Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hóa Ra Người Mà Nàng Trêu Chọc Chính Là Biểu Ca Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Nhị biểu ca họ Lục tên Huân, tự Quý Chi.

Lâm Nhiễm có chút lúng túng, câu trả lời cũng không khác gì vừa rồi: “Vốn dĩ cũng định viết thư trước, nhưng đường sá xa xôi, dịch quán nói thư từ dạo gần đây đều bặt vô âm tín, nên con đành thu dọn hành lý đi thẳng.”

Nhị phu nhân cảm thán: “Bây giờ triều đình đang chinh chiến, bên ngoài quả thực rất loạn, vất vả cho con rồi.”

Hốc mắt Lâm Nhiễm bỗng đỏ hoe. Nỗi tủi thân và cay đắng kìm nén suốt chặng đường bỗng vỡ òa khi đối mặt với người thân. Nước mắt như chuỗi hạt đứt dây tuôn rơi.

Nhị phu nhân thấy vậy, đau lòng nhíu mày: “Đừng khóc, con đã đến tìm ta, ta nhất định sẽ bảo vệ con. Đừng đứng ngoài này nói chuyện nữa. Quý Chi, đi dặn người dọn dẹp Chử Ngọc Uyển ra, sau này con cứ ở lại trong phủ, không ai dám nói một lời nào.”

Mắt Lâm Nhiễm nhòe đi, nàng cố gắng lau nước mắt nhưng càng lau càng nhiều. Khi nghe cô mẫu thật sự sắp xếp chỗ ở cho mình, nàng vội gật đầu lia lịa: “Đa tạ cô mẫu!”

Lời tác giả:

Tuy không muốn tiết lộ trước, nhưng tôi vẫn muốn nói vài lời cho Thế tử gia:

Hắn không nói tên vì thân phận không thể bại lộ, lại không muốn nói dối lừa gạt nữ chính.

Trong phần giới thiệu có nhắc đến việc hắn muốn cho nữ chính danh phận, nhưng nữ chính không cần mà thôi, he he he, chi tiết sẽ được viết ở phần sau.

Nam chính dưới ngòi bút của tôi đều tuân thủ nam đức, nhiều chi tiết không tiện tiết lộ bây giờ, các bạn có thể theo dõi ở phần sau.

****

Nhị phu nhân đưa Lâm Nhiễm vào trong phòng, nhẹ nhàng hỏi han rất nhiều chuyện, Lâm Nhiễm đều nhất nhất trả lời, mọi người nghe xong cũng không khỏi xót xa.

Lục Huân rất nhanh đã quay lại: “Mẫu thân, Chử Ngọc Uyển đã cho người dọn dẹp xong rồi. Biểu muội đi một mình, cần sắp xếp mấy hạ nhân ạ?”

Nhị phu nhân vội nói: “Nhi tử ta thật chu đáo, ta suýt nữa thì quên mất. Vi Vũ, ngươi lại đây.”

Nhị phu nhân gọi một tiếng, một tỳ nữ từ cách đó không xa bước đến. Nàng nói với Lâm Nhiễm: “Đây là Vi Vũ, từ hôm nay trở đi, sẽ theo hầu hạ bên cạnh con.”

Vi Vũ cúi người chào Lâm Nhiễm: “Nô tỳ Vi Vũ, xin ra mắt biểu cô nương.”

Lâm Nhiễm: “Đa tạ cô mẫu.”

Nhị phu nhân: “Vi Vũ là nha đầu lanh lợi nhất bên cạnh ta, sẽ chăm sóc con rất tốt. À phải rồi, đây là nhị biểu ca của con. Trong phủ còn có rất nhiều huynh đệ tỷ muội khác, đợi ngày mai sẽ gặp mặt từng người.”

Chử Ngọc Uyển cách Bích Yên Đường không xa. Đêm đã khuya, Nhị phu nhân không kinh động quá nhiều người nhưng vẫn đích thân đưa Lâm Nhiễm qua đó. Chử Ngọc Uyển nhỏ nhắn xinh xắn, lại tĩnh lặng yên bình. Lâm Nhiễm lại lần nữa cảm ơn cô mẫu, tối nay tạm thời cứ an vị ở đây.

Ngoại trừ vị quản gia gặp ở cửa lớn lúc đầu khiến nàng có chút không vui, mọi chuyện còn lại đều vô cùng thuận lợi.

Vi Vũ giúp nàng thu dọn đồ đạc, cười hỏi: “Bên cạnh cô nương không có một nha hoàn nào sao?”

Lâm Nhiễm khẽ “ừ” một tiếng, đột nhiên nghĩ đến Tiểu Cốc, không biết nàng ấy sống có tốt không, bây giờ đang ở đâu, hy vọng có thể đợi nàng một thời gian.

Vi Vũ: “Vậy cô nương thật không dễ dàng gì. Từ Dương Châu đến Trường An chắc hẳn mệt lắm rồi. Nô tỳ đã chuẩn bị nước nóng, xin hầu hạ cô nương tắm rửa.”

Lâm Nhiễm “ừ” một tiếng. Nàng không quen có người hầu hạ bên cạnh lúc tắm rửa nên tự mình bước vào thùng tắm, Vi Vũ giúp nàng gội đầu.

Vừa gội, nàng vừa nhỏ giọng hỏi: “Ngươi kể cho ta nghe chuyện trong phủ đi.”

Vi Vũ cười nói: “Trong phủ chúng ta tuy đông người, nhưng qua lại giữa các phòng cũng không quá thân thiết. Chỉ có mấy vị công tử, cô nương cùng lứa là hay đi lại với nhau thôi. Nhị công tử là biểu ca ruột của cô nương, ngài ấy đối xử với mọi người rất hiền hòa, cô nương cứ yên tâm. Ngoài ra, cô nương còn có một vị biểu tỷ ruột nữa, ngày mai cô nương sẽ được gặp. Đại cô nương cũng giống như Nhị công tử, đối xử với chúng nô tỳ rất tốt.”

“Đó là bên Nhị phòng, còn bên Tam phòng chỉ có một vị cô nương, Tam cô nương Lục Uyển tính tình hoạt bát, tuổi cũng nhỏ nhất. À phải rồi, cô nương năm nay đã mười sáu chưa?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc