Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] NHẬP THANH VÂN Chương 2: Cách Thức Xuất Hiện Như Một Con Mồi.

Cài Đặt

Chương 2: Cách Thức Xuất Hiện Như Một Con Mồi.

Hắn không nhìn nàng nữa, chỉ vòng tay ôm lấy nàng. Lòng bàn tay to rộng áp nhẹ lên vòng eo nhỏ nhắn, tay còn lại chầm chậm rót rượu vào ly.

Minh Ý có chút bất lực, nàng cố gắng thoát khỏi cái ôm của hắn, nhưng chỉ vừa mới cử động đã lập tức bị hắn ôm chặt.

“Nàng cũng muốn uống à?” Hắn hỏi.

Nàng lắc đầu như trống bỏi, nhưng người này lại giống như không thấy, đem ly rượu đặt lên môi nàng: “Vẫn là nàng biết đau lòng ta, biết đại nhân không uống được nữa.”

Không uống được mà ngươi còn uống.

Nàng oán thầm, nhăn mũi ngửi thử, miễn cưỡng nhấp vào một ngụm.

Cay quá.

Bởi vì không giữ chặt ly rượu, rượu đổ ra ngoài, làm ướt một nửa y phục của nàng, chất lụa mỏng dính sát vào da, toả ra hương thơm ấm áp.

Kỷ Bá Tể cúi đầu, nhìn thấy gò má ửng đỏ của nàng, đôi mắt cũng trở nên mờ sương, cả người như hồng ngọc ngâm trong nước, trong suốt long lanh.

Tửu lượng kém thật.

Hắn nhìn thêm hai lần, lại tiếp tục đưa ly cho nàng nhấp thêm vài ngụm.

Cơn say ập đến, mắt Minh Ý đỏ hồng, nàng cọ vào lòng hắn lẩm bẩm: “Không uống nữa.”

Nàng ở trong lòng hắn dụi dụi như một con mèo nhỏ, tay nhỏ trắng mịn vô thức ôm lấy thắt lưng hắn, ôm chặt lấy giống như túm được khúc gỗ trôi dạt giữa dòng nước.

Kỷ Bá Tể vô cùng thoải mái, nửa ôm lấy vai nàng, tâm tình vui vẻ còn đút nàng ăn mấy miếng.

Ngôn Tiếu kinh ngạc nhìn: “Ngươi tính đưa nàng ấy về thật à?”

Hắn liếc Ngôn Tiếu một cái: “Làm sao?”

“Đây không phải là tác phong của ngươi.” Ngôn Tiếu lắc đầu: “Trước kia từng có nhiều vũ cơ như thế, nhưng ngươi chẳng giữ ai lại, đừng vì một chút xung động¹ rồi lại bỏ rơi người ta, ở bữa tiệc này đều là người đáng thương.”

Dong dài chết mất.

Kỷ Bá Tể lười chẳng buồn nói với y, hắn nhìn người trong lòng đã có chút mơ hồ, nhanh chóng đứng dậy: “Ngươi nói rõ với Tiền Lật đi, ta đi trước.”

“Ngươi biết vẽ chuyện cho ta thật đó.” Ngôn Tiếu tức giận mắng.

Hắn ngâm nga, hai tay ôm lấy nhuyễn ngọc² trong lòng, quay người rời đi theo hướng cửa bên, thậm chí còn không nói lời cáo từ với Đại Tư ngồi trên kia.

“Người này…” Thiên Quan ngồi bên cạnh Đại Tư nhìn theo bóng lưng Kỷ Bá Tể, khẽ lắc đầu, “Năng lực có thừa, định lực không đủ.”

Đại Tư cười cười: “Đấu giả khan hiếm, hắn có thứ mình thích cũng tốt, còn hơn là không có gì làm hắn quan tâm.”

“Tư thượng sáng suốt.”

Tiếng đàn sáo trong đại điện vẫn tiếp tục, Kỷ Bá Tể bước ra khỏi cổng mặt trăng³ của nội viện, đi trên ngự đạo⁴ được lát đá xanh.

“Lắc quá.” Người trong ngực lẩm bẩm.

Kỷ Bá Tể ẩn ý nói: “Đợi chút nữa càng rung lắc hơn.”

Nàng nghe thấy hắn nói, liền hoang mang lấy tay che trán: “Còn lắc nữa sẽ bị đổ.”

Hoa lan thở nhẹ mang theo mùi rượu, say khướt rồi, mười phần đáng yêu.

Hắn không nhịn được hỏi: “Cái gì đổ?”

“Ta đó.”

“Nàng là cái gì?”

“Ta là một cái ly vàng đó.” Nàng ngơ ngác ôm trán ngẩng đầu, trong mắt mờ sương: “Vừa mới rót rượu, rót đầy rồi, không được làm đổ đâu.”

Hắn bật cười, nghĩ muốn bắt nạt nàng, hắn hôn lên mu bàn tay nàng, trêu chọc: “Uống rồi thì sẽ không lo đổ nữa.”

Nàng mơ màng suy nghĩ một chút, cảm thấy hắn nói cũng rất có đạo lý, thế là buông tay xuống, đưa trán đến gần miệng hắn: “Ngươi uống một chút đi, một chút xíu thôi là được.”

Thật sự không nhịn được, Kỷ Bá Tể cười to, đem nàng bế xốc lên, đôi môi chạm nhẹ lên trán nàng, rồi hôn lên cái miệng nhỏ đang không ngừng ríu rít của nàng.

Đồng tử của Minh Ý hơi co lại, rồi rất nhanh bị sương mù che phủ.

Nàng muốn hét lên phản kháng, thế nhưng động tác của người này rất thành thạo và dịu dàng, hoàn toàn không khiến cho người khác cảm thấy khó chịu, ngược lại giống như có chút dỗ dành, qua lại một hồi làm nàng như mất hết sức lực.

Trên trời có rất nhiều sao, tô điểm cả một bầu trời gần xa, trong đó còn có những ngôi sao nhìn to như mặt trăng, có màu xanh băng, có màu tím, màu vàng nhạt với vầng sáng xung quanh làm nổi bật chúng trong khung cảnh đó, tráng lệ huyền ảo.

Nàng cứ nhìn rồi nhìn, mí mắt sụp dần xuống, càng ngày càng nặng, càng ngày càng nặng, cuối cùng không thể mở nổi nữa.

Kỷ Bá Tể bế nàng lên xe ngựa, ánh mắt cực kỳ dịu dàng.

Người đánh xe không khỏi hỏi: “Đại nhân, về phủ luôn ạ?”

“Không, đến biệt viện ở thành Đông.”

“Vâng.”

Minh Ý gối đầu lên chân hắn, ngủ đến yên tĩnh ngoan ngoãn. Tay hắn nghịch tóc nàng, nhân tiện liếc nhìn tay nàng.

Mu bàn tay trắng mềm, nhưng đầu ngón tay lại có cảm giác chai cứng, giống như được bôi một lớp kén⁵.

Hắn cụp mắt, vờ như không để ý, tiếp tục vuốt ve bên mặt của nàng.

Kỷ Bá Tể là người kén chọn, người có sẹo hắn không giữ lại, người không sạch sẽ càng không giữ lại.

May mắn là sau khi bà tử kiểm tra xong đi ra thì nhìn hắn cười gật đầu, cũng không nói thêm điều gì.

Hắn gật đầu, thay y phục rồi đi vào phòng nàng.

Minh Ý ngủ rất say, không hề có dấu hiệu sẽ thức dậy, hắn đưa tay đến, nàng thậm chí còn cọ cọ vào tay hắn lẩm bẩm.

Thật là uổng phí một đêm.

Hiếm khi có lúc hắn kiên nhẫn, Kỷ Bá Tể nhấc chăn lên chui vào, ôm người nằm lên người mình.

Mái tóc đen nhánh của nàng rối bù, so với lúc ở yến tiệc lại càng nhu mì hơn, mặt vẫn đỏ bừng nhưng làn da thì như tuyết trắng, nằm trên người hắn, vừa hay để hắn nhìn thấy được hai bên xương quai xanh thon thả, còn có phần đặc biệt đầy đặn phía bên dưới.

Cổ họng hắn hơi nghẹn, tay muốn giơ lên.

“Đại nhân… Tiểu nhân tội đáng chết, nhưng ngài cần phải ra ngoài nhìn một chuyến, xảy ra chuyện rồi ạ!” Bên ngoài truyền đến một giọng nói, thật là không đúng lúc.

Kỷ Bá Tể mất kiên nhẫn buông rèm: “Chuyện gì mai nói đi.”

“Nhưng có người đem cấm vệ đến vây bên ngoài cửa, nói muốn gặp ngài.”

Cấm vệ là lính ngự dụng của nội viện, nếu không có việc quan trọng sẽ không ra ngoài.

Hắn rùng mình, đặt Minh Ý nằm xuống gối rồi đứng dậy, khoác áo và mở cửa.

“Chuyện gì?”

“Tiểu nhân không biết, nhưng những người từng đến nội viện đêm nay đều đang bị thẩm vấn.”

Làm lớn chuyện như thế, rốt cuộc là việc gì đã xảy ra.

Hắn đi ra ngoài, vừa lúc gặp được dẫn đội cấm vệ quân, đối phương chắp tay nghiêm túc nói: “Kỷ đại nhân, có án mạng xảy ra trong nội viện, ta phụng mệnh đến tra xét, mong lượng thứ.”

Kỷ Bá Tể nhướn mày: “Nghiêm trọng không?”

Mạnh Dương Thu phất tay cho người phía sau lục soát, đưa Kỷ Bá Tể sang bên nói chuyện: “Không giấu gì ngài, ta cũng cảm thấy kỳ lạ, những người bị hại đều ngồi trong yến tiệc, chết trước mặt mọi người. Nhũng người khác đều tưởng bọn họ say rượu, không ngờ sau khi yến tiệc kết thúc, thái giám đến lay họ thì mới phát hiện người đã chết.”

Dám giết người ngay dưới mí mắt của Đại Tư, đúng là đủ can đảm.

Kỷ Bá Tể hỏi: “Thủ đoạn cao tay như thế, các ngươi nghĩ có thể tra ra cái gì?”

“Trong số những người chết, trong móng tay của một người có lưu lại vết máu. Quan Tư Phán nghi ngờ hắn trước khi chết đã cào trúng hung thủ, nên Đại Tư phân phó chúng thần đi tra xét những người đến yến tiệc hôm nay, không thì sợ là mấy ngày nữa không còn chứng cứ gì.” Mạnh Dương Thu đáp đúng sự thật.

Nghe nói thế, Kỷ Bá Tể khoát tay mỉm cười: “Vậy thì trong phủ ta cũng không tìm được gì đâu, ngươi cũng biết, yêu cầu của ta rất cao, vũ cơ ta vừa mang về đừng nói có sẹo, ngay cả một nốt ruồi cũng không có.”

Chú thích

¹ Bốc đồng, xốc nổi, để Hán – Việt vì thấy nó hợp cổ trang thôi =))

² Nhuyễn ngọc trong ôn hương nhuyễn ngọc, ý chỉ người phụ nữ mềm mại, dịu dàng. Dịch thuần Việt là ngọc mềm thấy nó kì cục quá nên để nguyên Hán – Việt.

³ Cổng mặt trăng Hán – Việt là nguyệt môn, là kiểu cổng tròn tròn mọi người hay thấy trên phim cổ trang á.

⁴ Đường cho vua đi

⁵ Vết chai hơi sần sần như vỏ ngoài của kén.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc