Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vào lúc không giờ ba mươi phút, NPC của trò nhập vai Chuyến Tàu Băng Giá đang mệt mỏi chờ đợi nhóm người chơi cuối cùng. Chỉ cần hoàn thành phiên chơi này trong ba tiếng đồng hồ thì bọn họ có thể về nhà ngủ rồi.
Đây là một sân khấu tương tác nhập vai, các diễn viên di chuyển trong bối cảnh, và trò tiêu khiển duy nhất của bọn họ là trốn ra cửa sau để hút thuốc ở lối thoát hiểm, thỉnh thoảng tán gẫu về những người chơi xinh đẹp mà mình có ấn tượng.
Bên ngoài tường dán đầy ảnh và mã QR để nhận tiền thưởng, thỉnh thoảng có thể kiếm được thêm thu nhập. Bọn họ hay đùa với nhau rằng mình đang làm nghề "bán da thịt", đặc biệt là diễn viên mới Điêu Trĩ Vũ, người đóng vai Tần Tiêu Nhất.
Nhờ vào gương mặt đẹp trai, cộng thêm vai diễn Bộ trưởng Tài chính lạnh lùng kiêu ngạo, với đôi nét ngũ quan sắc sảo và mái tóc xoăn ngắn, anh rất được các cô gái trẻ yêu thích.
Gần đây, rõ ràng là Điêu Trĩ Vũ đã chán nản hơn trước, bán sắc lâu ngày cũng mệt mỏi.
Những người chơi muốn tìm kiếm chút mờ ám trong kịch bản nhập vai này chơi rất nhập tâm, ánh mắt bọn họ nhìn anh rất thẳng thắn, chắc trong đầu chỉ toàn nghĩ đến những chuyện xác thịt.
Không giờ hai mươi lăm phút, sau khi kết thúc thủ tục đăng ký, Điêu Trĩ Vũ phải ra ga tàu để đón nhóm người chơi cuối cùng.
Anh đọc thuộc lời thoại rất trôi chảy, còn bổ sung thêm một câu: "Các vị, thời gian không còn sớm nữa, hãy mang theo thư mời tiến vào thành phố Dung, mời đi theo lối này."
Sân khấu nhập vai của Chuyến Tàu Băng Giá rất nổi tiếng ở Thượng Hải, nó nằm ở một khu trung tâm mua sắm lớn, bối cảnh và NPC đều cực kỳ xa hoa.
Váy lụa mỏng dài, sườn xám thêu nút, đầm dạ hội có dây ngọc trai, áo sơ mi phong cách học viện Anh, tất cả chúng sau khi được ủi kỹ càng đều treo trong phòng thử đồ, bàn trang điểm cũng đầy ngọc ngà trang sức.
Mười hai căn phòng riêng trên tàu là phòng của các nhân vật người chơi. Sau tiếng còi tàu kéo dài, tàu dừng lại và cổng thành phố Dung mở ra, hiện ra trước mắt mọi người là một thành phố Dung ngập trong tuyết bay. Từ lớp tuyết lấp lánh trên mặt đất, ánh nhìn trải dài đến sàn nhảy lung linh, sòng bạc, cửa hàng bách hóa, khách sạn, cửa hàng tạp hóa... Các gian hàng đồ cổ tấp nập, có hơn chục NPC đang diễn xuất trực tiếp tại hiện trường, đường phố nhộn nhịp, cửa hiệu mời gọi, cảnh vật phiêu du đầy sống động.
Điêu Trĩ Vũ vắt chiếc áo vest trên cánh tay, đi đến ga tàu để đón mười hai người chơi.
Mỗi người mang theo một chiếc túi, bên trong chứa thẻ thân phận và một con dao. Nhìn vẻ mặt không quen biết của bọn họ, có lẽ đây là mấy người khách lẻ ghép nhóm chơi cùng nhau.
Câu chuyện xảy ra tại thành phố Dung ở miền Bắc trong thời kỳ chiến loạn, khi chức sắc các tầng lớp khác nhau đi tàu hỏa đến Moskva.
Tuy nhiên, do tuyết lớn nên tàu phải dừng lại ở thành phố Dung, và Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất được lệnh tiếp đón các vị khách quý bị kẹt lại tại ga tàu.
Thống lĩnh thành phố Dung bị ám sát, người chơi ở lại thành phố Dung cũng để giúp đỡ việc đưa một ứng cử viên mới lên nắm quyền cai quản thành phố Dung.
Có bốn ứng cử viên gồm: Bộ trưởng Tài chính Tần Tiêu Nhất, Thống lĩnh Quân đội Phùng Dậu Kim, Cục trưởng Cục Cảnh sát Ninh Trạch Thần và người đứng đầu Trung tâm Tình báo Nhật Bản Lâm Thu Mỹ. Mỗi ứng cử viên sẽ dẫn theo ba người chơi.
Trong ba tiếng đồng hồ sẽ có ba lần tắt đèn. Ban ngày, NPC tham gia diễn xuất, còn ban đêm khi đèn tắt, bọn họ sẽ tương tác với người chơi. Đêm đầu tiên, người chơi phải hoàn thành nhiệm vụ, hãm hại lẫn nhau và kiếm tiền; đêm thứ hai, người chơi sẽ dựa trên những tình tiết phụ để chọn ra người đứng đầu mới của thành phố Dung, nhóm hỗ trợ thành công sẽ được tặng thêm một con dao; đêm cuối cùng là cuộc binh biến và cũng là trận chiến sinh tồn, khi đó người chơi sẽ dùng con dao giấu trong túi để tấn công người khác, còn NPC thì bảo vệ người chơi trong nhóm của mình.
Người cuối cùng còn sống sót sẽ được người đứng đầu mới của thành phố Dung đưa lên tàu và trốn thoát khỏi thành phố.
Con dao được chế tạo đặc biệt, khi chạm vào quần áo của người chơi khác, lớp sơn dạ quang trên dao sẽ phát sáng, báo hiệu người đó đã bị loại khỏi cuộc chơi. Theo thời gian, đèn trong các phòng sẽ dần dần tắt, những ai còn lại trong phòng tối sẽ bị NPC ám sát.
Ba tiếng rưỡi đồng hồ không quá hồi hộp, nhưng chính trận chiến sinh tồn cuối cùng mới là điểm nhấn thu hút của trò này. Những người sống trong thành phố buồn tẻ thường thích thú với kiểu trò chơi sinh tồn kịch tính như thế này.
Nhóm hỗ trợ Bộ trưởng Tần bao gồm ba người: một nữ vũ công hạng sang nổi tiếng trong đại sảnh khiêu vũ, một điệp viên tình báo người Mỹ và tổng biên tập của một tờ báo chính trị. Trong đêm đầu tiên, người chơi từ các nhóm khác sẽ đến tìm anh để nhận nhiệm vụ, còn thời gian rảnh, Điêu Trĩ Vũ thường quan sát người chơi hoặc đi đánh bạc ở sòng bạc.
Khi tiến vào bối cảnh thành phố Dung, anh phải mở một căn phòng đắt nhất để thể hiện vị thế quyền quý của mình, sau đó tranh cãi với Cục trưởng Cục Cảnh sát, còn người chơi thì đứng ở đó xem bọn họ biểu diễn.
Ở lại tổng cộng ba đêm, Điêu Trĩ Vũ không có hứng thú với đàn ông, chỉ lặng lẽ quan sát và đánh giá sáu người chơi nữ, xem ai xinh đẹp nhất.
Trừ ba người đóng giả nam ra thì nữ vũ công diện chiếc sườn xám đỏ có chút sắc sảo, thật sự rất quyến rũ, tính cách cũng phóng khoáng, luôn gọi anh là Bộ trưởng Tần, còn có ý đồ muốn rút ví của anh. Thứ hai là cô con gái mặc kimono của tướng quân, tính tình trầm lắng nhưng đôi mắt luôn dõi theo nhìn chằm chằm vào anh, rõ ràng là cô ấy thích anh, điều này Điêu Trĩ Vũ biết rất rõ. Còn lại là nữ điệp viên mặc sườn xám xanh nhìn hơi quen mặt, khi làm nhiệm vụ thì sẽ đến gặp anh nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào mắt anh, điều này khiến anh cảm thấy có chút tò mò.
Trong vòng thứ hai, mọi người kiếm tiền để mua phiếu bầu cho phe của mình, nhóm bầu chọn thành công sẽ có thêm một con dao. Một số nhiệm vụ phụ hoàn thành cũng sẽ được tặng dao, càng có nhiều dao trong tay, cơ hội sống sót trong đêm thứ ba càng lớn. Để tránh bị tiêu diệt trong đêm quyết chiến, người chơi chạy tới lui xung quanh anh, hoàn thành nhiệm vụ rồi lại chạy đi.
Ở hiện trường có gắn camera giám sát, đến cả việc ngáp cũng phải lén lút quay lưng đi. Tên nhân vật của người chơi đều được ghi trên bảng tên trước ngực, nhưng sau khi một ván chơi kết thúc, anh vẫn chẳng nhớ được ai cả.
Nữ vũ công vẫn vui vẻ trêu chọc anh như trước. Cô ấy rất phù hợp với vai diễn của mình: phóng đãng, lợi dụng thân phận để đùa cợt với Điêu Trĩ Vũ, người cũng sở hữu một ngoại hình đẹp. Dường như cô ấy muốn có được thông tin liên lạc ngoài đời của anh. Con gái tướng quân thì hơi có chút hiếu chiến, luôn muốn lãnh đạo người khác trong các cuộc bầu chọn. Điêu Trĩ Vũ lạnh lùng quan sát, anh cảm thấy những cô gái thích kiểm soát như vậy thật ngột ngạt.
Đặc biệt là khi ở sòng bạc, cô ấy bất ngờ nắm lấy cổ áo anh khiến Điêu Trĩ Vũ hơi khó chịu, nhưng vẫn phải quay lại mỉm cười: "Đừng vội, để tôi chơi hết ván này đã."
Anh có mặt ở sòng bạc vì nơi đây có vị trí thuận lợi, rảnh rỗi cũng không biết làm gì nên anh tiện thể quan sát những người chơi đang làm nhiệm vụ.
Liên tục ra báo tử¹ nên bị mất khá nhiều tiền, anh còn nghe thấy hai người đang cãi nhau: "Chưa chơi xong đã muốn cãi nhau rồi à? Thật đáng khinh, ít nhất cũng phải diễn cho ra dáng một người có năng lực chứ!"
¹Báo tử: là thuật ngữ chỉ tình huống đặc biệt khi tất cả các con số trên xí ngầu (hoặc bài) đều giống nhau. Đây thường là một trường hợp hiếm gặp và được coi là may rủi, thường chỉ kết quả có rủi ro cao.
Vào tới trò nhập vai mà vẫn cãi nhau, rốt cuộc thì thù hận sâu đậm thế nào vậy. Anh quay lưng bỏ đi, khi rẽ vào một góc hành lang thì nhìn thấy vạt váy đỏ rượu, là nữ vũ công kia..
Chủ sảnh khiêu vũ của một nhóm khác đang thì thầm với ai đó, dù nói nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy.
"Bạn trai mà Hồ Tu dẫn đến đây hình như đã xin số của cô gái khác, đúng là đồ tồi, em biết ngay mà."
"Hả? Có phải thể chất của cô ấy không tốt lắm không, lần nào cũng xanh mướt, lần trước còn bị từ hôn."
"Phải nói với cậu ấy thôi."
"Chơi hết ván đã, anh thấy cô ấy mặc sườn xám trông cũng khá vui vẻ mà. Thú vị thật, em còn quan tâm đến Hồ Tu hơn cả anh nữa, anh là chồng em đấy, có phải em nên xem lại chút không?"
"Cô ấy đến đây để gặp một NPC nào đó, ghép nhóm vài lần rồi, ở trong trò chơi anh đừng có nói gì hết.”
"Ồ, lại định cộng thêm một bạn trai à? Nhiều thuyền quá vậy, tính cập bến hay sao?"
Nếu không nghe nhầm, chắc đó chính là Hồ Tu. Người mặc sườn xám xanh, có lẽ là nữ điệp viên đang đi loanh quanh trong đại sảnh—
Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy tên thật của người chơi trong trò nhập vai, thật sự rất khó quên.
Vòng bỏ phiếu thứ hai kết thúc, người kiếm đủ tiền mua lại tấm huy chương vàng mà tướng quân để lại là Phùng Dậu Kim, phần tiếp theo cũng là Phùng Dậu Kim và Lâm Thu Mỹ đến diễn tình anh em.
Anh rời khỏi sảnh khiêu vũ, ánh đèn của thành phố Dung đã mờ dần, nhiệm vụ tiếp theo của anh là bảo vệ an toàn cho những thành viên trong nhóm mình, giúp bọn họ sống sót đến cuối cùng. Đêm thứ ba, cuộc săn đuổi sinh tử bắt đầu.
BGM trở nên căng thẳng nghiêm trọng, trong mười hai căn phòng thường có bóng người thoáng qua, ở trong bóng tối Điêu Trĩ Vũ khó mà nhận ra ai là ai, chỉ có thể dựa vào hình dạng trang phục để phân biệt. Từ khi bắt đầu, anh đã thấy nữ vũ công đâm chết bạn trai của mình— ra tay với người của mình, một trong những bản năng của con người.
Mọi người đều đang lẩn trốn trong bóng tối, những căn phòng chuyển màu đỏ không còn an toàn nữa, phạm vi an toàn dần bị thu hẹp lại.
Anh che chở cho ba người chơi trong nhóm mình, nữ vũ công luôn nấp sau lưng anh chủ động hỏi: "Bộ trưởng Tần, số WeChat của anh là gì? Anh có dùng Weibo không?"
"Cái này không tiện lắm."
"Tôi hỏi thay bạn thôi."
Anh mơ hồ cảm thấy người được nhắc đến là cô gái tên Hồ Tu. Hai người đứng dưới camera giám sát, anh nhẹ giọng trả lời: "Thật sự là không tiện, lần sau gặp lại ở thành phố Dung nhé."
"Cô ấy đã đến ba lần rồi, lần nào cũng không vào được nhóm của anh, cũng không dám nhờ nhân viên đổi nhóm, vì muốn gặp anh mà cô ấy sắp phá sản rồi."
Lời này khiến Điêu Trĩ Vũ ngỡ ngàng. Nữ vũ công chạm nhẹ ngón tay vào cánh tay anh: "Em trai à, vé của các người đắt lắm, chị đến gặp em đâu có dễ, tiền không phải là do gió thổi đến đâu."
"Cũng không nói nhiều với em nữa, có dao không, đưa thêm cho chị một cái, chị phải đi đâm người đây."
Công ty biết chuyện liên lạc riêng với người chơi sẽ bị phạt, Điêu Trĩ Vũ liếc nhìn camera rồi chuẩn bị đi tìm những người chơi khác trong nhóm của mình.
Trong bóng tối, anh va phải một người, con dao trong bóng đêm đã đâm trúng anh.
Hồ Tu mặc sườn xám xanh, khẽ cười ngại ngùng: "Xin lỗi, may mà anh là NPC, nếu không tôi chết chắc rồi."
Cô có đôi mắt rất đẹp, đồng tử đen sáng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo, trông như rất thâm tình.
Tim Điêu Trĩ Vũ chợt đập lỡ một nhịp, anh trêu lại cô: "Cười gì mà cười, còn không mau trốn đi, không trốn là bị giết đấy."
Đối phương bật cười: "Tôi cũng không định sống đến cuối cùng. Tôi đến để ngắm trai đẹp, ngắm xong rồi đi thôi."
"Đến thành phố Dung là muốn ngắm ai à?"
“Bộ trưởng Tần chẳng phải được mệnh danh là người không quên gì sao?” Dù không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô, nhưng anh có thể cảm nhận được nụ cười của cô qua giọng nói: “Tất nhiên là tôi không thể nói mình đến đây vì ai rồi, tôi không muốn tăng thêm gánh nặng cho anh ấy.”
"Tên cô là Hồ Tu phải không?”
“Đúng rồi, sao anh biết vậy?”
Điêu Trĩ Vũ chỉ cười đáp: “Tôi nhớ cô mà…”
Làm hài lòng người chơi bằng mọi cách, phục vụ chu đáo để người ta cảm thấy mãn nguyện, như vậy anh sẽ có thêm tiền thưởng sau mỗi màn trình diễn.
Nói thẳng ra, làm cho người khác vui là công việc của anh. NPC không phải diễn viên, anh phân biệt rõ điều này— Huống chi, cô ấy còn đến đây vì anh.
Có tiếng bước chân đang tới gần. Hồ Tu theo bản năng túm lấy anh: “Có thể để tôi nấp sau lưng anh một lúc được không?”
Sau lưng Điêu Trĩ Vũ là lối thoát hiểm, cô gái trốn kỹ phía sau anh.
Nhưng ánh sáng xanh bên cạnh chân làm lộ ra một sơ hở. Một người phóng viên đi ngang qua, cười nói, anh à, lần này tha cho cô ấy đó, lần sau tôi sẽ không nương tay đâu.
Khi đám người kia đi khỏi, Điêu Trĩ Vũ tiếp tục trêu cô: “Cô đúng là nên đi rồi, nấp ở chỗ tôi không được lâu đâu.”
Cô gái từ phía sau nhảy ra, cảnh giác nhìn xung quanh: “Tất cả là tại giọng nói của anh quá truyền cảm, dù nói nhỏ hay lớn cũng dễ nhận ra, hơn nữa anh quá gầy rồi.”
“Khen tôi à?”
“Tôi đang nói anh khiến người ta không cảm thấy an toàn.” Cô quay đầu nhìn vào mắt Điêu Trĩ Vũ: “Hãy nhìn tôi này, Bộ trưởng Tần, tôi sẽ thắng dù chỉ với một con dao, lần trước anh bảo tôi ngốc mà.”
“Đương nhiên là cô thông minh rồi.” Nhìn vào ánh mắt say mê của Hồ Tu, nụ cười của anh trong bóng tối càng đậm hơn.
“Lần sau đến, anh còn nhận ra tôi không?”
“Có lẽ…”
Nghe cô nói thiếu an toàn, anh cảm thấy hơi khó chịu. Ngày qua ngày, anh cứ diễn đi diễn lại, thi thoảng đầu óc có lơ đễnh thì cũng có thể bắt kịp ngay, đối xử lịch sự với tất cả mọi người, nhận được tiền thưởng, cảm nhận chút thành tựu nhỏ bé. Công ty không cho phép tiết lộ thông tin cá nhân cũng như không được tự quảng bá mình. Anh chỉ là một bức tranh đẹp trong chiếc kính vạn hoa² và anh cũng đã làm rất tốt vai trò đó.
²Kính vạn hoa ở đây ý chỉ trò nhập vai, mỗi một kịch bản là một nhân vật khác, một vai trò khác, muôn hình vạn trạng.
Chào đón mỗi một người chơi xa lạ, và khi kết thúc, anh lại rơi vào khoảng trống vô định trong kính vạn hoa mà chẳng ai biết, càng không cần nhắc đến việc mình chỉ là một NPC— Cái từ NPC này, có khi còn là một thuật ngữ mà nhiều người còn không hiểu.
Chuông báo vang lên, nhắc anh đến phòng thi đấu cuối cùng để xem kết quả trận đấu. Đằng sau những bông hoa và chiếc bàn, chỉ còn lại nữ vũ công và người mặc sườn xám xanh, những người chơi bị loại có ánh sáng dạ quang trên người dường như đang cổ vũ. Có người chơi hô to, Hồ Tu, cố lên, trận này cô không thể thua được, cô chỉ có thể hạ gục Triệu Hiếu Nhu thôi!
Chủ sảnh khiêu vũ thích hóng chuyện cũng không ngại khuấy động: “Hồ Tu, Hiếu Nhu có điều bí mật muốn nói với cô đấy.”
“Vương Quang Minh, câm miệng.” Người lên tiếng là nữ vũ công, nắm chặt tay áo của người mặc sườn xám xanh, cả hai đang tìm cơ hội ra tay.
“Hai người các người nhanh lên, đừng để người khác phải đợi, phụ nữ vào thời khắc quan trọng cần phải quyết đoán! Hiếu Nhu, nếu em không nói thì để anh nói thay em…”
Vừa dứt lời, người mặc sườn xám xanh đã đâm nữ vũ công, lớp dạ quang trên người nữ vũ công bừng sáng, và trò chơi kết thúc.
Nữ vũ công ném con dao xuống đất, hét lớn: “Vương Quang Minh, nhịn đủ lâu rồi, hôm nay là ngày đấy, tôi muốn ly hôn với anh! Đồ thô tục miệng lưỡi cay độc, ngày mai gặp ở Cục Dân Chính!”
Cả sảnh bỗng trở nên im lặng, bóng tối bao phủ bầu không khí ngượng ngùng này. Triệu Hiếu Nhu khoác chiếc khăn lên vai mình: “Chuyện của Hồ Tu không liên quan gì đến anh, nhìn cái gì mà nhìn, giải tán đi!”
Cuối cùng, chủ sòng bạc cũng bùng nổ: “Cánh cô cứng rồi à? Vì Hồ Tu mà dám đòi ly hôn với tôi?”
“Tôi làm thế là vì bản thân mình!”
Không thể để mọi chuyện ngày càng tệ hơn. Điêu Trĩ Vũ đưa tay ra chắn giữa hai người: “Trò chơi đã kết thúc rồi, đừng cãi nhau nữa, chúng ta sẽ trật tự rời khỏi cổng thành phố Dung.”
Chưa nói hết câu, anh bất ngờ bị xô mạnh, nắm đấm sượt qua má, lưng đập vào góc bàn.
Các NPC khác vội xông tới can ngăn: “Không được hành hung nhân viên, xin mời ra ngoài.”
Khi ngẩng đầu lên, qua những lọn tóc xoăn che trán, Điêu Trĩ Vũ nhìn thấy vẻ kinh hãi trên gương mặt của Hồ Tu.
Sau cú đấm, Điêu Trĩ Vũ lập tức tỉnh táo hẳn. Khi Hồ Tu rụt rè đi ngang qua, cô lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ?"
Điều này lại càng khiến anh cảm thấy xấu hổ và bực bội hơn. Nếu không vì sợ chuyện đội nón xanh làm cô khó xử, có lẽ anh đã không phải nhận cú đấm này. Nén giận, anh chỉ bình thản đáp: "Không sao..."
Điêu Trĩ Vũ cảm thấy vô cùng khó chịu. Tiếp theo, NPC chiến thắng là Phùng Dậu Kim sẽ đưa những người chơi thắng cuộc lên Chuyến Tàu Băng Giá, còn anh chỉ cần cúi chào khán giả và kết thúc màn diễn tại thành phố Dung.
Khi cúi đầu, anh nhớ lại một lần chiến thắng của Tần Tiêu Nhất. Lúc tiễn khách ra khỏi cổng thành phố Dung, anh từng nhìn thấy gương mặt thất vọng của Hồ Tu vẫy tay từ khe cửa.
Cô ấy thực sự đến đây vì anh.
Khi thay đồ xong, nhìn vào gương thấy bóng dáng gầy gò, cao ráo phản chiếu, Điêu Trĩ Vũ vẫn thấy mình đẹp trai, lạnh lùng, còn có nét quyến rũ dịu dàng đầy u buồn. Vết bầm trên mặt chỉ cần thêm vài câu thoại vào ngày mai là ổn.
Thế nhưng, nỗi xấu hổ và bực bội trong lòng dần dâng lên. Giây phút này, anh thực sự không cảm thấy vui vẻ gì, ngay cả khi người chơi đến vì anh, bọn họ vẫn có bạn trai sau lưng anh— Bực bội vì người chơi khiến một anh chàng đẹp trai như anh cảm thấy không hề thoải mái, nhưng anh không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
"Đêm khuya mà ăn được quả dưa lớn thế này, thật là kịch tính."
“Chuyện gì, ly hôn à?”
“Không, là chuyện cô gái tên Hồ Tu gì đó, bạn trai cô ấy thêm WeChat với người khác, bỏ mặc bạn gái mình để đi chung xe với người khác. Nghe nói Hồ Tu đến đây vì cậu đấy, mà Điêu Trĩ Vũ này, cậu cũng đâu có bạn gái, nhận lời cô ấy đi.”
“Đùa kiểu gì thế.” Điêu Trĩ Vũ mặc chiếc áo khoác bò vào, nhìn mình lần cuối trong gương: “Tôi đi trước đây...”
Đi trên đường lúc một giờ sáng, cái tên Hồ Tu cứ văng vẳng trong đầu anh. Về sau, có lẽ anh không ngờ rằng, câu chuyện sự nghiệp diễn viên của mình, thực sự bắt đầu từ Hồ Tu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


