Mọi thứ diễn ra hệt như một cơn ác mộng vừa tái hiện.
Đầu óc Phó Đình Quân hoàn toàn trống rỗng, và phải mất một lúc lâu sau, nàng mới có thể hoàn hồn trở lại.
Rốt cuộc hắn đã tìm thấy nàng bằng cách nào?
Trong lòng nàng lúc này tràn ngập sự bấn loạn và lo âu, thế nhưng cả cơ thể lại mềm nhũn, tê liệt trên giường đến mức chẳng thể nhúc nhích nổi. Nỗi kinh hoàng khi bị hắn bóp cổ lại ùa về từ trong ký ức, bủa vây lấy nàng.
Phải mau chóng đồng ý với hắn, phải gật đầu ngay lập tức... nếu không, e rằng cái mạng nhỏ này khó mà giữ được. Khổ nổi, toàn bộ sức lực trong người nàng cứ như bị ai đó rút cạn, chẳng thể gượng lên nổi chút nào.
Ngay lúc nàng đang sốt ruột như lửa đốt, thì bàn tay đang bịt chặt miệng nàng bỗng từ từ buông lỏng rồi buông hẳn ra. Nàng thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Nàng có biết lương thực trong am đường này giấu ở đâu không?" Hắn cất tiếng hỏi, dáng vẻ vẫn lẳng lặng ngồi ngay trước giường nàng.
Trong màn đêm tăm tối, đôi mắt hắn sáng rực lên, hệt như con mèo nàng từng nuôi thuở trước. Không, không đúng, ánh mắt của mèo còn hiền hòa hơn hắn nhiều. Đôi mắt của hắn lúc này chỉ toàn sự lạnh lẽo và hờ hững, chẳng mang lấy một tia ấm áp nào, khiến người ta nhìn vào bất giác sinh lòng sợ hãi.
"Không... ta không biết!" Phó Đình Quân căng thẳng đáp, giọng nói cứ lắp bắp không thành câu.
Nghe vậy, hắn chậm rãi ngồi thẳng người dậy... Dường như hắn có chút thất vọng, rồi thân ảnh ấy dần dần chìm khuất vào bóng tối. Nàng không thể nhìn rõ nét mặt, cũng chẳng thể đoán được biểu cảm của hắn lúc này. Thế nhưng, đôi mắt ẩn trong màn đêm kia lại như vừa kết thêm một tầng băng giá. Nó càng lúc càng sáng rực, nhưng cũng càng thêm phần lạnh lẽo, khiến tận đáy lòng nàng không khỏi dâng lên một cỗ ớn lạnh.
Phó Đình Quân cảm thấy như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào người. Nàng rùng mình một cái, và nhờ thế mà đầu óc cũng bừng tỉnh hơn không ít.
Hóa ra, hắn đến đây là để tìm đồ ăn!
Nhưng mà, bên ngoài phòng có chó canh gác, bên trong lại có nha hoàn trực đêm. Vậy thì làm thế nào mà hắn có thể lẻn vào đây một cách thần không biết quỷ không hay như vậy?
Đêm nay người trực ban là Lục Ngạc, nàng ấy vốn ngủ trên chiếc giường trúc ngay cạnh giường nàng, nàng ấy... Một ý nghĩ xẹt qua, trong đầu nàng bỗng chốc hiện lên viễn cảnh Lục Ngạc đang nằm thoi thóp trong vũng máu.
"Ngươi đã làm gì nha hoàn của ta rồi?" Nàng vội vàng đẩy hắn ra rồi hốt hoảng vén rèm trướng lên. Lúc này, sự phẫn nộ khi nghĩ đến việc Lục Ngạc bị hại đã hoàn toàn lấn át nỗi sợ hãi đối với hắn.
Dưới ánh trăng tĩnh lặng bậu nhẹ bên song cửa, Lục Ngạc vẫn đang cuộn mình nằm nghiêng trên chiếc giường trúc, quay mặt về phía nàng với vẻ mặt vô cùng bình yên và say giấc.
Thấy vậy, Phó Đình Quân không khỏi ngẩn người.
"Ta chỉ điểm huyệt của nàng ấy thôi." Hắn cất giọng nhẹ bẫng như mây trôi gió thoảng: "Nhưng nếu quá giờ mà không được giải huyệt, thì kết cục cũng là cái chết."
Nàng trừng mắt nhìn hắn, trong ánh mắt không giấu nổi vài phần hoảng sợ. Không cần đoạt mạng ai mà vẫn có thể dễ dàng đột nhập vào đây, võ công của hắn quả thật quá cao cường. Thảo nào hắn chẳng hề để nàng vào mắt.
Bây giờ phải làm sao đây?
Dù vậy, chỉ cần hắn còn chịu lắng nghe, thì nàng vẫn còn cơ hội. Bởi lẽ, điều Phó Đình Quân sợ hãi nhất chính là việc hắn chẳng nói chẳng rằng mà trực tiếp ra tay đoạt mạng nàng.
"Ta vừa tỉnh lại chưa được bao lâu thì Quả Trí sư phó trong am đã phát hiện đồ ăn và gạo trong bếp đều không cánh mà bay." Nàng uyển chuyển kể lại: "Ban đầu, mọi người chỉ nghĩ là do tiểu ni cô nào đó đói quá nên làm liều. Thế nhưng, Quả Trí sư phó lại cho rằng, nếu thực sự là tiểu ni cô đói bụng, thì cùng lắm cũng chỉ trộm một chiếc bánh nướng hay cái bánh bao mà thôi. Cảm thấy sự việc có nhiều uẩn khúc, bà ấy liền đi bẩm báo với trụ trì Quả Tuệ. Cuối cùng, Quả Tuệ sư phó nhận định rằng, dạo gần đây hai phủ Khánh Dương và Củng Xương đang gặp đại hạn, dẫn đến việc Thương Châu và Đồng Châu có một lượng lớn nạn dân tràn vào. Mà hai nơi đó cách Hoa Âm của chúng ta chẳng qua chỉ vài trăm dặm. Vậy nên, rất có thể đã có nạn dân chạy nạn tới đây, rồi nhân lúc giữa trưa khi mọi người trong am đang nghỉ trưa để lẻn vào bếp trộm thức ăn. Chính vì thế, e rằng phía kho lương từ sớm đã được bố trí phòng bị vô cùng nghiêm ngặt rồi."
Thông qua câu chuyện này, nàng muốn ngầm nhắc nhở hắn rằng: hai vị sư phó trong am đều là những người điềm tĩnh, cẩn trọng và có tư duy nhạy bén, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường. Đồng thời, nàng cũng muốn cảnh cáo hắn đừng làm liều, bởi nếu hắn dám lấy mạng nàng, thì bản thân hắn cũng đừng hòng dễ dàng tẩu thoát.
"Nếu bây giờ ta đường đột chạy đi hỏi chuyện, Quả Tuệ sư phó và Quả Trí nhất định sẽ sinh lòng nghi ngờ." Dù nói vậy, nhưng nàng vẫn không dám dồn ép hắn quá mức, mà vẫn phải giữ thái độ ân cần, mềm mỏng: "Chỗ ta hiện vẫn còn ba mươi chiếc bánh bao chay còn thừa lại từ bữa tối. Nếu tráng sĩ không chê, chi bằng cứ lấy dùng tạm để lót dạ. Đợi đến khi ta từ từ dò la được chỗ cất giấu lương thực trong am rồi báo lại cho ngài thì cũng chưa muộn."
Hắn chăm chú nhìn nàng, sâu trong đáy mắt chợt lóe lên một tia sáng khó nắm bắt: "Thật không nhìn ra, cô nương cũng có chút khôn vặt đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
