Giọng điệu của hắn bỗng trở nên nhẹ nhàng, dường như còn pha lẫn chút cợt nhả, trêu đùa.
Nàng sốt ruột đến mức hận không thể lao tới túm chặt lấy vạt áo của hắn để ngăn lại.
"Không phải nàng bảo là có bánh bao chay sao?" Hắn chẳng hề kiêng dè gì, cất giọng dù không quá lớn nhưng cũng chẳng hề cố ý đè thấp xuống: "Ta muốn mang đi." Hắn buông lời ra lệnh.
Nghe vậy, Phó Đình Quân lại mừng rỡ như bắt được vàng. Chỉ cần lấy được bánh bao, chắc chắn hắn sẽ rời đi ngay thôi! Nghĩ đến việc sắp tống khứ được tên ôn thần này đi, nàng vội rón rén bước xuống giường, lục lọi trong tủ đồ tìm ra một mảnh vải thô màu xanh lam chuyên dùng để gói ghém đồ đạc.
"Đây là cái gì?" Đột nhiên, giọng nói trầm thấp của hắn vang lên ngay sát sau lưng nàng. Hai người đứng gần nhau đến mức nàng thậm chí có thể cảm nhận rõ được hơi thở của hắn phả vào người.
Phó Đình Quân cảm thấy vô cùng mất tự nhiên, vội vàng đáp: "Đây là 'Tứ vật hoàn' ta mang từ nhà tới." Sợ hắn không hiểu, nàng lại cẩn thận giải thích thêm: "Chính là thuốc Tứ vật thang được bào chế thành dạng viên hoàn để tiện cho việc mang theo bên người."
Mảnh vải thô màu xanh lam trên tay nàng vốn là thứ dùng để gói dược liệu mà người nhà của Tu Trúc mang đến lần trước. Vừa rồi trong lúc lục tìm vải gói đồ, nàng đã vô tình lật luôn cả mấy lọ thuốc viên này ra.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, cứ thế thản nhiên nhét hai lọ sứ nhỏ vào trong ngực áo, làm như thể đồ đạc trong cái tủ này vốn dĩ là của hắn vậy.
Phó Đình Quân ngẩn người mất một lúc lâu. Thuốc thang vốn dĩ không thể uống bừa bãi được, nếu không sẽ rước họa vào thân. Nàng ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng nhắc nhở: "Thuốc đó có tác dụng bổ khí ích huyết đấy."
Hắn khẽ gật đầu, bày ra vẻ mặt như đã hiểu rõ.
Thấy thái độ đó, Phó Đình Quân bất giác trừng lớn hai mắt, một suy đoán táo bạo chợt nảy nở trong đầu nàng. Hắn đã trộm nhiều thức ăn đến thế, vậy mà mới cách có hai, ba ngày lại phải mò đến đây tìm đồ ăn tiếp. Hơn nữa, hắn không thèm lục lọi hộp trang sức trên bàn của nàng, nhưng lại ngang nhiên chiếm đoạt hai lọ thuốc bổ làm của riêng... Lẽ nào, hắn không ở một mình?
Nếu vậy thì rốt cuộc hắn là hạng người gì? Là giang dương đại đạo đang bị quan phủ truy nã, hay là kẻ sát nhân mang trọng tội đang trên đường chạy trốn? Nhưng thường thì những kẻ như vậy đều hành động đơn độc cơ mà.
Hay hắn là lưu dân? Vì phải dắt díu theo cả gia đình chạy nạn trong thời tiết nóng bức khắc nghiệt, lại thiếu ăn thiếu uống, nên đã có người không trụ nổi mà sinh bệnh. Chính vì thế, số lượng thức ăn nhiều như vậy mới bị tiêu thụ sạch sẽ chỉ trong vòng hai, ba ngày. Và cũng vì thế, nên khi vừa nghe nói đây là thuốc bổ khí ích huyết, hắn liền không chút do dự mà nhét ngay vào ngực áo.
Thế nhưng, một tên lưu dân bình thường làm sao có thể sở hữu thân thủ cao cường đến vậy? Nếu chỉ dựa vào chút sức vóc mãnh phu, thì tuyệt đối không thể nào lẻn vào Tĩnh Nguyệt đường này một cách vô thanh vô tức như thế được.
Càng nghĩ, nàng lại càng thấy mông lung, càng suy đoán lại càng không thể hiểu nổi thân phận thực sự của hắn.
Đang lúc miên man suy nghĩ, hắn đã xách bọc đồ lên và nói: "Ngày mai ta sẽ lại đến."
Ngày mai lại đến ư?
Câu nói ấy khiến Phó Đình Quân như bị điểm huyệt, cứ thế đứng chết trân tại chỗ.
Trong khi đó, hắn đã nhẹ nhàng đẩy mộc song cửa sổ ra. Thân ảnh hắn tựa như một con chim yến, chỉ bằng vài cú tung mình uyển chuyển đã hoàn toàn biến mất vào rặng liễu tối tăm. Những tình tiết về các bậc hiệp khách bay nhảy trên mái nhà mà nàng thường đọc trong tiểu thuyết truyền kỳ, nay lại sống động hiện ra ngay trước mắt, khiến Phó Đình Quân kinh ngạc đến mức trố mắt cứng họng.
Từ phía xa xa bỗng vẳng lại vài tiếng chó sủa. Chó canh gác trong viện của nàng nghe thấy động tĩnh cũng bắt đầu sủa hùa theo.
Tiếng ồn ào ấy đã đánh thức Lục Ngạc. Nàng ấy đưa tay dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, lơ mơ hỏi: "Cửu tiểu thư, sao người lại tự mình thức dậy thế này? Có chuyện gì người cứ gọi nô tỳ một tiếng là được mà."
Phó Đình Quân chỉ "ồ" lên một tiếng. Nàng thẫn thờ nhìn con bé hồi lâu mà chẳng có chút biểu cảm nào, sau đó cứ như kẻ mộng du mà lững thững bước lên giường.
Lục Ngạc hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra. Nàng ấy gãi gãi đầu, rồi đi rót một chén trà cho Phó Đình Quân. Thế nhưng, khi nàng ấy vừa bước đến trước giường, Phó Đình Quân bỗng bật ngồi dậy, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Cửu tiểu thư, người sao vậy?" Lục Ngạc lo lắng hỏi.
"Không có gì đâu!" Phó Đình Quân trả lời qua quýt vài câu, uống cạn nửa chén trà rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Thế nhưng, trong lòng nàng lúc này lại hệt như một giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, nổ tung và rối bời.
Hắn nói, ngày mai sẽ lại đến!
Như vậy chẳng phải là hắn định bám riết lấy nàng ăn vạ hay sao? Nhỡ đâu nàng không dò la được chút tin tức gì, thì phải làm thế nào đây?
Nghĩ đến đó, nàng lại trằn trọc lật người, trong lòng ngập tràn sự bất an.
Lẽ nào nàng thật sự phải "nối giáo cho giặc", giúp hắn dò hỏi vị trí kho lương hay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
