Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ông Dũng, em bị oan! Là con ranh chết tiệt Trần Miên Miên nó đặt điều!”
Nhìn thấy cánh tay cuồn cuộn gân guốc của Trần Đại Dũng, Cát Xuân Hoa cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn rã rời. Bà ta chẳng còn màng đến sĩ diện, vội vàng quỳ sụp xuống van xin.
“Chúng ta đã là vợ chồng mười mấy năm, con Miên nó hận chúng ta như vậy, chắc chắn là cố ý chia rẽ tình cảm hai vợ chồng, ông đừng để nó lừa!”
Trần Đại Dũng vừa bước tới gần liền bị Cát Xuân Hoa ôm chặt lấy đùi, khóc lóc thảm thiết.
Nghe lời bà ta nói, rồi ngẫm lại những năm tháng bà ta ngược đãi Trần Miên Miên... hình như cũng có chút lý.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng cười khẩy vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của ông ta. Trần Miên Miên đứng khoanh tay, nhìn ông ta đầy vẻ thương hại.
“À đúng đúng đúng, là con cố ý chia rẽ hai người. Những vết hằn đỏ tím trên đùi và người dì Hoa là do con cắn đấy, chuyện bà ta chui vào ruộng ngô với đám đàn ông cũng là do con bịa ra nốt. Cha à, nếu cha thật lòng cam tâm tình nguyện nuôi con tu hú, thì con sẽ không nói nữa. Cứ coi như đó là thú vui riêng của hai người đi.”
Lời nói của Trần Miên Miên như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trần Đại Dũng, khiến ông ta bừng tỉnh.
Lúc ông ta làm chuyện vợ chồng đâu có thói quen cắn xé hay để lại dấu vết, vậy mà trên người con đàn bà này lại có vết hằn?
Cúi đầu xuống, mặc kệ Cát Xuân Hoa giãy giụa, ông ta thẳng tay xé toạc quần áo bà ta.
Cùng với tiếng vải rách “xoẹt xoẹt” và tiếng la hét thất thanh của Cát Xuân Hoa, da thịt bà ta lộ ra, quả nhiên chi chít những vết bầm tím ám muội.
“Ối dào, con bé Miên nói không sai, Cát Xuân Hoa này cũng gớm mặt thật đấy!”
Dân làng nhìn thấy tấm thân trắng nõn của Cát Xuân Hoa đầy những dấu vết hoan lạc, những người đã lập gia đình ai mà chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Mới đầu xuân, muỗi đâu mà đốt khiếp thế. Chậc chậc, Trần Đại Dũng phen này mọc sừng dài cả tấc rồi.
Cát Xuân Hoa nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, lại thêm quần áo trên người bị xé rách tả tơi, sắc mặt đã trắng bệch không còn giọt máu. Chưa kịp mở miệng biện minh, những cú đấm đầy phẫn nộ của Trần Đại Dũng đã như mưa rào trút xuống.
“Tao đánh chết con đĩ thối nhà mày! Con mẹ nó, mày dám cắm sừng tao à?”
Trần Đại Dũng là một lão nông chính hiệu, chẳng có gì ngoài sức vóc. Bây giờ tất cả sự uất ức, nhục nhã đều dồn cả vào nắm đấm. Mỗi cú đấm, cú đá giáng xuống người Cát Xuân Hoa đều như muốn đoạt mạng.
Trần Miên Miên đứng cách đó mấy mét, thậm chí còn nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Cuối cùng, vẫn là đội trưởng Tiền sợ xảy ra án mạng nên mới lao vào can ngăn. Dù vậy, Cát Xuân Hoa cũng đã bị đánh cho mặt mũi bầm dập, sưng vù, biến dạng đến mức không ai nhận ra.
“Về nhà với tao! Đừng ở đây làm mất mặt tao nữa!”
Ánh mắt Trần Đại Dũng long lên sòng sọc, hơi thở hổn hển, trong đầu đang tính toán xem về nhà sẽ xử lý con đàn bà lăng loàn này thế nào.
Cát Xuân Hoa bị đánh đến mức không thốt nên lời, chỉ có thể nằm dưới đất rên hừ hừ, mặc cho Trần Đại Dũng lôi xềnh xệch, hoàn toàn không còn sức chống cự.
“Chờ một chút.” Trần Miên Miên thong thả lên tiếng ngăn lại: “Cha, cha đừng vội đưa bà ta đi, còn một chuyện chưa nói rõ mà.”
“Mày, con ranh con! Mày đừng tưởng tao không biết mày định làm gì! Mày cứ phải phá nát cái nhà này mới vừa lòng hả?”
Đúng là Trần Đại Dũng hận Cát Xuân Hoa, nhưng ông ta lại càng hận Trần Miên Miên hơn. Hận mẹ cô khiến ông ta bị người làng cười chê cả đời, hận cô vạch trần chuyện xấu xa trong nhà, khiến mặt mũi ông ta một lần nữa bị quét sạch sành sanh.
Đối mặt với sự oán hận của cha ruột, ánh mắt Trần Miên Miên đầy vẻ mỉa mai.
Một người cha coi con gái ruột như trâu ngựa, nô lệ, hở ra là đánh đập chửi rủa. Cũng chỉ có nguyên chủ đáng thương kia mới cam chịu không dám phản kháng, chứ nếu là cô, cô đã sớm cho cả nhà này một liều thuốc chuột tiễn về chầu ông bà rồi.
Nghĩ vậy, vẻ mặt Trần Miên Miên cũng đanh lại, cô nhếch mép chỉ vào tên Triệu Nhị Lư đang nằm co quắp dưới đất.
“Cha, có lẽ cha còn chưa biết. Dì Cát cố ý thuê Triệu Nhị Lư lên núi làm nhục con, còn đưa trước cho hắn hai mươi đồng, hứa xong việc sẽ cho thêm hai mươi đồng nữa. Con sắp kết hôn với anh Hữu Vi rồi, bà ta làm vậy là quyết không muốn con được yên thân, không muốn cha có con rể làm sĩ quan quân đội. Chẳng lẽ cha không thấy hận bà ta sao?”
Trần Đại Dũng nghe xong, trừng mắt nhìn Cát Xuân Hoa như muốn ăn tươi nuốt sống.
Suốt hai năm qua, chuyện hôn nhân giữa Trần Miên Miên và Phương Hữu Vi là niềm tự hào lớn nhất của ông ta. Gặp ai ông ta cũng khoe con gái mình sắp làm vợ sĩ quan, vợ cán bộ.
Chưa nói đến tiền trợ cấp quân nhân bây giờ hậu hĩnh, chỉ cần sau này Phương Hữu Vi lên chức sĩ quan, ông ta cũng được thơm lây, hưởng phúc tuổi già.
“Cát Xuân Hoa! Con mẹ nó, mày điên rồi à? Hôm nay tao không đánh chết mày thì tao là con mày!”
Trần Đại Dũng gầm lên, lại lao vào trút một trận mưa đòn xuống người Cát Xuân Hoa.
Đánh chán chê, Cát Xuân Hoa đã ngất lịm đi, nhưng ông ta mặc kệ, vớ lấy một hòn đá đi đến bên cạnh Triệu Nhị Lư, ép hắn xác nhận lời Trần Miên Miên.
Triệu Nhị Lư bị chó hoang cắn xé đau đớn thấu trời, lại thấy Trần Đại Dũng hung hăng thì sợ mất mật, không dám cứng miệng nữa, khai tuốt tuồn tuột chuyện Cát Xuân Hoa thuê mướn hắn.
Tuy nhiên, chuyện liên quan đến Phương Hữu Vi, vì Trần Miên Miên đã dặn trước phải giấu kín nên hắn không dám hé răng.
Nghe lời thú nhận của Triệu Nhị Lư, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Không ngờ Cát Xuân Hoa lại độc ác đến thế, con chồng sắp xuất giá rồi mà còn bày mưu hãm hại tàn nhẫn như vậy.
Những người vốn không ưa Cát Xuân Hoa liền nhân cơ hội mắng nhiếc vài câu, có người còn lén đá cho bà ta mấy cái. Còn Trần Thiến Thiến, đứa em gái cùng cha khác mẹ vốn luôn tỏ ra khôn khéo, mồm miệng đỡ chân tay, lúc này lại như bị cấm khẩu, im thin thít không dám ho he nửa lời.
Ồn ào một hồi, người ta khiêng Cát Xuân Hoa về nhà chờ tỉnh lại rồi tính tiếp, còn Triệu Nhị Lư thì bị gô cổ giải lên đồn công an, phen này chắc chắn phải chịu tội lưu manh.
Trần Đại Dũng bị những chuyện liên tiếp này chọc cho tức đến đau cả gan, hầm hầm bỏ về nhà để xử lý Cát Xuân Hoa một trận ra trò.
Màn kịch hạ màn, dân làng lục tục giải tán. Trần Miên Miên đi theo đội trưởng Tiền.
“Miên Miên à, cháu còn chuyện gì không?”
Chuyện vừa rồi nếu Phương Hữu Vi biết được thì sẽ đánh rắn động cỏ. Nhỡ đâu tin tức lọt đến tai nhà họ Phương, họ gọi điện báo tin trước thì cô sẽ mất cơ hội đối chất.
Hơn nữa, cô thích chủ động tấn công hơn. Cô muốn đích thân đến quân khu, hủy hoại hoàn toàn tiền đồ của Phương Hữu Vi!
Trần Miên Miên cố che giấu ngọn lửa hận thù đang bùng cháy trong lòng, ngước đôi mắt to tròn ngập nước lên nhìn đội trưởng Tiền. Trên khuôn mặt gầy gò chỉ còn lại đôi mắt ấy là sáng, khiến ai nhìn vào cũng thấy mủi lòng.
Chưa bàn đến việc Cát Xuân Hoa có còn ở lại nhà họ Trần hay không, nhưng chắc chắn Trần Đại Dũng sẽ không bao giờ dung thứ cho đứa con gái này nữa. Nếu cô phải quay về ở với bà nội, thì chẳng khác nào “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”, cuộc đời coi như bỏ đi.
Ông Tiền thật tâm muốn giúp Trần Miên Miên, nhưng quyền hạn có hạn.
“Miên Miên à, giấy giới thiệu đi đường cần có con dấu của Ủy ban, cái đó do trưởng thôn giữ. Chú chỉ là đội trưởng đội sản xuất, muốn giúp cháu cũng không giúp được.”
Trưởng thôn là con trai của lão trưởng thôn cũ, dòng họ nhà ấy nắm quyền ở cái thôn này bao nhiêu năm nay, không phải một đội trưởng nhỏ nhoi như ông có thể tùy tiện qua mặt.
Đáy mắt Trần Miên Miên lóe lên một tia tinh quái, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình thản. Cô lễ phép cảm ơn đội trưởng Tiền rồi quay người đi về phía trụ sở Ủy ban thôn.
Trưởng thôn sao? Vừa khéo lúc nãy cô nghe được khối chuyện hay ho của ông ta từ miệng đám chó trong thôn. Không phải chỉ là một tờ giấy giới thiệu thôi sao, tiện thể còn có thể kiếm chút tiền lộ phí đi đường nữa chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
