Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] NHẬP THANH VÂN Chương 3: Tiểu Mỹ Nhân Ríu Rít

Cài Đặt

Chương 3: Tiểu Mỹ Nhân Ríu Rít

Mạnh Dương Thu quen biết hắn, đương nhiên là biết chuyện phong lưu của hắn, nghe hắn nói xong mặt mũi cũng thả lỏng: “Vậy thì ta sẽ để họ kiểm tra chiếu lệ thôi.”

“Được.”

Hai người tản bộ trong đình viện², Mạnh Dương Thu nhìn quanh không thấy người, đè thấp giọng nói: “Gần đây thành Mộ Tinh có nhiều chuyện xảy ra, ngươi nên cẩn thận chút đi. Những nữ tử trong yến tiệc sao có thể mang về phủ?”

Kỷ Bá Tể không đồng tình: “Nữ tử vốn yếu đuối, eo liễu³ nhỏ nhắn, trán vẻ⁴ mềm mại, sao lại làm được những chuyện tàn nhẫn như giết người chứ?”

Mạnh Dương Thu liếc hắn một cái: “Cẩn thận lật thuyền trong mương⁵.”

“Mượn lời hay của ngươi.” Cơn buồn ngủ khiến hắn ngáp dài: “Ngược lại ta còn thật sự mong có một yêu nữ khuynh quốc khuynh thành đến đây, để ta dốc lực ứng phó, không quan tâm đến ai khác.”

“Ngươi cứ lắm lời đi.”

Cười mắng xong, lập tức lệnh cho cấm vệ thu quân, rời khỏi biệt viện.

Kỷ Bá Tể đứng trong sân một lúc mới quay về phòng.

Trong màn trướng⁶ hương thơm nồng nàn, giai nhân nhắm mắt ngủ say. Hắn rũ mắt nhìn nàng một chút, cũng không còn vội vàng muốn làm chuyện loan phượng⁷ nữa, chỉ nắm lấy tay nàng, thỉnh thoảng xoa nhẹ đầu ngón tay hơi chai sần đó.

Minh Ý cứ thế ngủ suốt một đêm.

Nàng ngủ say trong hương rượu vây quanh, đến trưa ngày hôm sau mới ôm đầu khụt khịt mũi ngồi dậy.

Trong phòng không có ai, rèm sa buông xuống trên chiếc giường gỗ lim rộng lớn, tấm chăn còn vương lại mùi hương xa lạ của nam nhân.

Minh ý giật mình ngồi thẳng dậy, trong đầu nhớ lại chuyện tối qua.

Hình như nàng đã theo Kỷ đại nhân về.

Rồi chuyện gì xảy ra nữa?

“Cô nương đúng là có phúc, ở bên ngoài mọi chuyện đảo lộn. Nhưng ngài vẫn không tỉnh.” Có ma ma đi đến kéo rèm lên.

Minh Ý giật mình quay đầu nhìn lại, dựa lưng vào cột giường phía sau, vô định nhìn bà.

Tuân ma ma nhìn thấy hơi buồn cười: “Sao lần này lại mang về một người nhút nhát thế này?”

Bà mau chóng thu dọn giường đệm bừa bộn rồi kéo nàng xuống giường: “Sáng sớm hôm nay đại nhân đã đi vào nội viện, buổi trưa sẽ không quay về, nhưng buổi tối có lẽ sẽ trở về, cô nương cần phải chuẩn bị một chút.”

Minh Ý bị bà ấy kéo đến lảo đảo, đầu gối va vào cạnh giường, đau tái mặt, nhưng vì không biết người này là ai, nàng cũng không dám hành động hấp tấp, chỉ có thể đi theo bà ấy ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Nhìn thấy những món đồ bày trên bàn trang điểm, đột nhiên nàng lại tỉnh táo hơn nhiều.

Hoa tai ngọc lục bảo màu đỏ, cài tóc vàng đen⁸, vương miện ngọc bích tạo hình con công, đôi nhẫn cẩm thạch,…đủ loại bảo vật quý hiếm xếp thành một hàng, chờ nàng chọn chúng.

Tất cả đều là hàng tốt, đều rất đắt.

Tuân ma ma đối với những kẻ ham tiền như chưa từng thấy được đồ tốt trong thiên hạ như nàng rất khinh thường, sắc mặt bà tối đi: “Đây là những thứ cô nương có thể dùng.”

Hàm ý chính là, nàng có thể dùng tất cả, nhưng không có thứ nào thuộc về nàng.

Minh Ý hơi cúi đầu.

Nghĩ lại thì, nàng chỉ là một món đồ chơi được người ta đem về nhà, sắm vai như một bình hoa, không đáng bao nhiêu tiền.

Xốc lại tinh thần, Minh Ý bắt đầu thay y phục.

Thân là vũ cơ, bổn phận của nàng chính là ăn vận trang điểm để vừa lòng người, ngày đầu tiên được mang về, nói sao đi nữa thì nàng cũng phải để lại ấn tượng tốt cho đại nhân.

Nhớ lại đêm qua, nàng đã trông thấy Kỷ Bá Tể giống hệt trong lời đồn, hắn thích nhất là sắc đẹp, càng yêu hơn là giai nhân sạch sẽ gọn gẽ. Thế nên, Minh Ý không cần nghĩ đã chọn lấy vài món trang sức nhỏ nhạt màu, vẽ lông mày, tô điểm lúm đồng tiền, cả người liền trở thành thiếu nữ duyên dáng.

Nàng liếc nhìn kệ sách trong phòng, vén nhẹ tà váy bước qua chọn lấy một quyển cũ nhất, nằm nghiêng trên ghế dài ở cửa, một tay cầm sách, một tay niệp⁹ hương.

Tuân ma ma đang quét dọn phòng vừa lúc đi ngang qua trông thấy, tức giận nói: “Đặt nó xuống.”

Minh Ý hơi sững người, nhưng vẫn tiếp tục lật sách như không có chuyện gì xảy ra, vờ như mình thật sự đắm chìm vào đó.

“Người không cần bỏ nhiều vốn liếng như thế, đại nhân của chúng ta chỉ là mới mẻ hai ba ngày, nhân lúc ngài ấy đối tốt hãy xin ngài ấy nhiều tiền thưởng một chút, để phòng thân sau này.”

Minh Ý nghe thấy liền hiểu, vị ma ma này theo Kỷ Bá Tể nhiều năm như thế, lòng dạ không xấu, chỉ là nhìn thấy nhiều nữ nhân đến rồi đi như thế, bà cũng lười ứng phó.

Nàng khẽ mỉm cười đáp: “Tiền phòng thân tất nhiên là cần rồi, ta đây không phải chỉ muốn để ngài ấy có thể đưa tiền vui vẻ hơn một chút sao.”

Không nghĩ tới nàng sẽ trả lời, Tuân ma ma dừng lại một chút, đảo mắt nhìn nàng: “Thật là không biết xấu hổ.”

Đối với người khác, những lời này có thể có chút xíu công lực, nhưng với Minh Ý, từ ngày nàng bước chân vào nội điện làm vũ cơ, những thứ như liêm sỉ đã bị nàng vứt bỏ cùng bộ y phục cũ, không còn điều gì quan trọng nữa hết.

Nàng tiếp tục se hương trong tay, cười toe hỏi: “Ma ma, khẩu vị của đại nhân đậm hay nhạt? Thích nữ tử giỏi văn hay thạo võ?”

“Không thể trả lời.”

“Vậy ma ma, ngài thích ăn mặn hay ngọt? Ở đây có hạt điều, ngài có thể ăn không?”

“Cô nương nói nhiều quá, đại nhân nhà ta không thích người ồn ào.”

“…Ò” Nàng ngoan ngoãn đưa tay kéo miệng mình.

Tuy nhiên, thời gian còn chưa được một nén nhang, Minh Ý lại cất giọng: “Ma ma, bộ y phục ngài đang mặc là vải gì thế? Hoa văn đẹp quá, ta cũng muốn làm một bộ cho mẫu thân.”

Tuân ma ma bị nàng niệm¹⁰ đến mức thái dương căng cứng, khóe mắt giật giật.

Bà từng thay đại nhân xem qua đủ loại nữ tử, trước giờ chưa từng gặp phải người nào ồn ào thế này, cứ như là một con vẹt thành tinh. Tính cách đại nhân thích yên tĩnh, không biết nhìn trúng người ồn ào như nàng ở điểm nào.

Khóe mắt bà nhìn thấy nàng đang dáo dát nhìn quanh một cách đáng thương, như thể đang buồn chán đến cực điểm không thể làm gì khác mới tìm bà nói chuyện, Tuân ma ma dịu xuống, trả lời một câu: “Vải này không mua được ở ngoài đâu, là ban thưởng của nội viện.”

Không nói còn tốt, nói rồi, đôi mắt của tiểu cô nương sáng bừng lên, kéo lấy tay áo bà như cọng rơm cứu mạng: “Thế hạt điều này cũng là nội viện ban thưởng hả? So với hạt điều ở đình vũ cơ ăn ngon hơn nhiều.”

“Trạch viện¹¹ này lớn thật, nếu cứ lộn vòng trên mặt đất không biết phải lộn bao nhiêu vòng mới có thể lộn từ cửa sau ra đến cửa trước.”

“Màn trướng kim sa đó đẹp quá, hoa văn còn được thêu chìm nữa, chắc mất nhiều công sức lắm.”

“Ma ma, ngài ăn hạt điều không? Ta bóc vỏ cho ngài, cái này ta giỏi lắm đó, nhớ khi ta được chọn làm vũ cơ…”

Tuân ma ma cảm thấy bản thân mà mở miệng nữa thì thật quá dư thừa.

Tiểu cô nương cứ liến thoắng, nói từ chuyện nàng được chọn làm vũ cơ đến việc nàng vào đại điện dự tiệc, cả một buổi chiều của bà dường như chỉ để nói chuyện với nàng.

Bà xoa tai, nhìn về phía cửa, lần đầu mong rằng đại nhân sớm trở về để tự ngài ấy gánh chịu tai họa này.

³ Vòng eo, thắt lưng nhỏ nhắn mềm mại như cành liễu

⁴ Cũng không biết trán ve là gì nữa 😥 tra không ra

⁵ Thuyền thì lớn, mương thì nhỏ, thuyền đi trong mương chắc chắn sẽ không thể lật, nhưng ở đây lại lật. Ý chỉ những việc không thể xảy ra nhưng vẫn xảy ra, xui xẻo, xúi quẩy. Gần như câu “Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.”

⁶ Kiểu trong phim cổ trang có 2 cái tấm rèm phủ xuống che trước giường, tạo thành không gian nửa kín nửa mở cho cái giường.

⁷ Chuyện cấm trẻ em :))

⁸ Hán Việt là ô kim, tức là vàng đen, than đá.

⁹ Kiểu như là vân vê, se hương.

¹⁰ Niệm kinh ấy =))

¹¹ Nhà lớn

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc