Julian ngồi im, hơi thở anh hơi dồn dập khi cảm nhận được những ngón tay mềm mại và mát lạnh của cô chạm vào da thịt mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần. Anh có thể nhìn thấy từng chiếc lông mi dài của Clara đang khẽ rung lên dưới ánh lửa, và cả mùi hương thanh khiết của hoa cỏ dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc hạt dẻ của cô.
"Clara," Julian khẽ gọi, giọng nói trầm thấp có chút khàn đặc. "Nàng không hỏi ta kẻ nào đã làm việc này sao?"
Clara dừng tay một nhịp, cô ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của anh. Ánh mắt xám tro của cô bình lặng như mặt hồ mùa đông, không có sự hoảng sợ, cũng không có sự tò mò quá mức của những kẻ thích dò xét bí mật hoàng gia.
"Tôi chỉ là một cô gái bán hoa trong hẻm Sương Mù, điện hạ. Biết quá nhiều bí mật của vương tộc sẽ khiến tiệm hoa nhỏ này không giữ nổi qua mùa đông tới," cô nhẹ nhàng đáp, rồi tiếp tục đắp một thứ thuốc bột màu xanh từ lá thảo dược lên vết thương của anh. "Dù là ai làm, thì người đó chắc chắn không muốn ngài sống sót trở về từ cuộc săn bắn. Ngài đã giả vờ bất tài mười năm qua, xem ra lớp ngụy trang này sắp không bảo vệ được ngài nữa rồi."
Julian cười khẽ, nhưng trong mắt không có chút hơi ấm nào: "Phải, những người anh em thân thiết của ta bắt đầu mất kiên nhẫn rồi. Họ sợ rằng vẻ lãng tử của ta chỉ là một màn kịch để chờ thời cơ. Trong rừng sâu, một mũi tên lạc hay một nhát kiếm từ 'bọn cướp' luôn là lý do hoàn hảo nhất để kết thúc cuộc đời của một vương tử rắc rối."
Anh cảm nhận được một cơn đau nhói khi Clara siết chặt cuộn băng vải để cầm máu. Nhưng ngay sau đó, sự mát lạnh từ dược liệu thấm vào da thịt, làm dịu đi cơn bỏng rát.
Khi Clara hoàn thành việc băng bó và đứng dậy dọn dẹp, Julian bất ngờ dùng bàn tay còn lại nắm lấy cổ tay mảnh dẻ của cô. Lực tay anh không mạnh, nhưng đủ để giữ cô lại.
"Nhưng ta đã trở về rồi," Julian nhìn cô, ánh mắt lấp lánh thứ ánh sáng kiên định hiếm thấy. "Và điều đầu tiên ta nghĩ đến khi thoát khỏi khu rừng đó, là phải đến đây. Clara, tách trà của nàng dường như có độc, khiến ta một khi đã uống thì không cách nào quên được."
Clara nhìn bàn tay anh đang giữ lấy cổ tay mình, cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ lòng bàn tay của một kỵ sĩ. Tim cô khẽ lỗi nhịp, nhưng gương mặt cô vẫn giữ một vẻ điềm nhiên đến lạ kỳ. Cô không rút tay về ngay lập tức, chỉ nhìn anh và nói bằng giọng dịu dàng nhất từ trước đến nay:
"Điện hạ, trà không có độc. Chỉ có lòng người tự chuốc say mình mà thôi. Ngài mệt rồi, đêm nay hãy nghỉ lại trên chiếc ghế dài kia đi. Cung điện lúc này... chưa chắc đã là nơi an toàn cho ngài."
Julian nhìn cô, buông lỏng tay ra, một nụ cười ấm áp thực sự hiện rõ trên gương mặt anh. Đêm đó, vị vương tử đào hoa của kinh thành nằm ngủ trên chiếc ghế gỗ chật hẹp trong tiệm hoa nhỏ, dưới sự bảo vệ của một cô gái bán hoa không rõ thân phận, nhưng lại mang đến cho anh giấc ngủ yên bình nhất sau mười năm ròng rã đề phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)