Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] NHẬP THANH VÂN Chương 1: Thợ Săn Cao Cấp

Cài Đặt

Chương 1: Thợ Săn Cao Cấp

“Báo—”

“Năm nay khôi thủ Hoa Lạc là thành Trục Nguyệt, theo sát phía sau là thành Triều Dương, thám hoa là thành Tân Thảo.”

Tiếng thông cáo lan truyền vang dội khắp đại điện.

Ly rượu vàng nạm ngọc lơ lửng giữa không trung, những tà váy khiêu vũ lung linh rực rỡ đang tung bay cũng lúng túng rơi xuống, các quan viên đang nói cười trong đại điện đồng thời ngây người, bối rối nhìn nhau.

Thành Mộ Tinh bọn họ, năm nay vẫn không có tên trong thượng tam thành.

“Thành Mộ Tinh chúng ta tuyệt tự đã lâu, đấu với các thành lớn không có cách nào thắng được cũng là chuyện hợp tình hợp lý.” Một hồi lâu sau, vị Đại Tư ngồi ở vị trí chủ vị mới mở miệng: “Cũng không phải việc gì lớn, năm tới vẫn còn cơ hội. Vừa lúc đúng ngày hội, các vị không cần vì chút việc này mà ưu sầu, nâng ly.”

Ông ta đã nói như vậy, không khí trong điện lập tức trở nên náo nhiệt, tựa như muốn che giấu sự thất thố, tiếng mời rượu và cười nói càng lớn hơn trước.

Đại Tư nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn đến người ngồi phía bên trái đại điện.

Người nọ hơi nghiêng đầu, có đôi mày và đôi mắt rất đẹp, vẻ mặt phấn khởi, ánh mắt sáng ngời nhìn ngó xung quanh, hắn khoác áo ngoài mỏng màu vàng nhạt, đầy rẫy những ánh sao màu hổ phách.

Dường như hắn không hề để tâm đến cái gọi là “năm tới còn cơ hội”, hắn chỉ im lặng ngồi khoanh chân uống rượu, khi ngẩng đầu, rượu chảy dọc theo cằm, làm ướt cả nửa vạt áo làm bằng lụa tơ sen.

Uống đến thoả thích, phất tay đuổi người vũ cơ đang ngồi cùng mình đi chỗ hắn. Lần nữa chuyển tầm mắt nhìn những người đang nhảy múa trong điện.

Tuổi trẻ ngông cuồng, suy cho cùng cũng là phong lưu đa tình.

Đại Tư cười lắc đầu, thu lại ánh sáng trong mắt.

Cảm nhận được tầm mắt uy nghiêm đè nặng biến mất, Kỷ Bá Tể hơi thả lỏng vai, hắn quét mắt nhìn về phía cô nương trước mặt, vừa muốn tùy tiện gọi một người thì đột nhiên có một ly rượu bay tới từ phía đối diện.

Hắn lập tức nghiêng đầu tránh đi, cau mày nhìn về hướng đó, đúng lúc nhìn thấy váy lụa tựa sương mờ xoay tròn nở rộ như đoá hoa, lộ ra mắt cá chân trắng như tuyết bên dưới làn váy.

“Đại nhân tha mạng.” Làn váy rơi xuống, người nọ quỳ trên nền đất, thắt lưng như cành liễu run rẩy, giọng nói nhỏ tựa chim chích.

Kỷ Bá Tể nhướn mày.

Dáng người cực kỳ mềm mại. Tà váy xoè rộng, đai lưng màu vàng nhạt ôm sát vòng eo nhỏ đến mức tưởng chừng một tay đã có thể ôm trọn. Phần ngực đầy đặn, bờ vai lại mỏng manh đơn bạc. Búi tóc song kế¹ mượt mà như sơn, chóp mũi trắng hồng như ngọc, cái miệng nhỏ run rẩy, liên tục nói lời xin lỗi.

Người đứng trước mặt nàng là Hộ Bộ Tả Ty Tiền Lật, vốn sinh ra đã có dáng vẻ tai to mặt lớn, bây giờ lại đang tức giận, toàn bộ mũi mắt đều dồn lại một cục, như một ngọn núi đè nặng lên nàng.

“Lập tức nhặt lên cho ta!”

“Vâng, đại nhân bớt giận.”

Nàng lảo đảo đứng dậy, loạng choạng đi về phía Kỷ Bá Tể.

Lúc nãy chiếc ly vàng bay đến đập vào cột đá đằng sau, vừa vặn rơi xuống dưới chân hắn.

Kỷ Bá Tể thích thú nhìn nàng đến gần, muốn cùng nàng chạm mặt, nhưng tiểu cô nương này có vẻ sợ sệt, thậm chí còn không dám ngẩng đầu, nói với hắn “đắc tội rồi”, sau đó lập tức cúi đầu nhặt nó lên.

Hắn tặc lưỡi, nhấc chân đè lên vành ly.

Tiểu cô nương ngơ ngẩn, hơi sợ hãi ngẩng đầu, con ngươi đen láy mềm mại như có làn sương mờ nhìn vào mắt hắn: “Đại nhân?”

Giọng nói quả thật rất dễ nghe.

Kỷ Bá Tể mỉm cười: “Cùng ta uống rượu, ta sẽ đưa cho nàng.”

Trong phút chốc, tiểu cô nương liền cảm thấy hoảng sợ: “Này, nô tỳ, Tiền đại nhân gọi nô tỳ đến chỗ ngài ấy trước…”

“Ông ta sẽ không đưa nàng đi, nhà ông ta có một bà vợ cả cực kỳ hung dữ, đừng nói đến có vợ lẽ, ở hậu viện ngay cả một người hầu cũng không có.” Tâm trạng hắn vui vẻ, đưa tay giữ cằm nàng: “Nhưng ta, nói không chừng có thể đưa nàng về phủ.”

Vừa dứt lời, tiểu cô nương còn chưa có phản ứng, người đang uống rượu bên cạnh đã phun ra một ngụm.

“Trước kia ngươi cũng nói thế này với vũ cơ kia.” Ngôn Tiếu sặc rượu vạch trần hắn: “Có thể đổi câu khác được không?”

Liếc mắt nhìn y, Kỷ Bá Tể cười: “Lo uống rượu của ngươi đi.”

“Tiểu cô nương, nàng đừng nhìn hắn trời sinh tuấn tú mà tin lời xằng bậy của hắn.” Ngôn Tiếu quay đầu, nghiêm túc nhìn nàng: “Người này, trong nhà không có lấy một màu xanh, bên ngoài lại không thiếu hoa thơm cỏ lạ². Nếu nàng thật sự muốn tìm người đưa nàng đi, chi bằng tìm ta, ít nhất ta biết giữ lời.”

Tiểu cô nương quay đầu nhìn y, ánh mắt nhìn đến hoa văn trên ống tay áo của bộ quan phục, tiếp đến liền thẳng lưng ngồi quỳ xuống: “Đại nhân, nô tỳ tên Minh Ý, Minh trong minh nguyệt³, Ý trong ý trung nhân⁴”.

Kỷ Bá Tể: “…”

Ngôn Tiếu vỗ tay: “Trăng sáng ý trung nhân, tên hay, nhanh đến ngồi cạnh ta.”

Nàng vui mừng đứng dậy, sau đó nhìn Kỷ Bá Tể một cái, ánh mắt tràn đầy sự lấy lòng và áy náy, cũng có chút tiếc nuối.

Chỉ là có chút tiếc nuối mà thôi, tổn thương không nhiều, nhưng lại rất nhục nhã. Giống như hắn như một món đồ sứ tuyệt đẹp, mà nàng lại phát hiện ra chút tỳ vết, không thể không buông bỏ.

“Nàng nói cho rõ ràng.” Kỷ Bá Tể tức đến bật cười: “Ta có chỗ nào không tốt?”

Minh Ý giật mình, sợ hãi lắc đầu: “Đại nhân có thể ngồi ở đây, đương nhiên là người xuất chúng, nô tỳ nào dám nói ngài không tốt.”

“Thế sao nàng còn muốn đi theo tên này?”

Ngón tay bất lực xoa vào nhau, Minh Ý có chút xấu hổ cười nói: “Đại nhân, ngài… tốt thì tốt, nhưng vẫn chưa phải là quan chính thức. Còn vị đại nhân này thì khác, hoa văn trên áo của ngài ấy, chắn hẳn phải là đại quan tam đẳng trở lên.”

Đại quan thì tốt, đại quan có nhà to, bổng lộc hàng tháng cũng nhiều, đưa nàng về, nàng có thể ăn no uống đủ⁵.

Mắt Minh Ý sáng rực lên.

Ngôn Tiếu sửng sốt một chút, tiếp đó y lớn giọng cười: “Hahaha— Tốt, tốt, tiểu cô nương này thú vị, nhìn người cũng chuẩn.”

Kỷ Bá Tể sầm mặt, phất tay đuổi y đi, kéo nàng đến ngồi lên chân của mình, lấy viên ngọc hắn vừa để trên bàn nhét vào tay nàng: “Thưởng cho nàng.”

Lòng bàn tay chợt lạnh, Minh Ý cúi đầu nhìn xuống, miệng há to: “Đây là ngọc dương chi thượng đẳng, rất quý giá.”

Kỷ Bá Tể nhàn nhạt nói: “Đại Tư vừa thưởng cho ta, tam ty lục bộ này chỉ một mình ta có.”

“Oa.” Nàng chớp mắt: “Vậy đại nhân ngài thật giỏi.”

“Thường thôi, chỉ tốt hơn vị quan tam đẳng bên cạnh một chút.” Hắn hơi nhướn mày: “Cho nàng một cơ hội nữa, nàng chọn ai?”

Minh Ý sờ sờ viên ngọc trong tay, chớp chớp mắt: “Cái này, nếu ta chọn ngài ấy, ngài sẽ lấy lại viên ngọc này đúng không?”

“Đúng vậy.” Kỷ Bá Tể tàn nhẫn gật đầu.

Nhưng không ngờ, dù đã nói vậy, vật nhỏ này cũng chỉ lưu luyến sờ ngọc dương chi thêm vài cái rồi đem trả cho hắn.

“Ngài ấy nói đúng, người như đại nhân, nhất định sẽ không đem người về phủ, nô tỳ sợ bản thân vui vẻ vô ích, chi bằng chỉ mong những điều làm mình an tâm.” Minh Ý chỉ Ngôn Tiếu: “Nô tỳ muốn đi cùng ngài ấy, mong đại nhân thành toàn.”

Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Kỷ Bá Tể tức giận đến thế.

“Ồ.”

Chú thích:

¹ Một trong những kiểu búi tóc ngày xưa.

² Nghĩa đen: Trong nhà không trồng cây nhưng trên người lại có hương hoa. Nghĩa bóng: Ý chỉ người đào hoa, ong bướm.

³ Trăng sáng

⁴ Người yêu

⁵ Ý chỉ sống sung túc, đủ đầy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc