Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hoa Tàn Ngọc Vỡ Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Những ngày tháng trôi qua trong những trận cười đùa, đám nữ nhân chúng ta ăn uống béo tốt, khỏe mạnh như trâu.

Thế nhưng sau này, ta và A Bích phát hiện ra chỉ có hai đứa mình là thật sự béo ú. Còn tỷ tỷ, tỷ ấy có thai rồi.

Thế nhưng, dường như Tứ ca còn mong chờ điều gì đó hơn thế nữa.

Tối hôm đó, Tứ ca không về ăn cơm. Rất nhiều người mặc áo giáp đen đến bao vây Vương phủ, nước chảy không lọt.

Thuộc hạ bên cạnh Tứ ca cũng mặc giáp, tay cầm đao, bảo chúng ta đừng sợ, họ đến để bảo vệ chúng ta.

A Bích biết nhiều chuyện hơn chúng ta, muội ấy nói phụ thân muội ấy đã cùng Tứ ca đi… tạo phản. Nếu thành công, Tứ ca… sẽ trở thành Hoàng đế.

Chúng ta thức trắng cả đêm, thậm chí còn chẳng có nổi một chút đồ ăn khuya nào.

Chiều hôm sau, Tứ ca trở về.

Người hắn mặc giáp bạc, dính đầy máu, là máu của những người mang cùng họ với hắn.

Hắn ôm tỷ tỷ vào lòng, nhìn chúng ta, giọng đầy xúc động nói:

"Thành công rồi!"

Tứ ca sắp làm Hoàng đế, chúng ta cũng phải chuyển chỗ ở mới.

Ánh mắt Tứ ca nhìn cung điện nguy nga tráng lệ cũng giống ánh mắt ta nhìn món chân giò hầm nước tương, si mê đến mức khiến ta muốn quỳ xuống liếm thử một cái xem nó có vị gì.

Thế nhưng ta không thích hoàng cung, nơi này quá lớn, mọi người ở cách xa nhau quá.

Mẫu thân không quên dặn dò sau này ta không được phép quậy phá nữa.

Thật ra không cần bà ấy phải nhọc lòng, bởi vì nhóm tiên nữ chuyên đi moi móc trộm gà bắt chó của chúng ta đã mất đi một thành viên rồi.

Bởi vì phụ thân của A Bích đã mất.

Ông ấy mất trong chính cuộc cung biến do con rể mình phát động, mất giữa vòng vây tấn công của quân địch, mất dưới lưỡi đao lạnh lẽo đâm sâu vào da thịt, mất trong muôn vàn ân huệ mà tân Hoàng truy phong, và… mất trong những tiếng khóc xé lòng của con gái mình đêm này qua đêm khác.

A Bích dường như đã trưởng thành chỉ sau một đêm, mà cũng giống như… chỉ sau một đêm đã già đi rất nhiều.

Tỷ tỷ trở thành Hoàng hậu, A Bích trở thành Thục phi. Trong triều có người nói, hậu cung ít người quá.

Tỷ tỷ nói, tam cung lục viện bình thường sắp sửa được lấp đầy rồi.

Thế nhưng ta không còn thời gian để ý đến các nàng ấy nữa bởi vì con của Bích tỷ đã chào đời.

Là một tiểu công chúa nhỏ nhắn xinh đẹp.

Mọi người đều rất vui mừng, bởi vì Tứ ca đã không chọn cái tên “Kẹo Đường” mà ta đề xuất, mà tự mình đặt cho con bé một cái tên khác là “Tuế An”, mong con bé ngày tháng đều bình an.

Rõ ràng “Kẹo Đường” đáng yêu hơn nhiều! Thật là không có gu thẩm mỹ!

Cũng trong khoảng thời gian đó, trong cung lại nghênh đón một vị tiểu thư nhà họ Cố thứ hai.

Là muội muội cùng cha khác mẹ, người mà tỷ tỷ cực kỳ ghét bỏ - Cố Thiều Quân.

Cố Thiều Quân được phong làm Vinh phi, dù sao thì thực lực của nhà họ Cố cũng bày ra đó.

Kể từ khi tiến cung, Cố Thiều Quân rất được sủng ái. Tỷ tỷ bận rộn chăm con, ở cữ, không có thời gian ghen tuông, còn ta mỗi ngày đều vắt óc nghĩ cách trêu chọc tiểu công chúa và A Bích, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà buồn phiền nữa.

Chúng ta đều đã không còn là những cô nương nhỏ bé ngây thơ nữa rồi.

Tứ ca cũng không còn là thiếu niên rảnh rỗi đưa chúng ta ra ngoài chơi nữa.

Hắn là người giết phụ thân đoạt vị, để bịt miệng những lời ra tiếng vào của đám văn nhân, hắn đã cho tổ chức khoa cử trước thời hạn. Một nhóm thế lực mới không thuộc bất kỳ phe phái nào đang dần dần len lỏi vào triều đình.

Trên đại điện đang diễn ra yến tiệc chúc mừng các tân khoa, vị hoàng đế trẻ tuổi tài năng và các vị tân khoa đầy tài hoa đang trò chuyện vui vẻ với nhau.

Ta cũng được phong một chức quan nữ nho nhỏ phụ trách chuẩn bị ẩm thực cho buổi yến tiệc. Vất vả lắm mới có được chút thời gian nghỉ ngơi, ta ngồi bệt xuống hành lang thở dốc, bỗng nhìn thấy một nam tử mặc áo bào đỏ đang mệt mỏi dựa vào cột nhà, tay day day trán.

“Huynh cũng là tân khoa sao?” - Lương tâm nghề nghiệp trong ta trỗi dậy.

Nam nhân quay đầu lại, bộ trường bào đỏ thêu chỉ vàng càng tôn lên dung mạo như ngọc, mày kiếm mắt sáng của hắn. Nước da trắng trẻo càng khiến cho vết đỏ ở mi tâm thêm phần nổi bật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc