"Clara..." Julian khẽ lặp lại cái tên đó trong miệng, âm điệu mềm mại như đang thưởng thức một loại rượu vang lâu năm. Anh cúi người, bất ngờ cầm lấy một đóa hồng trắng đặt trên bàn, cài nhẹ lên chiếc giỏ tre bên cạnh cô. "Một cái tên đẹp. Ta là Julian. Hãy nhớ kỹ nhé, cô bé bán hoa có đôi mắt xám. Chúng ta chắc chắn sẽ còn gặp lại."
Nói xong, trước khi đội thị vệ kịp gõ cửa tiệm, Julian đã lách người ra cửa sau, biến mất vào màn đêm ẩm ướt nhanh như một cơn gió nhẹ.
Clara đứng yên tại chỗ nhìn đóa hồng trắng còn vương vài giọt nước mưa. Cô khẽ chạm vào cánh hoa mềm mại, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cơn mưa rào rốt cuộc cũng tạnh hẳn khi kim đồng hồ trên tháp chuông trung tâm gõ nhịp mười giờ đêm. Hẻm Sương Mù chìm vào khoảng không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nước mưa từ những máng xối bằng đồng nhỏ giọt đều đặn xuống nền đá hộc.
Clara khép chặt hai cánh cửa gỗ của tiệm hoa L’Étoile, cài then sắt cẩn thận. Cô không thắp đèn sáp ong - thứ xa xỉ phẩm chỉ dành cho giới trung lưu trở lên - mà chỉ châm một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn. Ánh lửa vàng cam nhảy múa, hắt bóng cô lên bức tường gạch loang lổ vết thời gian.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ lót nệm rơm, đặt đóa hồng trắng mà Julian để lại lên bàn.
Dưới ánh sáng lờ mờ, đóa hoa trắng muốt trông thuần khiết đến lạ kỳ. Clara đưa ngón tay vuốt nhẹ phần cuống hoa đã được cắt tỉa gọn gàng. Đầu ngón tay cô đột ngột khựng lại khi chạm vào một chi tiết nhỏ.
Nơi cuống hoa không phải bị cắt bằng kéo thông thường, mà là bị phạt đứt bằng một đường kiếm cực kỳ ngọt và dứt khoát.
"Vết cắt nghiêng một góc hoàn hảo, không hề làm dập nát thớ thịt của thân hoa..." Clara lẩm bẩm.
Ký ức của cô là một mảnh đất hoang tàn và trống rỗng sau một trận hỏa hoạn lớn năm cô mười tuổi, nhưng những kiến thức kỳ lạ này lại giống như cỏ dại, tự động đâm chồi nảy lộc mỗi khi gặp điều kiện thích hợp. Một cô gái bán hoa bình thường ở khu dân nghèo không thể biết cách nhận diện vết cắt của một thanh đoản kiếm hoàng gia, càng không thể liếc mắt một cái là nhận ra chất lượng đá sapphire thượng hạng trên tay vị vương tử đào hoa kia.
"Mình thực sự là ai?" Clara thì thầm tự hỏi.
Mỗi khi cô cố gắng đào sâu vào những khoảng trống trong tâm trí, một cơn đau buốt thái dương lại ập đến, như thể có một bức tường sắt vô hình ngăn cản cô chạm vào quá khứ. Người duy nhất cưu mang cô mười năm qua - một người làm vườn già nua tốt bụng - đã qua đời vào mùa đông năm ngoái, mang theo mọi bí mật xuống nấm mồ lạnh lẽo bên ngoài thành phố. Ông chỉ để lại cho cô tiệm hoa nhỏ này và một lời dặn dò duy nhất trước khi nhắm mắt:
"Clara, hãy sống thật bình thường. Đừng bao giờ tò mò về những thứ lấp lánh ở phía bên kia bức tường hoàng cung."
Thế nhưng, số phận dường như đang trêu đùa cô. Ngày hôm nay, "thứ lấp lánh" nhất của hoàng gia Oakhaven đã tự mình bước qua cánh cửa gỗ mục nát này.
Clara thở dài, thổi tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối lập tức nuốt chửng căn phòng nhỏ, chỉ còn ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe cửa sổ, rọi lên đóa hồng trắng đơn độc trên bàn sồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

