Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày tháng trong lãnh cung trôi qua rất nhanh, ta dẫn Tứ ca trèo cây hái quả ăn chơi, mẫu thân vừa giả vờ mắng mỏ chúng ta vừa cúi người tưới nước cho vườn rau. Bếp lò nướng bánh, lò lửa ninh đậu phộng. Đêm khuya lạnh giá, ta và Tứ ca mỗi người một bên nép vào mẫu thân nghe bà kể chuyện yêu quái trên núi.
Tứ ca đối xử với ta rất tốt, trong lãnh cung nuôi một con gà mái, mỗi lần gà đẻ trứng, mẫu thân đều luộc chín rồi nhét vào trong chăn cho Tứ ca, đợi nó ủ ấm chăn rồi mới cho ăn. Nhưng Tứ ca luôn lén nhét vào tay ta.
Cuộc sống của chúng ta tuy không giàu sang nhưng rất vui vẻ. Chỉ là Tứ ca luôn chất chứa tâm sự, hắn thường nhìn bức tường cao ngất của lãnh cung. Bên ngoài có một cây dâu rất cao, mùa thu cành lá chi chít quả chín mọng tím đỏ rủ xuống bên tường.
Cây này quá cao, chúng ta đều không dám trèo. Chắc chắn Tứ ca đang thèm những quả dâu đó.
Ta so sánh với chiều cao của mình, nghĩ rằng đợi đến khi nào mình cao bằng của sổ sẽ hái dâu cho Tứ ca.
Nhưng chưa kịp đợi ta cao đến thế, cánh của lãnh cung đã mở ra.
Chúng ta được đón ra ngoài, Tứ ca bị người ta chen chúc gọi là điện hạ, mẫu thân ấn đầu ta xuống hành lễ với Tứ ca. Mẫu thân nói với ta sau này không được vô phép vô thiên gọi Tứ ca nữa.
Nhưng ta rõ ràng nhìn thấy lúc ta hành lễ, Tứ ca len lén lè lưỡi với ta.
Mẫu thân nói sai rồi, Tứ ca vẫn là Tứ ca.
Phụ hoàng của Tứ ca đón hắn ra không phải là do lương tâm trỗi dậy. Ông ta có bốn vị hoàng tử, Đại hoàng tử thế lực hùng hậu, phe cánh rất đông, lại có ý định ép cung. Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử lại một lòng theo hắn. Lão hoàng đế không muốn làm Thái thượng hoàng, nhưng cũng không muốn bị người đời nói bạc tình tự tay trấn áp ba vị hoàng tử nên mới đón Tứ ca ra vừa làm bia đỡ đạn vừa làm con dao. Một công đôi chuyện!
Tất nhiên ta không thể nhìn ra những điều này, đó là lúc Tứ ca say rượu tâm sự với ta với đôi mắt đỏ hoe.
Hắn nắm tay ta đến đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói.
"Nhu Nhu, muội nói xem, sao lại có người cha như vậy, sao lại có cái nhà như vậy chứ."
Tứ ca sau khi ra khỏi lãnh cung sống càng thêm mệt mỏi, ngày nào hắn cũng đọc sách luyện võ, gặp gỡ đủ loại người, ngay cả ta cũng không được vào thư phòng.
Ta và mẫu thân cũng bận rộn, chúng ta bận chuyện vui.
Tứ ca sắp thành thân.
Tứ ca đã mười tám tuổi, các hoàng tử khác mười sáu tuổi đã bàn chuyện hôn sự, Tứ ca không có mẫu thân đành phải trì hoãn hai năm. Cuối cùng là Thái hậu cũng không nhịn được nữa, mới ban hôn cho hắn.
Họ nói, Vương phi là tiểu thư không được sủng ái của nhà họ Cố, thật xứng đôi với vị hoàng tử lãnh cung.
Ta hắt thẳng chén trà vào người bọn họ, quay người tiếp tục chọn lựa vải đỏ, đèn lồng.
Mẫu thân nói muốn mời đại cung nữ trước kia bên cạnh tiên Hoàng hậu đến hỗ trợ, nhưng trên đường đi, lão ma ma này đã bị bọn cướp giết hại. Ta và mẫu thân đau buồn xong lại càng bận rộn tối mặt tối mũi.
Tân mẫu thân tử ngồi ngay ngắn trên giường, ta không dám vén khăn voan, đó là việc của Tứ ca.
Ta ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn trộm qua khe hở, lại nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của nàng đang ngậm một viên kẹo đậu phộng.
Nàng cũng nhìn thấy ta, "A" một tiếng, cả hai đều giật mình ngồi bệt xuống đất.
Nàng ngã ngồi trên đất, khăn voan rơi xuống lộ ra khuôn mặt trắng hồng xinh đẹp, lông mày thanh tú, đôi mắt long lanh, sống mũi cao thẳng, môi đỏ răng trắng, cổ áo y phục cưới màu đỏ ôm lấy chiếc cổ trắng nõn như ngọc.
Ta nhịn không được mở miệng: "Tỷ thật xinh đẹp!"
"Muội là... Nhu Nhu phải không?" Nàng đỏ mặt ngượng ngùng hỏi ta.
"Ừm!"
Hai chúng ta nhìn nhau, sau đó... ùng ục. Bụng tỷ ấy kêu lên một tiếng, cả hai đều không nhịn được bật cười.
Ta lấy ra một gói giấy đưa cho tỷ ấy.
"Đây là kẹo mạch nha ta tự làm, có kẹo hoa quế, kẹo sữa bò... Trước kia ta chỉ cho mẫu thân và Tứ ca ăn, người ngoài chỉ có ngươi là người đầu tiên được nếm thử đấy."
Tỷ ấy cười đến cong cả mắt, giống như ánh mặt trời rải xuống mặt hồ, ánh sáng như muốn tràn ra ngoài.
"Vậy thì thật cảm ơn Nhu Nhu muội muội."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
