Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Á! Cứu mạng! Trần Miên Miên điên rồi!”
Trần Thiến Thiến bị tát đến má sưng vù đỏ ửng, tóc bị túm chặt đến mức không tài nào giãy ra được.
“Phải, tao điên rồi đấy! Tao không còn là con Miên hiền lành để mẹ con bay muốn làm gì thì làm, muốn đánh chửi thế nào cũng được nữa đâu. Mở to mắt ra mà nhìn, từ giờ trở đi, tao chính là quả báo của chúng bay!”
Trần Miên Miên xốc ngược cổ áo Trần Thiến Thiến, thẳng tay quẳng mạnh xuống đất. Sức lực của người quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời đâu phải thứ mà kẻ vô dụng chỉ biết ăn trắng mặc trơn có thể so bì.
Trần Thiến Thiến ngã sóng soài bên cạnh Triệu Nhị Lư. Cô ta trơ mắt nhìn con chó hoang hung hãn xé toạc một miếng thịt trên người gã đàn ông, sợ đến mức run như cầy sấy. Lại bắt gặp ánh mắt âm u, lạnh lẽo của Trần Miên Miên, cô ta nín bặt, không dám ho he nửa lời.
Cát Xuân Hoa thấy con gái rượu bị đánh thì lồng lên, la hét xông vào định tát Trần Miên Miên. Nào ngờ chưa kịp lại gần đã bị đá một cú trời giáng vào khoeo chân, “uỵch” một tiếng, quỳ sụp xuống đất.
“Chậc chậc chậc! Dì Cát này, không lễ không tết, dì có quỳ lạy tôi cũng chẳng có tiền lì xì cho dì đâu. Hay là dì cảm thấy bao năm qua đối xử tệ bạc với tôi nên giờ muốn sám hối?”
Lời nói móc mỉa của Trần Miên Miên khiến Cát Xuân Hoa tức đến nổ đom đóm mắt. Con ranh chết tiệt này, đợi gả mày đi rồi, tao nhất định phải xúi thằng Triệu Nhị Lư hành hạ mày đến chết mới hả dạ.
“Trần Miên Miên! Rõ ràng là mày hư thân mất nết, lẳng lơ trắc nết, bị người ta vạch trần còn giở thói côn đồ đánh người! Ôi giời cao đất dày ơi, sao số tôi khổ thế này! Lấy phải thằng chồng đoản mệnh chết sớm, mãi mới tìm được bến đỗ, giờ lại bị con ranh con này trèo lên đầu lên cổ. Tôi sống làm sao nổi nữa đây...”
Cát Xuân Hoa ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi đen đét, vừa khóc vừa gào, lu loa kể khổ để lôi kéo sự thương hại.
Dân làng ai chẳng lạ gì cái nết của mụ Cát Xuân Hoa, đội trưởng Tiền nghe mụ gào mà đau cả đầu. Vụ xuân đang bận tối mắt tối mũi để kiếm công điểm, bà ta lại cứ nhè lúc này mà gây chuyện. Có đứa con chồng ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó như thế mà không biết quý, cứ phải ép con bé vào đường chết mới chịu được sao?
Mọi người đều biết tính nết thường ngày của Trần Miên Miên, trong lòng cô bé chỉ có cậu thanh niên trí thức Phương Hữu Vi, đời nào lại để mắt đến loại cặn bã như Triệu Nhị Lư.
Ngay lúc đội trưởng Tiền định quát Cát Xuân Hoa im miệng, Trần Miên Miên đột ngột lên tiếng:
“Dì bảo tôi lẳng lơ trắc nết, vậy dì nói rõ cho tôi xem: Lúc nào? Ở đâu? Lẳng lơ với ai? Dì mà không nói được thì chính là ngậm máu phun người! Ngược lại là dì đấy, đã mấy lần dì chui vào ruộng ngô với gã bán hàng rong ở trấn Nam rồi? Hai hôm trước trời tối mịt, gã đó còn mò đến tìm dì, hai người còn lôi nhau ra cống nước đầu làng hú hí, có đúng không?”
(???)
Lời Trần Miên Miên vừa thốt ra, cả khoảng sân im phăng phắc. Ngay cả Triệu Nhị Lư đang đau đớn vì bị chó cắn cũng phải trố mắt nhìn Cát Xuân Hoa.
Nghe đến hai chữ “cống nước”, đáy mắt Cát Xuân Hoa thoáng qua vẻ hoảng loạn tột độ. Bà ta quên cả khóc lóc, bật dậy định lao vào xé xác Trần Miên Miên:
“Mày... con ranh này nói láo! Tao chui vào ruộng ngô với gã bán hàng rong bao giờ? Mày tự mình mèo mả gà đồng rồi vu oan giá họa cho tao! Bao nhiêu năm qua tao đúng là nuôi ong tay áo!”
Trần Miên Miên không hề nói bừa, tất cả đều là tin tức cô nghe được từ đám chó mèo hoang trong làng. Cát Xuân Hoa có thể tránh tai mắt người đời, nhưng làm sao tránh được tai mắt của lũ vật nuôi. Chúng nó đã kể lại tường tận “trận chiến kịch liệt” của hai người bọn họ cho cô nghe.
“Miên này, cháu nói phải có sách, mách phải có chứng. Chuyện nam nữ quan trọng, không thể nói bừa được đâu, vu khống là bị bắt đấy.”
Đội trưởng Tiền vẻ mặt nghiêm nghị nhắc nhở, nhưng trong bụng thì đang chửi thầm. Ông chỉ muốn đá chết mụ Cát Xuân Hoa cho rảnh nợ. Nếu quả thật xảy ra chuyện bôi bác như vậy, năm nay đại đội của ông đừng hòng được khen thưởng.
“Đúng đấy, đúng đấy! Cái Miên, cháu không được nói linh tinh, rốt cuộc đầu đuôi thế nào?”
Dân làng thì chẳng lo xa như đội trưởng Tiền. Họ vác cuốc xúm lại gần, mắt sáng rỡ, ai nấy đều háo hức hóng chuyện giật gân.
Trần Miên Miên cũng chẳng úp mở, cô không chỉ nói toạc ra thời gian hai người hẹn hò ở cống nước, mà còn tiết lộ sau khi “hành sự” xong, họ đã giấu một tấm chiếu rách ngay cạnh miệng cống. Bây giờ chỉ cần có người ra đó kiểm tra là ra ngay.
“Mày ngậm máu phun người! Con khốn nạn, tao giết mày! Mày dám bôi nhọ danh dự của tao!”
Lời vừa dứt, Cát Xuân Hoa lảo đảo ngã khuỵu xuống đất. Bà ta tưởng con ranh này chỉ nói bừa, không ngờ đến chuyện kín đáo nhường ấy nó cũng biết.
Nhìn thái độ của Cát Xuân Hoa, dân làng còn gì không hiểu. Lập tức, hai bà thím to khỏe lực điền lôi mụ xềnh xệch đến đống rơm khô gần đó, mặc kệ tiếng la hét thảm thiết như lợn bị chọc tiết mà thẳng tay kiểm tra.
Chưa đầy năm phút sau, hai bà thím quay lại, vẻ mặt đầy phấn khích, gật đầu lia lịa xác nhận. Không ngờ mụ Cát Xuân Hoa này gừng già mà cay thật, cũng chịu chơi gớm!
Trần Miên Miên thấy mọi người đã tin, đôi mắt cô bỗng đỏ hoe, nức nở chuyển sang màn kể khổ:
“Hu hu hu... Các bác, các chú, các thím ơi, mọi người phải làm chủ cho cháu! Bà ta sợ cháu lộ chuyện xấu xa nên mới cấu kết với tên Triệu Nhị Lư hòng hủy hoại đời cháu. Cháu một lòng một dạ chỉ có anh Hữu Vi, bà ta bôi tro trát trấu vào mặt cháu thế này, chẳng phải là muốn ép cháu vào đường chết sao? Thôi thì cháu đập đầu chết quách đi cho bà ta vừa lòng!”
Nói đoạn, Trần Miên Miên làm bộ định cởi dây lưng để thắt cổ. Đội trưởng Tiền và bà con vội vàng can ngăn. Trong lúc hỗn loạn, có người ngứa mắt còn tiện chân đá bồi cho tên Triệu Nhị Lư mấy cái đau điếng.
Cát Xuân Hoa thấy gian tình bại lộ, định nhân lúc lộn xộn mà trốn đi. Nhưng Trần Miên Miên có đám “tai mắt bốn chân” nhắc nhở, đời nào để bà ta toại nguyện.
Gạt tay đội trưởng Tiền ra, Trần Miên Miên lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt Cát Xuân Hoa, ôm chặt cứng lấy đùi bà ta mà gào khóc thảm thiết:
“Dì Cát ơi! Con xin dì hãy cho con một con đường sống! Chẳng bao lâu nữa con gả đi rồi, những chuyện xấu dì làm con hứa sống để bụng chết mang theo, con tuyệt đối không mách lẻo với cha đâu. Tại sao dì nỡ lòng nào dồn con vào chỗ chết? Con hứa sẽ không nói chuyện dì lén lút tuồn lương thực về nhà mẹ đẻ, cũng không hé răng chuyện dì muốn “mượn giống” gã đàn ông ăn bám ở làng bên để cha con phải “đổ vỏ” nuôi con tu hú đâu...”
Nghe những tin động trời từ đám chó hoang, Trần Miên Miên cũng phải thầm thán phục độ “chơi bời” của bà dì ghẻ.
Trước đây cứ ngỡ thế hệ trước tư tưởng bảo thủ, ai dè mụ này lại phóng khoáng đến thế. Nếu không biết đám thú vật không biết nói dối, cô còn tưởng mình đang đọc tiểu thuyết máu chó ba xu nữa.
Dân làng nghe xong ai nấy đều hít một hơi khí lạnh. Mụ Cát Xuân Hoa này gớm thật! Ngoài gã bán hàng rong, hóa ra còn nuôi thêm cả nhân tình khác ở làng mẹ đẻ!
Trái ngược với vẻ mặt hả hê hóng chuyện của dân làng, mẹ con Cát Xuân Hoa mặt cắt không còn giọt máu.
Xong rồi! Tất cả bí mật động trời đều bị phanh phui, phen này thì chết chắc rồi!
Thực ra Cát Xuân Hoa cũng cực chẳng đã. Lấy nhau bao năm mà cái bụng vẫn xẹp lép, gần đây lão Trần Đại Dũng nhìn mụ bằng nửa con mắt, mụ sợ bị bỏ rơi nên mới quẫn trí làm liều, định tìm vài người đàn ông khác thử vận may. Biết đâu lỗi không phải do mụ, mà là do “giống” nhà lão Dũng hỏng thì sao?
Ngay lúc mẹ con Cát Xuân Hoa đang hồn xiêu phách lạc, từ xa bỗng vọng lại tiếng quát như sấm nổ:
“Cát Xuân Hoa! Con mụ kia, mày dám cắm sừng ông à?”
Trần Miên Miên ngoảnh lại nhìn, thấy một người đàn ông da đen sạm, dáng người vạm vỡ đang hằm hằm sải bước lao tới. Đó chẳng phải ai khác ngoài Trần Đại Dũng, người cha ruột tệ bạc vốn chẳng bao giờ đoái hoài gì đến đứa con gái này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)