Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] NHẬP THANH VÂN Chương 4: Vũ Cơ Nhỏ Ngay Thẳng

Cài Đặt

Chương 4: Vũ Cơ Nhỏ Ngay Thẳng

Kỷ Bá Tể vô duyên vô cớ hắt hơi một cái.

Ngôn Tiếu ngồi đối diện phẩy quạt, trêu chọc: “Phong lưu thành phong hàn rồi à?”

“Miệng quạ đen.” Kỷ Bá Tể bực mình nói: “Nếu là ta, ta chỉ cầu bản thân không có chuyện gì, nếu không đợi cái đống lộn xộn này ập xuống đầu, ta xem ngươi tính thế nào.”

Nhắc đến chuyện này, Ngôn Tiếu hết cười nổi, chỉ biết thở dài bất lực: “Ta gặp phải cái vận may gì thế này. Rõ ràng là sắp có ba ngày nghỉ, thế mà Bách Thảo Đường có ba đại phu lại chết mất hai người.”

“Thế thì vừa hay, hai vị kia vừa chết ngươi liền có thể lên thay, so với mấy vũ cơ kia, ngươi càng có động cơ giết người hơn.”

Ngôn Tiếu khựng lại, vội nhảy lên che miệng Kỷ Bá Tể, vừa tức vừa buồn cười: “Chẳng phải hôm qua tiểu mỹ nhân kia chỉ ưu ái ta hơn hai phần thôi sao, giờ ngươi lại vu khống cho ta!”

Kỷ Bá Tể hất tay Ngôn Tiếu ra, lạnh lùng nói: “Ai nói nàng ưu ái ngươi hơn ta, bây giờ người đang ở trong phủ của ta.”

“Giữ được người chưa chắc giữ được lòng.” Ngôn Tiếu thở dài, “Ta đã tưởng tượng được dáng vẻ tiểu mỹ nhân khóc lóc ở trong phủ của ngươi rồi đó.”

Kỷ Bá Tể muốn đứng dậy bỏ đi.

“Ê ê, huynh đệ tốt, không nói chuyện này nữa.” Ngôn Tiếu vội vàng kéo Kỷ Bá Tể lại: “Tuy ta giỏi y thuật nhưng lại chẳng hiểu biết về độc dược bằng ngươi, Tư Phán lại bắt ta tra xem đây là loại độc gì, ngươi giúp ta một chút đi.”

Đêm qua, trên đũa của những người chết đều được bôi một loại độc, độc không tan trong nước, có màu tím nhạt và không mùi. Ngôn Tiếu đã lật tung y thư nhưng không tìm thấy ghi chép nào liên quan đến thứ này.

Kỷ Bá Tể lười biếng cầm lấy khay bạc của Ngôn Tiếu, nhìn hai lần vào bột màu tím trên đó: “Đây chẳng phải là Vô Ưu Thảo¹ à?”

Ngôn Tiếu sửng sốt: “Ngươi chỉ nhìn một cái đã biết?”

“Không thì sao lại gọi ngươi là lang băm.” Hắn cười khẩy: “Lúc ta biết nhìn độc, ngươi còn đang lang thang lừa bịp người đời.”

Vụ án được giải quyết, Ngôn Tiếu cũng không thèm tranh với hắn vài lời nói mỉa, lập tức sai người đi báo cho Quan Tư Phán.

“Vô Ưu Thảo là vật chỉ có trong cung, kẻ ra tay chỉ có thể là các vũ cơ trong yến tiệc, chỉ có họ mới có thể đi lại giữa các bàn tiệc mà không bị chú ý.” Ngôn Tiếu trầm ngâm nghĩ: “Nhưng các vũ cơ phần lớn đều do Đại Tư nuôi dưỡng, đối với mấy lão thần không có quyền lực, Đại Tư không cần thiết phải dùng thủ đoạn như vậy, trực tiếp ban chết chẳng phải tiện lợi hơn sao?”

“Ngươi là y quan, cũng không phải Tư Phán, nghĩ nhiều vậy làm gì.” Kỷ Bá Tể đứng dậy: “Không còn việc gì thì ta đi đây.”

Ngôn Tiếu vẫn đang suy tư, nghe vậy chỉ khẽ gật đầu.

Chửi thầm Ngôn Tiếu một câu, Kỷ Bá Tể một mình rời khỏi nội viện.

Nàng đang chăm chú đọc sách, dù đã là buổi tối, nhưng đôi lông mày thanh tú, đôi môi đỏ mọng vẫn xinh đẹp như thế, đôi mắt long lanh, má ửng hồng, nương theo ánh nến chiếu xuống, càng tô điểm thêm vẻ dịu dàng cho nàng.

Nghe tiếng động ở cửa, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên cùng chút e thẹn: “Đại nhân về rồi?”

Đã quen với việc nhìn thấu tâm tư của phụ nữ, Kỷ Bá Tể không khó để nhận ra những dụng ý nhỏ của nàng, ví dụ như lớp trang điểm của nàng hẳn là vừa mới dặm lại, ví dụ như độ cong của tà váy cũng hẳn là được sắp xếp cẩn thận.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy rất hài lòng, không có nam nhân nào không thích mỹ nhân vì mình mà dốc hết tâm tư.

Vì vậy, hắn thuận tay ôm lấy nàng vào lòng: “Nhớ ta không?”

Minh Ý đỏ mặt, ngoan ngoãn nép vào lòng hắn: “Đại nhân bận rộn, nô tỳ nào dám làm phiền.”

Ngoan thì có ngoan đấy, nhưng lại cảm thấy thiếu đi điều gì đó.

Kỷ Bá Tể ngồi xuống, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên: “Vẫn còn nhớ nhung vị quan tam phẩm kia sao?”

Minh Ý vội lắc đầu, trong lòng hoảng sợ: “Làm, làm sao có thể, đã theo đại nhân trở về, trong lòng nô tỳ chỉ có đại nhân mà thôi.”

“Nói dối.” Hắn nheo mắt.

Ngượng ngùng gãi gãi đầu mày, Minh Ý lúng túng lẩm bẩm: “Dù sao đại nhân cũng phải cho nô chút thời gian để thích nghi…”

“Vậy vừa đúng lúc.” Hắn nói, “Nội viện xảy ra án mạng, bọn họ muốn tra khảo các vũ cơ, không thì ta đưa nàng về đó, vừa có thể giúp phá án, vừa để nàng thích nghi.”

“Án mạng?” Nàng giật mình, sắc mặt trắng bệch đi hai phần: “Ai xảy ra chuyện?”

“Y quan của Bách Thảo Đường.” Hắn liếc nhìn cô: “Nàng có quen không?”

Minh Ý liên tục xua tay: “Không quen.”

Lại do dự chớp mắt: “Sao lại nghi ngờ đến vũ cơ?”

“Hai người đó chết ngay trước mắt Đại Tư, không hề có tiếng động, ngoài việc vũ cơ hạ độc, không thể nghĩ ra lý do nào khác.” Hắn thong thả nghịch đai lưng của nàng: “Hôm qua nàng cũng có mặt, lát nữa bọn họ có thể sẽ đến triệu tập nàng.”

“Đừng mà.” Nàng cúi mặt: “Nhìn nô tỳ có chỗ nào giống kẻ có thể giết người chứ, mong đại nhân minh giám.”

Mỗi khi Minh Ý căng thẳng, đầu mũi sẽ ửng hồng, mắt cũng lấp lánh ánh nước, nhìn qua rất dễ bắt nạt.

Kỷ Bá Tể nhếch môi nhìn nàng: “Nếu không giết người, nàng sợ cái gì?”

Nàng khóc không ra nước mắt, ngón tay thon dài bám chặt lấy vạt áo hắn, liều mạng lắc đầu: “Nô tỳ sợ ngục tối, vừa bẩn vừa tối lại có côn trùng có chuột, vào đó một lần cũng là chịu tội, mong đại nhân giơ cao đánh khẽ.”

Kỷ Bá Tể thong dong nhìn nàng, đợi đến khi nàng sắp bật khóc, mới đưa tay ôm người vào lòng, miết nhẹ cằm nàng: “Có ta ở đây, nàng có gì phải sợ.”

Minh Ý thả lỏng, lúc này mới mềm mại dựa vào người hắn, nũng nịu dùng đầu mũi cọ cọ vào cổ hắn: “Dọa nô tỳ sợ rồi…”

Mục đích chính là muốn dọa nàng sợ.

Kỷ Bá Tể lăn lộn trong chốn ong bướm nhiều năm, hiểu rõ lòng người, cô nương này trước đây không hiểu chuyện, không biết chọn người để dựa dẫm, nên làm cho nàng sợ mới đúng.

Nhìn xem, bây giờ chẳng phải đã ngoan ngoãn nép vào lòng hắn, không giãy giụa cũng không né tránh, tay thon còn ôm lấy cổ hắn, sợ hắn chạy mất.

Tuy nhiên, thân mật thì thân mật, sau đó, hắn vẫn gọi riêng Tuân ma ma đến.

Tuân ma ma như thường lệ báo cáo với hắn: “Cô nương này không liên lạc với bên ngoài, cũng không có hành động gì vượt quá giới hạn, thân thế trong sạch, lai lịch cũng có thể tra được, chỉ là nói hơi nhiều.”

Kỷ Bá Tể chỉ quan tâm đến những điều đầu tiên, còn việc nói nhiều hay không, chỉ trong vài ngày này, đợi đến khi hắn hết hứng thú, nàng có nói gì hắn cũng chẳng thèm nghe.

Vì vậy hắn chỉ hỏi: “Thích thứ gì?”

Tuân ma ma nhún vai: “Vàng bạc, ngọc bích, đều thích.”

Đàn bà tham tiền vốn chẳng lạ, nhưng tham đến mức trắng trợn như vậy, lần đầu tiên Kỷ Bá Tể gặp được. Người đời ai cũng biết tiền bạc tầm thường, cho dù thích cũng phải che đậy, riêng người này lại không, còn bày ra vẻ quang minh chính đại, như chỉ sợ người khác không biết.

Thôi cũng được, tiền trao cháo múc, hắn trả nổi, chỉ cần sau này không dây dưa phiền phức, mọi chuyện đều dễ dàng.

Vậy vấn đề đặt ra là, cô nương này muốn bao nhiêu mới đủ trả một đêm xuân đây.

Chú thích:

¹Vô Ưu Thảo: một loại thảo dược có tác dụng gây ảo giác và mất trí nhớ.

²Gốc là 戒严: thiết quân luật: tức là sự áp đặt kiểm soát quân sự trực tiếp đối với các chức năng dân sự thông thường hoặc đình chỉ luật dân sự của chính phủ, có thời hạn do Quân đội thực hiện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc