Những ngày sau đó, kinh thành Oakhaven dường như bận rộn hơn với những chuẩn bị cho lễ hội săn bắn mùa hè của hoàng gia. Thế nhưng, cứ cách hai hoặc ba ngày, vào lúc tiệm hoa L’Étoile chuẩn bị đóng cửa, bóng dáng cao lớn của Julian lại xuất hiện ở cửa sau.
Julian bật cười, những ngón tay thon dài khéo léo thắt một chiếc nơ bằng dây thừng thô quanh bó hoa. Hành động của anh vô cùng tự nhiên, dù bàn tay ấy vốn chỉ quen cầm kiếm báu và những văn kiện quốc gia.
"Đức vua có hai người con trai lớn vô cùng tài giỏi và tham vọng. Họ tranh giành từng tấc đất phong, từng phiếu bầu của các nghị viên," Julian nhàn nhạt nói, khóe môi thoáng hiện một nụ cười tự giễu. "Một vương tử út lãng tử, bất tài và chỉ biết ăn chơi như ta chính là thứ khiến họ yên lòng nhất. Nếu ta đột nhiên chăm chỉ chính sự, có lẽ ngày mai tách trà của ta sẽ có thêm vài giọt độc dược đấy."
Clara hơi khựng lại khi nghe câu nói nửa đùa nửa thật của anh. Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt Julian. Đằng sau vẻ bất cần đời thường thấy, cô nhìn thấy một tia mệt mỏi và cô độc sâu thẳm trong đôi mắt xanh thẳm kia.
Hóa ra, hoàng cung tráng lệ ấy lại là một chiếc lồng giam đáng sợ, nơi tình thân bị bóp nghẹt bởi quyền lực.
"Làm một kẻ bất tài cũng tốt," Clara nhẹ nhàng nói, đặt bó hoa oải hương vào giỏ. "Ít nhất ngài vẫn còn mạng để đến đây uống trà của tôi."
Julian ngẩn người nhìn cô. Lời an ủi của cô không hề có những từ ngữ hoa mỹ hay sáo rỗng, nó mộc mạc nhưng lại đánh trúng vào góc khuất mềm mại nhất trong lòng anh.
Anh khẽ tiến lại gần cô thêm một chút, khoảng cách gần đến mức Clara có thể ngửi thấy hương đàn hương nhàn nhạt trộn lẫn với mùi cỏ khô trên người anh. Julian đưa tay lên, định chạm vào một sợi tóc mai xõa xuống má cô, nhưng giữa chừng anh lại dừng lại, thu ngón tay về và khẽ cười:
"Clara, nàng có biết không? Ở bên cạnh nàng, ta mới cảm thấy mình thực sự được thở."
Clara không tránh né ánh mắt của anh. Tim cô khẽ lệch đi một nhịp rất nhẹ, một thứ cảm xúc ấm áp và lạ lẫm nhen nhóm trong lồng ngực cô. Nhưng cô nhanh chóng dằn nó xuống, cúi đầu dọn dẹp đống dây thừng vụn trên bàn.
"Điện hạ, trà đã nguội rồi. Ngài nên về thôi."
Julian không thúc ép cô. Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác da, mỉm cười dịu dàng:
"Được, ta về đây. Nhưng Clara này..." Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, quay đầu nhìn cô dưới ánh trăng. "Tuần sau lễ hội săn bắn hoàng gia sẽ bắt đầu. Ta sẽ phải đi vắng khoảng mười ngày. Nàng... liệu có nhớ tách trà nguội này không?"
Clara im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu:
"Tôi sẽ thấy đỡ tốn trà hơn."
Julian bật cười sảng khoái, tiếng cười trầm ấm vang vọng trong con hẻm nhỏ trước khi anh biến mất vào bóng tối. Clara đứng nhìn theo bóng lưng anh đi khuất, lúc này cô mới khẽ thở dài, đưa tay lên chạm nhẹ vào ngực trái của mình. Nhịp tim nơi đó quả thực đã nhanh hơn thường lệ một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



