Julian khẽ nhướng mày, quay sang nhìn Clara với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa buồn cười:
"Clara, đừng nói với ta là tất cả số hoa hồng đỏ thượng hạng của ta đã bị nàng... vứt đi rồi nhé? Ta đã phải tự tay chọn chúng từ vườn thượng uyển đấy."
"Tôi không vứt," Clara điềm tĩnh đóng cửa lại, khóa then chắc chắn rồi bước đến bên lò sưởi nhỏ bằng đất nung để đun nước ấm. "Tôi chỉ mang tặng chúng cho những thiếu nữ ở hẻm Sương Mù. Bọn họ rất thích hoa hồng đỏ. Để chúng ở đây chỉ tổ bám bụi, lại thu hút những ánh nhìn tò mò không đáng có."
Clara rót nước sôi vào chiếc ấm đất nung đã bỏ sẵn vài cọng trà thảo mộc khô, làn khói ấm áp mang hương thơm thanh nhẹ của hoa cúc và bạc hà tỏa ra, làm dịu đi cái se lạnh của màn đêm. Cô đặt tách trà mộc mạc trước mặt anh, bình thản đáp:
"Đó là đóa hồng trắng hôm qua ngài tự tay để lại. Người làm vườn già của tôi từng dạy, hoa khách hàng tự tay chọn thì phải giữ lại để tỏ lòng tôn trọng. Còn đống hồng đỏ kia là do quản gia của ngài mang đến, không tính."
Julian cầm tách trà ấm bằng gốm thô, cảm giác thô ráp của đất nung truyền vào lòng bàn tay anh một sự ấm áp giản dị lạ thường. Anh khẽ nhấp một ngụm trà. Vị trà thanh nhẹ, hơi đắng ở đầu lưỡi nhưng lại ngọt hậu, hoàn toàn khác với những loại trà hoàng gia đắt đỏ được tẩm ướp cầu kỳ mà anh thường uống.
"Trà ngon lắm," Julian khẽ nheo mắt, nhìn Clara dưới ánh lửa bập bùng của lò sưởi. "Nàng không sợ ta sao, Clara? Ai ở kinh thành này gặp ta cũng đều khép nép hoặc cố tỏ ra hoàn mỹ. Còn nàng thì đối xử với ta giống như một kẻ lang thang rách rưới cần bố thí trà ấm vậy."
Clara ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt xám tro nhìn vào ngọn lửa nhảy múa.
"Ngài là Vương tử, tôi là dân thường. Nỗi sợ hãi của tôi chẳng giúp ngài cao quý hơn, và sự khép nép của tôi cũng chẳng giúp tôi có thêm một ổ bánh mì. Vậy thì tại sao tôi phải phí sức để tỏ ra sợ hãi?" cô nói, giọng điệu đều đều nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu thế thái nhân tình vượt xa tuổi tác.
Julian im lặng nhìn cô. Dưới ánh lửa, gương mặt nghiêng của Clara mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, không chút tì vết. Một cảm giác yên bình kỳ lạ chưa từng có len lỏi vào tâm hồn vị vương tử vốn luôn phải sống trong cảnh đề phòng và những cuộc đấu tranh chính trị nghẹt thở.
Đêm đó, họ không nói về hoàng gia, cũng không nói về những lời tán tỉnh phong hoa tuyết nguyệt. Julian chỉ im lặng uống hết tách trà, còn Clara thì thản nhiên đọc một cuốn sách cũ rách nát bên cạnh ngọn đèn dầu.
Mối quan hệ của họ, bằng một cách kỳ lạ nào đó, đã bắt đầu gieo xuống một hạt giống của sự bình đẳng và thấu hiểu, dẫu khoảng cách địa vị giữa hai người xa xôi như trời với đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

