Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hoa Tàn Ngọc Vỡ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Hai chúng ta vừa ăn kẹo vừa nghe thấy tiểu nha hoàn bên ngoài gọi "Điện hạ", vội vàng đứng dậy phủi bụi đất trên người cho đối phương.

Tứ ca đẩy của bước vào, nhìn thấy ta liền cười nói: "Còn tưởng chạy đi đâu, thì ra là đến đây náo động phòng ta."

Ta lè lưỡi với hắn, chạy vụt ra ngoài, sau đó lại thò đầu vào trong phòng.

"Tứ ca, tân mẫu thân tử thật xinh đẹp, muội không làm phiền hai người nữa."

Cố tiểu thư đỏ mặt, hai tay vân vê chiếc khăn, Tứ ca quay đầu mắng yêu "Cút", nhưng vành tai lại đỏ bừng.

Ta nghe nói khuê danh của Cố tiểu thư là Lưu Phán, nếu nàng đồng ý, ta muốn gọi nàng là Phán Phán.

Sáng hôm sau, hai người dậy sớm, theo quy củ phải đến thỉnh an Hoàng thượng và Hoàng hậu, nhưng Tứ ca lại nắm tay Phán Phán đến hành lễ với mẫu thân trước.

Mẫu thân hoảng sợ, liên tục nói không dám nhận. Sau khi từ chối không được, lúc ngồi xuống, hốc mắt đã đỏ hoe.

Ta rất thích Phán Phán, tỷ ấy rất hay cười, cũng thích ăn kẹo ta làm. Tỷ cứ nhìn thấy ta là nôn nóng lục lọi túi áo ta. Tỷ cũng rất thân thiết với mẫu thân, luôn ôm lấy tay mẫu thân làm nũng với Tứ ca.

Hai chúng ta, theo lời mẫu thân nói, chính là đôi oắt con nghịch ngợm. Mùa hè đào chín, sợ ngứa không dám trèo cây liền lấy sào dài phá nát cả vườn đào khiến năm sau không nở nổi một bông hoa nào; mùa thu củ sen béo múp liền xuống ao đào, bị mẫu thân tóm về bắt uống nước gừng.

Trước kia mẫu thân còn cung kính gọi Phán Phán là Vương phi, sau đó liền chống nạnh lớn tiếng quát "Hai tiểu nha đầu thối".

Mẫu thân rất lo lắng, nhưng Tứ ca lại rất vui mừng. Từ khi Phán Phán đến, trên mặt hắn lúc nào cũng nở nụ cười, hắn không nghịch ngợm với chúng ta, nhưng luôn ngồi một bên cười ngây ngô nhìn chúng ta, còn canh chừng giúp chúng ta.

Kỹ thuật canh chừng của hắn kém cỏi vô cùng, lần nào mẫu thân cũng bắt được chúng ta.

Những lúc không tức giận, mẫu thân cũng rất vui vẻ. Mẫu thân thường nói: "Cuối cùng cuộc sống cũng tốt hơn rồi, giá mà cứ như vậy mãi thì tốt biết mấy."

Đáng tiếc, ngày tháng tốt đẹp không thể kéo dài mãi mãi.

Tứ ca muốn nạp thiếp.

Ta rất tức giận, Phán Phán lại tỏ ra không sao cả, tỷ ấy nói: "Tứ ca là hoàng tử, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường."

Nhưng ta biết, tuy tỷ ấy cười nhưng trong mắt lại ánh lên tia buồn bã.

Ngày thiếp thất tiến phủ, Tứ ca đến chỗ tân mẫu thân tử. Ta bực bội vẽ con rùa đen lên giấy, bên cạnh viết tên Tứ ca.

Phán Phán tìm ta, trong phòng chỉ có hai chúng ta, nàng đỏ mắt nói một mình ngủ không quen.

Phán Phán với gen cung đấu đã thức tỉnh nói, đây là bằng chứng.

Ta vén chăn lên, cạy một miếng ván giường ra, lộ ra một cái lỗ vuông vức, nhét "Rùa đen Tứ ca" vào trong đó.

Phán Phán kinh ngạc trước thao tác cao siêu của ta.

Ta nói cho tỷ ấy biết, trước kia ở lãnh cung, ta và Tứ ca thèm kẹo đến mức phát điên, mẫu thân sợ chúng ta ăn hỏng răng nên luôn keo kiệt. Vì thế nên ta tự mình nấu kẹo, giấu dưới ván giường, tối đến lén lút cùng Tứ ca bò dậy ăn.

Phán Phán không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ trộm kẹo của người luôn ung dung tao nhã, "Hắn thích ăn kẹo sao? Sao ta không biết nhỉ."

Tứ ca lúc nhỏ hận không thể coi kẹo như cơm mà ăn, thật sự rất thích, nhưng sau này ăn ngán rồi nên không còn thích như trước. Chỉ có ta, dù bị mắng bao nhiêu lần, đau răng bao nhiêu lần, vẫn thích đến chết đi sống lại.

Tứ ca nạp thiếp xong luôn lo lắng chúng ta đánh nhau.

Nhưng hắn không biết, thật ra cả ta và Phán Phán đều thích A Bích.

A Bích, một người phụ nữ khiến gen cung đấu của Phán Phán sụp đổ ngay từ trong trứng nước. Tên đầy đủ của nàng là Kiều Thành Bích, là con gái của Kiều tướng quân - thống lĩnh cấm vệ quân.

Người ta tập đi, nàng tập võ. Người ta được khen xinh đẹp, nàng được xưng tụng là Kiều đại đao. Nàng trèo cây rất giỏi, bắn chim rất chuẩn, đặc biệt là lúc vớt được đầy váy cá ở trong hồ, ta và Phán Phán hận không thể quỳ xuống gọi nàng là tỷ tỷ.

Kiều tỷ tỷ, à không, A Bích thường bưng bát cơm to như cái nồi ba hoa khoác lác với chúng ta, kể về việc trước khi xuất giá nàng đã dùng nắm đấm thống trị cả Trường An như thế nào. Ta và Phán Phán cầm đũa cứng đờ giữa không trung, nhìn cọng hẹ từ trong miệng nàng bắn ra rơi vào đĩa thịt kho tàu, nghĩ đến việc buổi chiều phải nhờ nàng hái củ sen ở giữa hồ, đành nhịn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc