Sáng hôm sau, kinh thành Oakhaven khoác lên mình vẻ rực rỡ sau cơn mưa. Ánh nắng vàng như mật rót xuống những con đường lát đá, sưởi ấm bầu không khí ẩm ướt của ngày hôm trước.
"Trời ạ, lại nữa sao? Lần này là vì vị tiểu thư nào thế?"
"Nghe nói là vì tránh né sự săn đón của Công nương Beatrice xứ Valois. Ngài ấy đã nhảy cửa sổ từ tầng hai của nhà hát hoàng gia để trốn đi! Đội kỵ binh gác cổng đã phải lùng sục khắp khu trung tâm cả đêm."
"Đúng là vị vương tử phong lưu nhất đại lục. Nhưng mà... ngài ấy thật sự rất đẹp trai. Có lần tôi thấy ngài ấy cưỡi ngựa đi qua đại lộ, nụ cười đó đúng là có thể làm tan chảy cả tuyết mùa đông."
Clara nghe vậy chỉ mỉm cười nhẹ, tiếp tục tỉa đi những chiếc lá héo của đóa thạch thảo. Trong đầu cô hiện lên gương mặt ngạo nghễ, đôi mắt xanh thẳm lười biếng và những lời tán tỉnh có phần cợt nhả của Julian tối qua. Một người đàn ông có địa vị tối cao nhưng lại sống phóng túng và bất cần đến thế, rốt cuộc là vì bản tính lãng tử, hay đó chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo để trốn tránh một thứ áp lực khủng khiếp nào đó từ ngai vàng?
"Keng... keng..."
Tiếng chuông gió quen thuộc vang lên ngắt quãng suy nghĩ của cô.
Clara ngẩng đầu lên, nhưng người bước vào không phải là vị vương tử rắc rối kia, mà là một người đàn ông trung niên mặc trang phục quản gia lịch sự, sạch sẽ không một nếp nhăn. Đi theo sau ông ta là hai người hầu cận đang khệ nệ bê một chiếc hộp gỗ tuyết tùng lớn được chạm khắc tinh xảo.
Mùi hương gỗ quý và sự xuất hiện của những người này ngay lập tức thu hút ánh nhìn tò mò của cả con hẻm nhỏ.
"Xin hỏi, cô có phải là cô Clara chủ tiệm hoa không?" Vị quản gia cung kính cúi đầu hỏi, thái độ vô cùng chừng mực và lịch sự.
"Là tôi. Có việc gì không, thưa ngài?" Clara hỏi, ánh mắt cảnh giác lướt qua chiếc hộp gỗ.
Vị quản gia ra hiệu cho người hầu đặt chiếc hộp lên bàn, sau đó mở nắp hộp ra. Bên trong không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là hàng trăm đóa hoa hồng đỏ kiêu sa nhất, tươi tắn tới mức trên những cánh hoa vẫn còn đọng lại những giọt sương ban mai được giữ gìn cẩn thận. Giữa rừng hoa đỏ rực ấy, có một phong thư bằng giấy da dê cao cấp, được niêm phong bằng sáp màu xanh hoàng gia.
"Chủ nhân của tôi gửi tặng cô những đóa hoa này để bày tỏ lòng biết ơn vì sự giúp đỡ tối qua," vị quản gia nói, môi nở nụ cười ẩn ý. "Người còn dặn, hy vọng cô Clara không chê những đóa hoa nhà kính này kém sắc hơn hoa dại ngoài đồng."
Clara hơi mím môi. Cô biết ngay gã vương tử đó không dễ dàng bỏ qua như vậy. Câu nói của cô tối qua về "hoa dại ngoài đồng" đã bị anh ta găm vào lòng và mang ra trêu chọc lại ngay ngày hôm sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

