“Là ai ở ngoài cửa vậy?”
Suy nghĩ của Lâm Nhiễm có chút được kéo về, vị quản sự kia cũng vội vàng quay đầu lại, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ. Hắn ta cung kính cúi đầu khom lưng: “Nhị công tử, là một kẻ nhận bừa thân thích.”
Miệng Lâm Nhiễm nhanh hơn não: “Ta không có nhận bừa!”
Vừa dứt lời, vị quản sự kia quay lại lườm nàng một cái, còn nam tử sau cánh cửa lúc này cũng đã bước ra. Bất thình lình, Lâm Nhiễm ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đối phương.
Một thân áo choàng màu xanh ngọc, dáng người cao ráo như ngọc, phong độ ngời ngời.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Nhiễm, ánh mắt hắn dường như hơi sững lại, sau đó, tầm mắt liền rơi xuống lệnh bài trong tay nàng.
Vị quản sự còn định nói gì đó, đã bị Lục Huân giơ tay ngăn lại.
Hắn tiến lên một bước, Lâm Nhiễm bất giác lùi lại một bước.
Lục Huân cười nói: “Ngươi đừng sợ, cho ta xem lệnh bài trong tay ngươi.”
Lâm Nhiễm cúi đầu, do dự một chút mới đưa cho hắn.
Lục Huân nhận lấy, lật qua lật lại xem hai lượt: “Không sai, đúng là vật của Lục gia ta. Ngươi lấy nó từ đâu, và đến đây tìm ai?”
Khi Lâm Nhiễm đi theo Lục Huân vào trong phủ Quốc Công, nàng vẫn còn mơ hồ như đang trong mộng.
Một khắc trước, vị quản gia kia còn vênh váo với nàng, một khắc sau, nàng đã được chính Nhị công tử của phủ Quốc Công gọi là biểu muội.
Sự thay đổi đột ngột này khiến vị quản gia kia ngây người sững sờ, còn Lâm Nhiễm lúc này đi theo sau Lục Huân, cũng không nhịn được mà nhìn vị biểu ca này của mình.
Là nhi tử của cô mẫu, nàng quả thực nên gọi một tiếng biểu ca.
“Ta họ Lục tên Huân, ngươi đã đến phủ nương nhờ, hẳn là biết ta. Tối nay trong phủ mời gánh hát đến hát cho tổ mẫu nghe, bây giờ đã tan rồi, ta đưa ngươi đi gặp mẫu thân trước.”
Lời của Lục Huân vẫn còn văng vẳng bên tai. Nàng thẩn thờ đi theo hắn về phía trước. Phủ Quốc Công thật sự rất lớn, hành lang dài hẹp đi mãi dường như không có điểm dừng. Lục Huân vừa đi vừa quay đầu lại nói chuyện với nàng.
“Ngươi một mình đến Trường An sao? Từ Dương Châu đến đây, chắc là không dễ dàng gì.”
Lâm Nhiễm chột dạ “ừ” một tiếng: “Lúc đầu đi thuyền buôn, sau đó đi xe ngựa, trên đường đã gặp không ít người tốt bụng...”
Nói đến ba chữ “người tốt bụng”, giọng Lâm Nhiễm rõ ràng nhỏ đi một chút. Nhưng nàng lại nghĩ, nam nhân kia ngoài tính tình thất thường ra thì quả thực chưa từng làm khó nàng, cũng thực sự đã đưa nàng đến Trường An an toàn.
Lục Huân quay đầu nhìn nàng một cái, khẽ mỉm cười như để an ủi.
“Mẫu thân trước đây cũng từng nhắc đến ngươi. Sau khi gặp ngươi, nàng hẳn sẽ rất vui. Biểu muội đi đường vất vả rồi, sau này không cần phải lo sợ nữa.”
Lời của Lục Huân khiến lòng Lâm Nhiễm ấm áp. Hóa ra cô mẫu vẫn còn nhớ đến nàng, và nàng thật sự không cần phải lo sợ nữa sao?
Sân của Nhị phu nhân tên là Bích Yên Đường, trong đó có một hoa viên rộng lớn, trăm hoa đua nở. Đến cửa sân, đã có tỳ nữ đi vào thông báo.
Rất nhanh sau đó, một vị ma ma đi ra, trước tiên nhìn Lâm Nhiễm từ trên xuống dưới, sau đó mới cười nói: “Hóa ra là biểu cô nương đến, xin mời vào trong, phu nhân nghe tin liền vui mừng khôn xiết.”
Lâm Nhiễm lịch sự cúi người rồi đi vào. Quả nhiên không ngoài dự đoán, rèm châu trước cửa điện được vén lên, một vị phu nhân ung dung hoa quý mỉm cười bước ra. Nàng có dung mạo xinh đẹp, giống như Lâm Nhiễm, cũng mang khí chất dịu dàng của người Giang Nam. Thời gian ưu ái mỹ nhân, dù đã không còn ở độ tuổi xuân xanh, nàng lại càng thêm phần duyên dáng.
“Đây là Nhiễm Nhiễm sao? Đúng là nữ đại thập bát biến, lúc con mới sinh ta đã gặp con rồi, không ngờ thoáng cái đã lớn thế này!”
Lâm Nhiễm vội vàng hành lễ: “Xin ra mắt cô mẫu.”
Nhị phu nhân vội đỡ nàng dậy, cười nói: “Khách sáo làm gì? Vừa rồi lúc Quý Chi đến báo tin, ta thật sự giật cả mình. Con là một cô nương, rốt cuộc làm thế nào mà đến được Trường An? Lẽ ra phải viết thư trước, để ta sai người đi đón con chứ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




