Mới sáng nay Trần ma ma còn nói, đám lưu dân kia chạy trốn khắp nơi, hễ thấy đồ ăn là cướp, dẫu có mất mạng cũng chẳng màng. Lỡ như hắn nhân cơ hội này tụ tập lưu dân đến cướp kho lương của Bích Vân am thì biết làm thế nào? Dù sao Bích Vân am cũng toàn là nữ nhi chân yếu tay mềm, nhỡ có ai vì chuyện này mà mất mạng, chẳng phải đều là lỗi của nàng hay sao?
Sớm biết thế này, nàng đã kể hết chuyện này cho Quả Tuệ sư phó.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, Phó Đình Quân lại trằn trọc trở mình.
Nhưng bây giờ nghĩ ngợi những điều này thì có ích gì chứ? Ai mà ngờ được hắn sẽ còn quay lại tìm nàng? Hơn nữa, nếu lúc này mới nói cho Quả Tuệ sư phó nghe, khoan bàn đến những rắc rối chốn hậu viện, lỡ sư phó chỉ vặn hỏi một câu: "Sao đến tận bây giờ con mới nói?", thì nàng biết phải trả lời ra sao?
Sáng hôm sau tỉnh dậy, dưới mí mắt Phó Đình Quân đã in hằn một quầng thâm xanh xao.
Mọi người đều biết nàng đang lo âu, nên tự nhiên cũng chẳng ai gặng hỏi làm gì.
Do dự suốt cả buổi sáng, cuối cùng Phó Đình Quân vẫn gọi Hàn Yên đến, sai nha hoàn này đi dò la chuyện kho lương. Bởi lẽ cổ họng của nàng vẫn chưa khỏi hẳn, căn bản không dám tùy tiện mở miệng.
Thế nhưng, Hàn Yên bận rộn chạy vạy mất quá nửa ngày trời mà vẫn xôi hỏng bỏng không.
Phải làm sao đây?
Cứ nghĩ đến việc tối nay hắn sẽ lại đến đòi câu trả lời, Phó Đình Quân liền đứng ngồi không yên.
Trơ mắt nhìn mặt trời dần ngả về tây mà vẫn hết cách xoay sở, nàng đành ôm tâm lý "lấy công chuộc tội", sai Hàn Yên đi xin thêm ba mươi chiếc bánh bao chay.
Nàng cứ mở trừng mắt thức đến nửa đêm, quả nhiên hắn lại đến đúng như hẹn.
Đáng sợ là, dù là bầy chó canh gác hay Lục Ngạc đang trực đêm, tất cả đều không phát ra lấy một tiếng động nhỏ nào. Điều này càng khiến trong lòng Phó Đình Quân thêm phần khiếp sợ.
Khi biết nàng đã chuẩn bị sẵn ba mươi chiếc bánh bao chay cho mình, đồng thời cũng biết nàng đã phái nha hoàn đắc lực nhất chạy vạy suốt cả ngày trời mà vẫn không dò la được nơi cất giấu lương thực, hắn vậy mà không hề nổi giận. Hắn cũng chẳng dùng ánh mắt lạnh lẽo kia để nhìn chằm chằm vào nàng như trước, mà chỉ buông thõng một câu: "Vậy ngày mai ta lại đến", rồi xách túi bánh bao rời đi.
Kẻ này lúc thì âm u hung tợn, lúc lại dứt khoát lưu loát, nay còn hẹn "ngày mai lại đến", Phó Đình Quân cảm thấy bản thân sắp bị hắn ép cho phát điên mất rồi.
Trớ trêu thay, mới sáng sớm tinh mơ, Trần ma ma đã gọi Lục Ngạc đến chất vấn: "Chỗ bánh bao chay hôm qua đâu hết cả rồi?"
Lục Ngạc vốn dĩ cũng chẳng biết sự tình, nhưng vẫn một lòng bảo vệ Phó Đình Quân: "Cửu tiểu thư đã sai chúng nô tỳ đem cho chó ăn rồi ạ."
Nghe vậy, Trần ma ma không nói một lời, chỉ lẳng lặng ngồi đó uống trà. Bầu không khí ngột ngạt như giông bão sắp kéo đến khiến bắp chân Lục Ngạc run lên bần bật.
Ngay lúc nàng tưởng chừng như mình sắp không trụ vững nổi nữa, thì Phàn ma ma bước vào, ghé sát tai Trần ma ma thì thầm to nhỏ điều gì đó.
Lục Ngạc bất giác vểnh tai lên nghe ngóng.
Trong phủ có thư... Đại thái thái dặn... vài ngày nữa sẽ về... bảo ngài phải cẩn thận...
Những lời này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Bức thư đó là do ai viết? Đại bá mẫu muốn Trần ma ma làm chuyện gì? Ai sắp trở về? Và tại sao lại phải đặc biệt dặn dò Trần ma ma cẩn thận?
Phó Đình Quân đi qua đi lại trong phòng, trong lòng ngập tràn sự nôn nóng, bực dọc, xen lẫn cả chút phẫn nộ âm ỉ.
Hai nha hoàn nhìn nàng với ánh mắt tội nghiệp: "Cửu tiểu thư, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Phó Đình Quân chợt dừng bước.
Sự việc càng kéo dài thì sẽ càng bất lợi cho nàng. Chuyện đã đến nước này, còn gì để mà do dự nữa chứ? Kẻ nào "cần quyết đoán mà không quyết đoán, ắt sẽ chuốc lấy tai họa".
Nàng nhìn thẳng vào Hàn Yên, kiên quyết nói: "Trưa nay ngươi phải đi ngay."
"Hả!" Cả Hàn Yên và Lục Ngạc đều kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Phó Đình Quân gật đầu, hạ giọng dặn dò: "Lần này Lục Ngạc cứ ở lại sảnh đường hầu chuyện cùng bọn Phàn ma ma. Nếu có ai hỏi đến Hàn Yên, ngươi cứ bảo là bị ta gọi vào phòng trong, không biết đang làm gì."
"Nhưng lỡ như Trần ma ma lại đòi vào xem xét giống như lần trước thì sao ạ?" Lục Ngạc liếc nhìn Hàn Yên, lo lắng hỏi.
"Ta sẽ đích thân ra mặt đối phó." Giữa hàng lông mày của Phó Đình Quân toát lên dũng khí đập nồi dìm thuyền, quyết tử chiến đến cùng.
Trần ma ma theo dõi các nàng gắt gao như vậy, Hàn Yên mà biến mất thì muốn giấu giếm bà ta là chuyện không tưởng. Một khi bị Trần ma ma phát hiện, đôi bên ắt hẳn sẽ trở mặt. Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải xé rách mặt nhau, chuyện cổ họng nàng không khỏe, hay những mưu tính khổ tâm suốt mấy ngày qua, Trần ma ma có biết hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Hơn nữa, chuyện xé ra càng to thì Trần ma ma với tư cách là người quản sự càng khó lòng phủi sạch quan hệ, như vậy lại vừa vặn câu kéo thêm được chút thời gian cho Hàn Yên tẩu thoát.
Chỉ cần có thể gặp được mẫu thân, mọi chuyện nhất định sẽ có thay đổi.
Nghe vậy, Lục Ngạc gật đầu, mạnh mẽ "vâng" một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


