Cơn mưa rào đầu hạ ập xuống kinh thành Oakhaven nhanh đến mức những người bộ hành trên đại lộ đá dăm không kịp trở tay. Tiếng vó ngựa dồn dập hòa cùng tiếng cười đùa hỗn loạn của đám đông quý tộc vừa ùa ra từ nhà hát hoàng gia.
Nằm khuất sau những tòa kiến trúc mái vòm tráng lệ, hẻm sương mù yên tĩnh hơn hẳn. Nơi đây có một tiệm hoa nhỏ mang tên “L’Étoile” (Ngôi Sao).
Tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên những âm thanh lách cách giòn giã. Clara đặt cây kéo tỉa cành xuống chiếc bàn gỗ sồi đã sờn cạnh, ngẩng đầu lên. Mái tóc màu hạt dẻ của cô được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi mắt màu xám tro trong vắt như sương mai.
"Chào mừng quý khách..."
Clara không lạ gì những vị khách quý tộc vô tình lạc vào đây, nhưng người đàn ông trước mắt này lại mang một loại áp lực vô hình của kẻ quen đứng ở trên cao. Cô bình thản lau khô tay vào chiếc tạp dề bằng vải thô, khẽ cúi đầu xã giao:
"Nếu ngài cần lánh mưa, xin cứ tự nhiên. Nhưng tiệm của tôi sắp đóng cửa rồi."
"Đóng cửa sớm thế sao?" Người đàn ông bước lại gần quầy gỗ, chống một tay lên bàn, ghé sát gương mặt đẹp đẽ không góc chết của mình về phía cô. Đôi mắt xanh của anh ta lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao. "Nhìn xem, những đóa hồng kia còn chưa nở rộ hết, giống như vẻ đẹp của nàng vậy, sao lại vội vàng khép mình trong bóng tối?"
Lời tán tỉnh trơn tru đến mức tự nhiên, như thể anh ta đã nói điều này cả vạn lần.
Clara không hề đỏ mặt, cũng không bối rối như những thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi ở kinh thành khi đối diện với những gã công tử phong lưu. Cô chỉ liếc nhìn bàn tay đang gõ nhịp trên mặt bàn gỗ của anh ta. Trên ngón tay trỏ của người này có một vết chai mỏng - vết chai đặc trưng của kẻ thường xuyên cầm kiếm báu, và chiếc nhẫn gia huy bằng vàng ròng khảm đá sapphire màu xanh hoàng gia cực kỳ quý hiếm.
Ở vương quốc này, chỉ có một gia tộc được phép sử dụng sắc xanh đó trên gia huy.
Vương tử út của đế quốc - Julian vương tử. Người nổi tiếng là "kỵ sĩ đào hoa" không màng chính sự, chỉ thích rượu ngon, mỹ nhân và những cuộc phiêu lưu vô định.
"Vương tử điện hạ," Clara bình tĩnh xưng hô, giọng nói không chút gợn sóng. "Nước mưa ngoài kia có thể làm ướt áo choàng của ngài, nhưng những lời đường mật của ngài trong tiệm hoa nhỏ này có thể khiến tôi gặp rắc rối với đội lính gác đang tìm ngài đấy."
Julian hơi khựng lại. Đôi mắt xanh nheo lại đầy thích thú. Anh ta không ngờ một cô gái bán hoa ở khu phố nghèo lại có thể nhận ra thân phận của mình nhanh đến thế, lại càng không ngờ cô có thể giữ được sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc này trước mặt anh.
"Ồ? Nàng nhận ra ta sao?" Julian nở nụ cười quyến rũ hơn, bước thêm một bước ép sát, hương đàn hương nhàn nhạt bao vây lấy Clara. "Vậy mà ta cứ nghĩ mình cải trang rất tốt. Nói ta nghe xem, làm thế nào một đóa hoa dịu dàng như nàng lại có đôi mắt sắc sảo đến vậy? Có phải... nàng đã luôn chú ý đến ta từ trước?"
Clara lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách an toàn, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực kỳ chuẩn mực nhưng lạnh lùng:
"Không cần chú ý, thưa điện hạ. Chỉ là chiếc nhẫn sapphire trên tay ngài đủ để mua cả con phố này. Và... tiếng bước chân của đội thị vệ hoàng gia bảo vệ ngài đã vang lên ở đầu hẻm rồi."
Như để chứng minh cho lời cô nói, tiếng xích giáp va chạm và tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vọng lại từ màn mưa ngoài kia.
Julian khẽ thở dài, vẻ mặt tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt điển trai. Anh ta thẳng người dậy, chỉnh lại chiếc cổ áo hơi xô lệch, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt trên gương mặt thanh tú của Clara.
"Thật là một cô gái tàn nhẫn. Nàng thậm chí không cho ta cơ hội được biết tên của người đã cứu mạng mình trong cơn mưa sao?"
"Clara. Chỉ là Clara thôi, thưa điện hạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

