc chắn cô ấy sẽ giải thích.
“NPC là Non-Player Character, nhân vật không phải người chơi, không bị người chơi điều khiển, còn có thể kích hoạt cốt truyện, trong trò nhập vai thì chính là diễn viên. Cậu đã xem bao nhiêu mùa Minh Tinh Đại Trinh Thám rồi đó. Bây giờ NPC trong trò nhập vai đều là các chàng trai trẻ đẹp, cùng bọn họ diễn xuất, nhận nhiệm vụ, chỉ cần nhìn thôi cũng đã thấy thích rồi.”
Vừa nói xong Triệu Hiếu Nhu đã lấy điện thoại ra, ngón tay không ngừng nhấn: “Gần đây mình chơi phải khá nhiều kịch bản dở, đúng lúc muốn rửa mắt bằng một trận mới. Lần trước chơi một kịch bản kinh dị kiểu Mỹ, cậu có biết NPC treo cổ diễn thế nào không? Treo một cái quần ở cửa sổ, mình còn tưởng ai đó phơi quần ướt nữa chứ. Vừa hay kịch bản Chuyến Tàu Băng Giá còn thừa hai chỗ, chơi một trận không?”
“Không đi đâu. Mình không có tiền. Với cả, già thế này rồi đi ngắm trai đẹp NPC, coi như già mà đổ đốn hả?”
“Cậu mới 27 mà tâm hồn đã già cỗi rồi, tên hôn phu đó chèn ép dạy dỗ cậu theo kiểu chồng chúa vợ tôi à. Thôi, mình mời, được chưa? Sáu giờ rưỡi là diễn rồi, chúng ta nên đi thôi.”
Cô là người thất nghiệp, còn Triệu Hiếu Nhu là một người nổi tiếng nhỏ trên mạng, có thu nhập hàng chục nghìn mỗi tháng. Nhìn bề ngoài thì đều rảnh rỗi, nhưng thu nhập lại khác xa một trời một vực.
Đến quảng trường sinh hoạt gần trạm xe lửa, Triệu Hiếu Nhu ưỡn ngực ngẩng đầu tìm được địa chỉ ở tầng hầm, Hồ Tu cúi đầu đi theo sau, có chút chán nản.
Tại khu vực thay đồ, cô chọn một vai diễn ngẫu nhiên, là một nhân vật người Nhật, khoác lên mình bộ kimono, đính tấm bảng tên Nadeshiko trước ngực, đợi Triệu Hiếu Nhu dùng máy duỗi tóc.
Nhìn thấy cô ấy có thể thực sự vui vẻ vì trò chơi này, Hồ Tu không khỏi cảm thấy ghen tị. Trong cuộc sống buồn tẻ lặp đi lặp lại, đã lâu rồi cô không tìm thấy động lực nào khiến bản thân phấn khởi lên, vé vào cửa tận 500 tệ, cũng không biết phải làm thế nào để chịu đựng ba tiếng rưỡi trải nghiệm trong sân khấu nhập vai này.
Khi uống xong ngụm nước cuối cùng ở phòng chứa đồ, một chàng trai trẻ mặc áo sơ mi trắng, tay cầm chiếc áo vest bước ra.
Giọng nói của anh trầm ấm đến lạ thường, dường như cả không gian ở B1 đều nghe thấy giọng nói đầy nam tính ấy: “Thời gian không còn nhiều, tôi là Tần Tiêu Nhất, Bộ trưởng Tài chính của thành phố Dung, xin lỗi đã để mọi người đợi lâu. Hãy mang theo giấy mời của các vị để vào thành phố Dung, mời đi lối này.”
Hồ Tu đứng đờ ra như bị sét đánh—— Anh chàng này cũng đẹp trai quá rồi đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)