Lúc này, Phó Đình Quân mới chỉ tay vào chiếc ghế đẩu nhỏ bên giường, ra hiệu: "Ngồi đi!"
Hàn Yên mang chút bất an, dè dặt ngồi ghé một nửa người lên ghế.
Kế đó, Phó Đình Quân hạ giọng, kể lại toàn bộ sự việc cho Hàn Yên nghe: từ chuyện chạm trán một gã đàn ông lạ mặt ở hậu viện ra sao, bị hắn uy hiếp dẫn xuống bếp thế nào, cho đến việc suýt chút nữa bị hắn bóp cổ chết.
Hàn Yên càng nghe, nét mặt càng thêm hoảng sợ, sắc mặt cũng trắng bệch ra. Chủ nhân vừa dứt lời, nàng ấy liền bật dậy: "Vậy chúng ta mau đi báo cho Quả Tuệ sư phó biết đi!"
"Không được!" Phó Đình Quân lập tức phản đối: “Nếu Quả Tuệ sư phó tra hỏi, chúng ta biết giải thích chuyện lén ra hậu viện thế nào đây?"
Nghe vậy, Hàn Yên đứng ngây người ra đó.
"Ta bây giờ thị phi quấn đầy mình, trốn còn không kịp." Giọng nói khàn khàn của Phó Đình Quân vang lên như tiếng đàn hồ cầm cũ kỹ, nhuốm vài phần bi lương: “Nếu để Trần ma ma biết ta từng bị một nam nhân xa lạ khống chế, chẳng biết bà ta sẽ nghĩ thế nào, rồi lại sinh ra thêm rắc rối gì nữa đây!"
Hàn Yên sao lại không hiểu đạo lý ấy, nhưng trong lòng nàng ấy thực sự rất sợ hãi. Nàng ấy lẩm bẩm: "Nhỡ đâu kẻ đó đúng là lưu dân thì sao? Hắn có quay lại nữa không? Trong am toàn là nữ tử, lỡ hắn nảy sinh ác ý thì biết làm thế nào?"
Quả thực, nhỡ kẻ đó là lưu dân thật, thì với vị trí hẻo lánh, không có nam đinh canh gác, lại sẵn kho lương thực như Bích Vân am, đây đúng là một miếng mồi béo bở khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi.
"Chắc là không đâu!" Phó Đình Quân ngập ngừng đáp, giọng điệu cũng lộ ra vài phần không chắc chắn: “Nếu là lưu dân, sao lại chỉ có một mình hắn? Đa phần đây chỉ là một tên lưu manh trôi dạt đến đây thôi. Hạng người này luôn sợ bị quan phủ truy bắt, nên thường sẽ không lưu lại một chỗ quá lâu."
Hàn Yên ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý. Tuy nhiên, nàng ấy vẫn ấp úng hỏi: "Vậy... chúng ta có cần ra hậu viện dò đường nữa không?" Lời nói rõ ràng mang ý muốn rút lui.
Đúng là nhà dột lại gặp mưa dầm.
Phó Đình Quân cảm thấy đầu mình lại bắt đầu nhức bưng bưng.
Đúng lúc này, Lục Ngạc hớt hải chạy vào, vẻ mặt hớn hở báo cáo: "Cửu tiểu thư, Cửu tiểu thư! Trần ma ma đã sai người về thành báo tin rồi. Bà ta nói Bích Vân am không an toàn, xin phủ phái gia đinh đến bảo vệ."
Gia đinh bảo vệ thì làm sao có thể qua đêm trong am đường được? Nước cờ này của Trần ma ma thực chất là đang uyển chuyển xin phép cho bọn họ được hồi phủ đấy!
Nghe tin, Phó Đình Quân và Hàn Yên đưa mắt nhìn nhau, trên mặt cả hai đều lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Đây đúng là trong cái rủi có cái may.
Thậm chí, Phó Đình Quân còn thấy cơn đau trên cổ dường như cũng trở nên dễ chịu hơn hẳn.
Thế là, ba chủ tớ vui vẻ ôm hy vọng chờ đợi.
Phía Phó gia rất nhanh đã có hồi âm: "Tuần phủ Thiểm Tây đã phái Đồng tri Thiểm Tây là Lạc Bình Dương đến Khánh Dương, Củng Xương để an ủi nạn dân rồi. Hoa Âm cách phủ Tây An chưa tới hai trăm dặm, làm sao có lưu dân được? Các người cứ yên tâm ở lại đó, đợi tiết trời mát mẻ hơn, tự khắc sẽ có người đón các người hồi phủ."
Phó Đình Quân ngây ngốc nhìn Hàn Yên. Phải mất một lúc lâu sau nàng mới hoàn hồn, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh như con rắn nhỏ bò dọc sống lưng, lạnh đến mức khiến nàng rùng mình ớn lạnh.
Nàng yếu ớt xua tay, ra hiệu cho Hàn Yên và Lục Ngạc ra ngoài để mình được yên tĩnh, rồi cứ thế ngồi thẫn thờ một mình từ sáng cho đến tận hoàng hôn.
Đến nửa đêm, nàng mới cất tiếng hỏi Hàn Yên: "Ngươi vẫn sẵn lòng giúp ta về đưa thư chứ?"
Hàn Yên im lặng chừng tàn một điếu thuốc, sau đó mới lí nhí đáp: "Nô tỳ... nô tỳ xin nghe theo sự sắp xếp của tiểu thư."
Dù nói vậy, nhưng trong lòng nàng ấy vẫn muôn phần miễn cưỡng.
Nếu để cho Tả Tuấn Kiệt đạt được gian kế, nàng có chết cũng không nhắm mắt!
Sang ngày hôm sau, nàng quyết định chuẩn bị ra hậu viện dò đường thêm lần nữa.
Khổ nỗi, mấy con chó vàng lớn mà Quả Tuệ sư phó sai người dắt tới cứ chạy tới chạy lui trong sân không ngừng nghỉ một khắc nào. Nàng thậm chí còn chẳng có cơ hội bước ra khỏi cửa viện, chứ đừng nói đến chuyện đi ra hậu viện.
Bí bách quá, mỗi bữa ăn nàng đành bớt lại vài cái bánh bao chay để cho chó ăn chỉ để muốn làm quen mặt với chúng trước.
Trần ma ma đứng cạnh nhìn thấy mấy lần đều nhíu mày bất bình. Có một bận, bà ta không nhịn được bèn nói mát: "Cửu tiểu thư, bên ngoài có biết bao nhiêu người còn chẳng có nổi ngụm nước mà uống đâu!"
Phó Đình Quân chằm chằm nhìn bà ta một lúc, rồi xoay người bước thẳng vào nhà.
Một lát sau, Hàn Yên bước ra, cất giọng rành rọt nói với tiểu ni cô tới đưa cơm: "Cửu tiểu thư nhà chúng ta khen bánh bao chay các người làm rất ngon, dặn mang thêm ba mươi cái tới đây."
Tiểu ni cô chẳng hiểu ất giáp gì, ngơ ngác quay sang nhìn Lưu ma ma.
Lưu ma ma tuy hơi phật ý, nhưng vẫn đành phải nói: "Ngươi cứ làm theo lời dặn của Cửu tiểu thư đi."
Đến bữa tối, quả nhiên nhà bếp đã mang tới đúng ba mươi cái bánh bao chay.
Hàn Yên nhìn nửa chậu bánh bao trước mặt mà ngẩn người.
Phó Đình Quân cười bảo: "Ngươi múc thùng nước giếng lên ướp lạnh giữ cho khỏi thiu, ngày mai đem tặng cho mấy tiểu ni cô quét rác ăn." Dưới ánh đèn vàng vọt, nụ cười của nàng trông vô cùng chua chát.
Hàn Yên lẳng lặng đi múc nước giếng, lẳng lặng đốt hương ngải cứu, rồi lại lẳng lặng trải giường.
Phó Đình Quân nằm mở trừng mắt, thẫn thờ ngắm nhìn ánh trăng sáng vằng vặc hắt qua lớp giấy Cao Ly dán trên cửa sổ.
Lại một ngày rằm nữa đến rồi. Tính ra, nàng đã bị đưa đến đây tròn sáu mươi hai ngày.
Nàng không thể ra ngoài, vậy còn mẫu thân thì sao? Tại sao người lại không gửi một bức thư nào cho nàng? Lẽ nào mẫu thân cũng bị giam lỏng rồi chăng?
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua, nàng liền lập tức lắc đầu xua đi.
Sao có thể như vậy được?
Mẫu thân đường đường là An nhân hàm lục phẩm, trong nhà ngoại trừ tổ mẫu ra thì mẫu thân là người tôn quý nhất, thử hỏi có kẻ nào to gan dám giam lỏng người?
Đang miên man suy nghĩ, ánh trăng trong trẻo bỗng nhiên tối sầm lại, nhưng rồi rất nhanh đã sáng tỏ trở lại.
Hệt như ngọn nến vừa chập chờn trước gió.
Phó Đình Quân khẽ trở mình.
Đột nhiên, cổ nàng bị một bàn tay siết chặt lấy, kèm theo một lời đe dọa: "Im lặng!"
Giọng nói ấy cứng nhắc, đều đều, không mang theo một tia cảm xúc thăng trầm nào. Giọng nói này, dù có nằm mơ nàng cũng tuyệt đối không thể nhận nhầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
