Kinh thành Oakhaven bước vào tuần lễ hội săn bắn mùa hè với tất cả sự náo nhiệt vốn có. Từ tờ mờ sáng, tiếng kèn sừng vang dội từ phía hoàng cung đã báo hiệu cho chuyến xuất hành của nhà vua và giới quý tộc hướng về phía khu rừng phía Bắc. Các đại lộ lớn rợp bóng cờ hoa, người dân đổ ra đường xem đoàn kỵ binh diễu hành đông như trẩy hội.
Ngược lại với sự ồn ào ngoài kia, hẻm Sương Mù lại chìm vào một khoảng lặng im lìm. Người ta đã kéo nhau ra trung tâm xem hội, khiến tiệm hoa L’Étoile suốt cả ngày chỉ đón vài ba vị khách quen ghé mua những bó thạch thảo nhỏ.
Clara ngồi bên bậu cửa sổ, tay cầm chiếc kim khâu cẩn thận vá lại chiếc tạp dề vải thô đã sờn góc. Tiếng kim chỉ đều đặn qua từng thớ vải như nhịp điệu bình lặng vốn có của cuộc sống của cô suốt mười năm qua. Thế nhưng, cứ chốc chốc, ánh mắt xám tro của cô lại vô thức liếc nhìn về phía cánh cửa sau của tiệm hoa.
Nơi đó trống trải, im lìm.
Đã năm ngày kể từ khi Julian rời đi cùng đoàn đi săn của hoàng gia.
Clara khẽ dừng mũi kim, nhìn vào chiếc ấm đất nung đang nguội lạnh trên bếp lò chưa nhóm lửa. Cô tự giễu bản thân bằng một nụ cười nhạt. Hóa ra, thói quen thật sự là một thứ đáng sợ. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, sự xuất hiện của gã vương tử lãng tử kia đã vô tình để lại một khoảng trống nhỏ trong căn phòng mộc mạc này.
Không còn những lời bông đùa trơn tru như mật ngọt, không còn tiếng cười trầm thấp lười biếng, và cũng không còn bóng dáng cao lớn phải co chân ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp bên lò sưởi.
Đêm hôm đó, kinh thành đón một trận gió mùa tràn về, mang theo cái lạnh se se của vùng cao nguyên phương Tây. Clara ngồi bên ngọn đèn dầu, lật giở những trang sách cũ nhưng tâm trí lại trôi dạt về phía khu rừng Bắc xa xôi.
Giới quý tộc xem săn bắn là một lễ hội, nhưng cô biết, đó cũng là nơi những âm mưu ám sát, những cuộc tranh giành quyền lực diễn ra dễ dàng nhất dưới vỏ bọc của một tai nạn ngoài ý muốn. Julian – người vương tử luôn giả vờ bất tài để giữ mạng – liệu có an toàn giữa những người anh em ruột thịt đầy dã tâm của mình?
Clara thở dài, khẽ khép cuốn sách lại. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như một tiếng thở dài của màn đêm, kéo dài sự chờ đợi thầm lặng trong lòng cô gái bán hoa không quá khứ.
Lễ hội săn bắn kết thúc vào ngày thứ mười. Đoàn người hoàng gia trở về trong tiếng tung hô của dân chúng, mang theo hàng loạt chiến lợi phẩm từ rừng sâu. Tin tức lan truyền khắp các ngõ ngách rằng Vương tử cả đã săn được một con gấu xám khổng lồ, còn Vương tử út Julian thì như thường lệ, chẳng săn được gì ngoài vài con thỏ hoang và dành phần lớn thời gian để uống rượu với các tiểu thư quý tộc tại khu lều trại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



