Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù đặc quánh của kinh thành, Julian đã rời đi từ cửa sau để tránh làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Clara. Trên bàn sồi chỉ còn lại tách trà đã cạn và một chiếc túi nhung nhỏ đựng vài đồng tiền vàng – khoản "tiền trà" hậu hĩnh mà anh luôn để lại dù biết cô sẽ khó chịu.
Clara thức dậy, dọn dẹp căn phòng và mở cửa tiệm như thường lệ. Kinh thành sau lễ hội săn bắn có phần uể oải, người dân vẫn chưa hết bàn tán về những chiến tích của các vương tử. Nhưng đối với Clara, sự chú ý của cô lại bị va vào một sự kiện khác.
Đến giữa trưa, một chiếc xe ngựa sang trọng có lính gác đi kèm bỗng dừng lại ở đầu hẻm Sương Mù. Một người đàn ông trung niên bước xuống, mặc trang phục của một học giả cao cấp thuộc Viện Hàn lâm Hoàng gia. Ông ta đi dạo quanh các cửa hàng với danh nghĩa tìm mua một số loài hoa quý để trang trí cho buổi lễ tế thần sắp tới.
Khi bước vào tiệm L’Étoile, ánh mắt của vị học giả này không nhìn vào những đóa thạch thảo hay oải hương tươi tắn, mà lại chăm chú nhìn vào Clara.
"Chào vị tiểu thư xinh đẹp," ông ta khẽ ngả mũ chào, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng đồng quét qua gương mặt cô một lượt. "Ta đang tìm một loài hoa đặc biệt, có tên là 'Hồng Tuyết Oakhaven'. Không biết tiệm của cô có loại này không?"
"Xin lỗi ngài, tôi chưa từng nghe đến loài hoa này. Tiệm của tôi chỉ bán những loại hoa thông thường ở kinh thành thôi. Nếu ngài cần hoa quý, có lẽ nên đến các khu chợ lớn ở trung tâm."
Vị học giả nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám tro của cô một lúc lâu. Ánh mắt ông ta thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười lịch sự: "Vậy sao? Thật đáng tiếc. Cô có một đôi mắt rất đẹp, tiểu thư Clara. Nó làm ta nhớ đến một người cố nhân đã khuất."
Nói rồi, ông ta không mua gì thêm mà quay lưng bước ra khỏi tiệm.
Clara đứng tựa vào quầy gỗ, hơi thở dồn dập, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Bản năng nhạy bén tích lũy từ những năm tháng trốn chạy mách bảo cô rằng, sự xuất hiện của vị học giả này không phải là ngẫu nhiên. Thân phận thực sự của cô – thứ mà cô đã cố gắng chôn giấu và quên đi suốt mười năm qua – dường như đang bị một thế lực nào đó ở kinh thành đánh hơi thấy.
Chiều hôm đó, Clara không có tâm trí để làm việc. Cô đóng cửa tiệm sớm, ngồi thẫn thờ bên chiếc cửa sổ mở hé. Màn sương chiều của kinh thành dần buông xuống, làm mờ đi những đỉnh tháp nhọn của cung điện hoàng gia ở phía xa.
Cuộc sống bình lặng mà người làm vườn già đã đánh đổi mạng sống để giành lại cho cô, giờ đây đang đứng trước nguy cơ bị phá vỡ. Và điều khiến cô cảm thấy bất an hơn cả, là cô không biết liệu sự xuất hiện của Julian trong đời mình là một sự cứu rỗi, hay chính là chất xúc tác đẩy nhanh vòng xoáy định mệnh này.
Giữa bóng tối đang dần nuốt chửng con hẻm nhỏ, Clara khẽ siết chặt chiếc túi nhung chứa những đồng tiền vàng của Julian để lại trên bàn. Nhịp điệu cuộc sống của họ vốn dĩ êm đềm như một bản nhạc không lời, nhưng những con sóng ngầm từ quá khứ và quyền lực đang chuẩn bị ập đến, ép buộc cả gã vương tử lãng tử lẫn cô gái bán hoa mất trí nhớ phải đưa ra lựa chọn của cuộc đời mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)