Chưa đầy nửa canh giờ, Lâm Nhiễm đã đến trước phủ Trấn Quốc Công.
Đó là một tòa phủ đệ uy nghiêm trang trọng. Bốn chữ lớn “Phủ Trấn Quốc Công” được treo cao. Đôi sư tử đá oai phong lẫm liệt trước cửa cùng mái hiên vút cong như nanh thú, tất cả đều tôn lên vẻ cao quý của chủ nhân. Giữa màn đêm đen kịt, dù không có quan binh canh gác, nơi này vẫn khiến người thường e sợ, không dám bước tới.
Lâm Nhiễm cắn răng, xách váy chạy qua.
Nàng dùng hết sức kéo vòng sắt nặng trịch trên cánh cửa lớn, như thể trút cạn toàn bộ sức lực và dũng khí, rồi gõ mạnh xuống, hết lần này đến lần khác. Vừa gõ cửa, nàng vừa hồi tưởng lại những lời phụ thân từng nói.
Từ Dương Châu đến Trường An, gia đình quan lại quyền quý này, Lâm Nhiễm đã mất mấy ngày mới nhớ hết được các mối quan hệ.
Nghĩ đến sau này phải chung sống với nhiều người như vậy, nàng không khỏi thở dài.
Nhưng lúc này rõ ràng không phải là lúc để suy nghĩ những chuyện đó. Tiếng gõ cửa nặng nề vang lên mấy lần mà không có ai đáp lại, lòng Lâm Nhiễm dần trĩu xuống.
May mà ngay lúc nàng chuẩn bị dùng sức gõ mạnh hơn thì sau cánh cửa cuối cùng cũng có tiếng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn vọng ra. Cánh cửa lớn và dày được mở hé, một nam nhân trông giống quản gia thò đầu ra.
“Ai đó? Không biết quy củ à?”
Mắt Lâm Nhiễm sáng lên, vội nói: “Vị quản sự này, phiền ngài, ta muốn gặp Nhị phu nhân trong phủ.”
Vị quản gia kia đánh giá nàng từ trên xuống dưới mấy lượt rồi nhíu mày: “Nha đầu nhà quê từ đâu tới, có biết đây là đâu không mà gõ cửa lung tung! Gặp Nhị phu nhân? Theo lệ thì đưa thiếp trước nửa tháng rồi hẵng đến!”
Lời của vị quản sự khiến Lâm Nhiễm sững sờ tại chỗ, đưa thiếp ư?
Còn phải trước nửa tháng?
Nàng nào đâu biết những quy củ của phủ đệ quyền quý trong kinh thành. Nghe vậy, nàng lập tức sốt ruột, vội vàng lấy lệnh bài trong lòng ra: “Phiền ngài thông báo một tiếng, ta thật sự có việc gấp cần gặp Nhị phu nhân!”
Vị quản sự tuy không nhận ra Lâm Nhiễm, nhưng lại nhận ra lệnh bài của Lục gia. Hắn ta ngờ vực nhận lấy xem đi xem lại mấy lần. “Lệnh bài này ngươi lấy ở đâu ra? Không phải là ăn trộm hay nhặt được chứ?”
Lâm Nhiễm ngẩn người.
Nàng không ngờ đối phương lại nói mình như vậy. Sắc mặt nàng dần lạnh đi, giật lại lệnh bài của mình, giọng điệu cũng cứng rắn hơn mấy phần: “Phiền ngài nói năng tôn trọng một chút, cái gì gọi là ăn trộm?”
Thấy nàng tức giận, vị quản sự kia ngược lại còn bật cười: “Loại người như ngươi ta gặp nhiều rồi, toàn mượn danh nghĩa họ hàng xa xôi gì đó mà đến. Nhưng người có thể lấy ra được lệnh bài này thì không có mấy ai, ngươi cũng thông minh đấy. Thông minh nhưng vận khí không tốt, tối nay trong phủ có việc, vốn không tiếp khách ngoài. Ngươi lại còn gõ thẳng cửa lớn, nghe ta khuyên một câu, từ đâu đến thì về lại đó đi, đừng tự tìm lấy phiền phức!”
Lâm Nhiễm cảm thấy máu trong người như chảy ngược. Nàng rõ ràng không ngờ mình lại bị coi là kẻ ăn vạ. Lẽ nào, mỗi ngày đến nương nhờ phủ Trấn Quốc Công thật sự có nhiều người đến vậy, mà nàng lại chẳng khác gì họ sao?
Trong một khoảnh khắc, Lâm Nhiễm thật sự tuyệt vọng, đến nỗi nàng không nghe thấy lời đuổi khách của vị quản sự kia nữa.
Ngay lúc nàng đang hoài nghi liệu việc mình đến Trường An có phải là một quyết định sai lầm hay không thì sau cánh cửa vang lên một giọng nam ôn hòa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




