Sự xuất hiện của chiếc hộp hoa hồng hoàng gia đã biến tiệm hoa của Clara thành tâm điểm chú ý của hẻm Sương Mù suốt cả ngày hôm đó. Sau khi nhận chiếc hộp gỗ tuyết tùng sang trọng từ tay vị quản gia, Clara mang nó vào trong nhà, nhẹ nhàng gỡ phong thư bằng giấy da dê được niêm phong bằng sáp màu xanh hoàng gia.
Nét chữ trên giấy vô cùng phóng khoáng, bay bướm nhưng ẩn chứa sự sắc bén đầy lực đạo:
> "Gửi Clara - đóa hoa dại cứng đầu của hẻm Sương Mù,
> Nước mưa tối qua đã làm hỏng chiếc áo choàng bằng lụa tốt nhất của ta, nhưng nó lại mang đến cho ta một buổi tối thú vị nhất trong vòng một năm qua.
> Ta gửi tặng nàng những đóa hồng đỏ được chăm sóc kỹ lưỡng nhất trong hoàng gia. Liệu chúng có đủ tư cách để bầu bạn cùng nàng thay cho những nhánh cỏ dại ven đường kia chưa?
> Ký tên:
> Julian."
>
"Cộc... cộc... cộc..."
Clara giật mình đứng dậy, bản năng phòng thủ trỗi dậy. Cô với tay lấy cây kéo cắt cành bằng sắt giấu dưới quầy, nhẹ nhàng bước về phía cửa sau.
"Ai đó?" cô khẽ hỏi qua khe cửa.
"Một kỵ sĩ tội nghiệp đang trốn chạy khỏi những lời hứa hôn tẻ nhạt, và rất cần một tách trà thảo mộc ấm áp từ vị chủ tiệm tốt bụng," giọng nói trầm thấp, mang theo tiếng cười khúc khích quen thuộc vang lên từ bên ngoài.
Clara khẽ thở dài, hạ cây kéo xuống nhưng không vội mở cửa. Cô tựa lưng vào cánh cửa gỗ, nhướng mày hỏi:
"Điện hạ, ngài không có việc gì khác ngoài việc quấy rối một dân thường như tôi sao? Nếu đội thị vệ biết ngài lại ở đây, tiệm hoa nhỏ của tôi sẽ bị san bằng mất."
"Yên tâm đi, Clara xinh đẹp," Julian ở bên ngoài khẽ thì thầm, giọng nói sát bên cánh cửa như thể anh đang đứng ngay sau lưng cô. "Hôm nay ta đi một mình, không có lính gác, cũng không cưỡi ngựa hoàng gia. Hiện tại, ta chỉ là một lữ khách thèm khát một chút bình yên mà thôi. Nàng... thực sự nhẫn tâm để ta đứng chịu lạnh ngoài này sao?"
Sự im lặng bao trùm giữa hai người trong vài giây. Clara đấu tranh tư tưởng, nhưng cuối cùng, cô vẫn xoay then cửa. Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, để lộ bóng dáng cao lớn của Julian đang đứng dưới ánh trăng non. Hôm nay anh mặc một bộ đồ da giản dị của giới phiêu lưu, nhưng khí chất vương giả tự nhiên vẫn khiến anh nổi bật như một viên ngọc thô giữa bóng đêm.
Julian nhìn Clara, đôi mắt xanh thẳm của anh cong lên đầy ý cười thắng lợi:
"Ta biết nàng sẽ mở cửa mà, Clara."
Julian tự nhiên bước vào trong tiệm hoa như thể đây là phòng khách của dinh thự mình. Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt dừng lại trên chiếc xô nước trống không bên cạnh bàn sồi – nơi đáng lẽ phải cắm đầy những đóa hồng đỏ mà anh gửi tặng sáng nay. Trên chiếc bàn nhỏ lúc này chỉ còn lại đúng một đóa hồng đơn độc cắm trong chiếc lọ gốm sứt quai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

