Nghe những lời bàn tán ấy từ miệng bà béo Martha, Clara chỉ im lặng mỉm cười. Cô biết đó là câu trả lời tốt nhất mà Julian muốn vương quốc này nhìn thấy.
Đêm hôm đó, trời mưa lất phất. Clara vừa cài then cửa trước xong thì từ phía cửa sau, ba tiếng gõ nhịp quen thuộc vang lên.
"Cộc... cộc... cộc..."
Clara chưa kịp dứt câu, Julian đã tiến lên một bước. Anh không ôm cô, nhưng anh cúi người, tựa trán mình vào vai cô một cách mệt mỏi. Hương đàn hương quen thuộc quyện với mùi máu nhàn nhạt và mùi lá cây rừng ẩm ướt bao bọc lấy Clara.
"Clara, cho ta tựa một chút thôi," giọng Julian khàn đặc, mất đi vẻ trong trẻo lười biếng ngày thường. "Chỉ một chút thôi..."
Toàn thân Clara cứng đờ. Bản năng thúc giục cô đẩy anh ra, nhưng khi cảm nhận được bờ vai rộng của vị vương tử đang khẽ run lên vì kiệt sức và cái lạnh, đôi tay đang giơ lên của cô bỗng chốc mềm xuống. Cô đứng yên, để mặc cho anh tựa vào mình, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp vải áo thô sơ.
Một lúc lâu sau, Julian mới từ từ đứng thẳng dậy. Chiếc mặt nạ lãng tử của anh dường như đã nứt toác, để lộ ra một tâm hồn đầy vết xước. Anh nhìn cô, khóe môi cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt:
"Ta đã nói dối nàng rồi. Ở khu săn bắn... ta rất nhớ tách trà nguội của nàng."
Clara nhìn thấy trên tay áo của anh có một vệt máu đã khô đen, và một vết rách dài do lưỡi kiếm sắc bén gây ra chứ không phải gai rừng. Cô không hỏi gì về những gì đã xảy ra ở khu rừng phía Bắc, cũng không vạch trần lời nói dối của anh. Cô chỉ nhẹ nhàng xoay người, đi đến bên lò sưởi bắt đầu nhóm lửa.
"Ngồi xuống đi, điện hạ. Nước sẽ sôi nhanh thôi."
Julian nhìn bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của Clara dưới ánh lửa vừa nhen nhóm. Cảm giác ấm áp và bình yên một lần nữa lấp đầy lồng ngực trống rỗng của anh. Mối quan hệ của họ vẫn vậy, không có những lời thề non hẹn biển, không có những cái ôm nồng nhiệt, nhưng sự im lặng và thấu hiểu giữa họ lại bền chặt hơn bất kỳ thứ lụa là gấm vóc nào trên đời.
Ánh lửa từ chiếc lò sưởi bằng đất nung bập bùng cháy, hắt lên bức tường gạch mộc những mảng sáng tối đan xen. Gian phòng nhỏ của tiệm hoa L’Étoile ngập trong bầu không khí ấm áp, đối lập hoàn toàn với màn mưa bụi lạnh lẽo đang bủa vây kinh thành Oakhaven ngoài kia.
Julian ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ thấp, hai chân dài co lại, đôi mắt xanh thẳm dính chặt vào bóng lưng của Clara khi cô đang lúi húi pha trà. Khi cô bưng tách trà thảo mộc quay lại, anh vẫn duy trì tư thế ấy, bất động như một bức tượng tạc bằng đá cẩm thạch của các nghệ nhân vùng Florence.
"Điện hạ, trà của ngài." Clara đặt tách trà xuống chiếc bàn sồi nhỏ, ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay áo khoác da của anh.
Vết rách trên thớ da dày lộ ra một mảng vải lót đẫm máu bên trong. Máu đã khô bết lại, dính chặt vào da thịt. Clara nhíu mày, giọng cô trầm xuống, mất đi vẻ dửng dưng thường ngày: "Nó vẫn đang chảy máu. Ngài định cứ thế này mà quay về cung điện sao?"
Julian khẽ cúi đầu nhìn cánh tay mình, rồi ngước lên nhìn cô, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười bất cần quen thuộc: "Chút vết thương nhỏ thôi, trên đường trở về vấp phải bụi gai rừng. Chẳng qua là áo khoác của ta quá tồi tệ mà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

