Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe đồn hoàng cung là nơi phồn hoa nhất thiên hạ, nhưng ngày ta tiến cung, tuyết rơi mịt mù che khuất mái ngói vàng son. Sự lạnh lẽo của tuyết nuốt chửng cả sắc hồng đỏ rực của bức tường gạch.
Ta lê đôi giày vải ướt sũng tuyết, khó nhọc bước đi trong màn tuyết dày đặc phủ kín mắt cá chân. Toàn thân run cầm cập vì lạnh.
Thấy ta đi lại vất vả, mẫu thân bế ta lên, cầu xin ân điển đi đến lãnh cung. Nơi mà người người nhà nhà đều muốn tránh xa lại là nơi mẫu thân ta xin được đến.
Tuy có phần kỳ quặc, nhưng mẫu thân ta không phải nữ chính phim bi kịch có mối tình ân oán tình thù tám trăm chương với hoàng đế - mẫu thân là nhũ mẫu của Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng tử từ nhỏ đã là "con nhà người ta" trong miệng bà ấy, nào là ba tuổi đọc thông tứ thư ngũ kinh, năm tuổi làm thơ viết văn như thần, lại ngoan ngoãn nghe lời, suốt ngày thích chui vào lòng mẫu thân. Tửu lượng của hắn vốn kém nên cứ lén uống say lại nhận nhầm người khiến người ta muốn giận cũng không nỡ.
Qua lời nói của mẫu thân, Tứ hoàng tử không phải nam nhân bình thường mà là thần thoại. Hắn thần thánh đến mức ta từng muốn treo tranh Tứ hoàng tử lên chổi lông gà của mẫu thân , cầu mong bản thân bớt bị ăn đòn.
Tứ hoàng tử quý giá như vậy, đáng lẽ phải là Thái tử được nuôi dưỡng trong nhung lụa. mẫu thân hắn vốn là Hoàng hậu, đáng tiếc bị thất sủng phế truất nên đi đá vào lãnh cung hai năm trời cùng đứa con trai sáu tuổi, không ai đoái hoài.
Ba tháng trước, phế hậu qua đời, trong lãnh cung chỉ còn lại một đứa trẻ tám tuổi bơ vơ. Người trong cung dường như đã quên mất sự tồn tại của vị hoàng tử này, chỉ dùng chiếu cói cuốn thi thể tàn tạ của phế hậu ném ra khỏi hoàng cung xa hoa lộng lẫy, rồi dùng một ổ khóa sắt nặng nề khóa chặt cánh của lãnh cung lạnh lẽo ảm đạm.
Mẫu thân ta bướng bỉnh lắm, nhớ đến chút ân huệ năm xưa của Hoàng hậu và hình ảnh đứa trẻ đáng thương từng nép trong lòng mình bú sữa liền cãi nhau một trận long trời lở đất với phụ thân, nhất quyết muốn vào lãnh cung chăm sóc Tứ hoàng tử.
Phụ thân tát mẫu thân một cái, đoạn tuyệt tình nghĩa. Thấy ông ta bạc tình bạc nghĩa, mẫu thân liền hôn tạm biệt ca ca, ôm ta - đứa con gái không được ông ta yêu thương - tiến cung.
Nhưng ta không nghĩ ở lãnh cung lạnh lẽo đầy chuột với mẫu thân tốt hơn theo phụ thân là mấy!
Mẫu thân hiển nhiên cũng không ngờ tới chuyện này.
Vì vậy, khi chúng ta đến lãnh cung, cả hai đều sững sờ.
Ta tưởng tượng Tứ hoàng tử là người đầu đội mây ngũ sắc, chân đạp vòng lửa, xung quanh tỏa hào quang rực rỡ nhìn ta nói: "Ngươi lo lắng ta bị đánh sao? Hãy tin Tứ gia sẽ được trường sinh bất lão."
Ta không hiểu chuyện gì liền tiến lại gần hai người, nhớ đến chiêu mà mẫu thân thường dỗ dành mình rồi đưa tay sờ đầu Tứ hoàng tử, miệng lẩm bẩm:
"Hù hù, không sợ nữa."
Tứ hoàng tử vốn thích bám người lại không nhớ ra mẫu thân. Mẫu thân nói biến cố quá lớn, nhìn Tứ hoàng tử cũng thấy xa lạ.
Nhưng mẫu thân vẫn kiên quyết ở lại.
Lúc tắm rửa cho hắn, mẫu thân phát hiện trên vai hắn có một vết bỏng rất lớn, mẫu thân nói vết sẹo này ban đầu là một nốt ruồi son hình thỏi vàng. Nhìn vào đó có thể mường tượng ra cảnh hắn đã tự mình sống sót trong lãnh cung như thế nào.
Nhờ số bạc mang theo trước khi vào cung, mẫu thân đã dần dần sắm sửa cho lãnh cung này có bếp lò, gạo mì, vườn rau và chăn bông, coi như có thể ở được.
Ta thấy kỳ lạ, đã ở lãnh cung hai năm rồi, sao những thứ này lại không có, vậy trước đây sống như thế nào?
Ta hỏi Tứ ca, Tứ ca nói Hoàng hậu khi vào lãnh cung đã mang theo một bộ trang sức cổ.
Ta thở dài, hai từ “hậu cung” quả nhiên là vô cùng hữu dụng.
Tứ ca không thích chúng ta gọi là điện hạ, hoàng tử, vì thế nên ta gọi hắn là Tứ ca.
Tứ ca sau khi được tắm rửa sạch sẽ, được vỗ béo lên một chút, trắng trẻo sạch sẽ, còn dễ nhìn hơn cả mấy cô nương trong xóm nhà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
