Khi Trần Miên Miên đến trụ sở đại đội, chỉ thấy mỗi mình lão trưởng thôn đang ung dung ngồi uống trà.
“Trưởng thôn!”
Nghe tiếng gọi, ông ta quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia dâm dục.
Con bé nhà họ Trần này ông ta đã để ý từ lâu. Mẹ thì bỏ đi, cha ruột coi như súc vật mà sai khiến. Hạng con gái này chỉ cần cho chút lợi lộc, dọa nạt vài câu là sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngay.
Trùng hợp là ông ta còn nghe phong thanh người nhà họ Phương bảo thằng Phương Hữu Vi trong quân đội đã có người mới, chẳng cần Trần Miên Miên nữa. Thế này thì con bé chẳng còn ai chống lưng, chẳng phải mình muốn làm gì thì làm sao?
Nghĩ vậy, trưởng thôn lập tức nở nụ cười xun xoe: “Ồ, Miên Miên đấy à? Đến chỗ chú có việc gì thế?”
Vào những năm 60, cả nước vừa trải qua nạn đói khủng khiếp, người nào người nấy gầy trơ xương, nhưng riêng lão trưởng thôn vẫn béo tốt đẫy đà. Cái bụng phệ như bầu sáu tháng, nhìn qua là biết đã vơ vét không ít dầu mỡ của dân.
Trong ký ức của nguyên chủ, mấy gia đình trong thôn đều chết trong nạn đói năm ấy. Mang tiếng là trưởng thôn, nhưng ông ta lại trơ mắt nhìn dân làng chết đói mà không cứu.
Trần Miên Miên giấu đi tia lạnh lẽo trong đáy mắt, kể lại chuyện vừa xảy ra, ngỏ ý nhờ ông ta viết cho một lá thư giới thiệu.
“Chậc, cháu nói xem cái ông bố hồ đồ của cháu ấy, sao lại đối xử với cháu tệ bạc thế chứ? Để lát nữa chú mắng cho ông ta một trận ra trò để trút giận cho cháu nhé.”
Trưởng thôn giả bộ nói xong, lại ra vẻ khó xử xoa xoa tay:
“Theo lý thì khó khăn của cháu, chú là trưởng thôn phải đứng ra giải quyết. Nhưng mà thư giới thiệu này một tháng chỉ có định mức vài tờ, trong thôn bao nhiêu người xin, chú cấp cho ai cũng khó xử cả.”
Nói đoạn, lão dùng ánh mắt dâm dục quét dọc người Trần Miên Miên, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng, từ từ đưa tay định sờ soạng cô.
“Chú vốn thương người, Miên Miên à, nếu cháu chịu khó tâm sự với chú nhiều hơn một chút, biết đâu chú sẽ cấp cho cháu thì sao?”
Trong lúc nói chuyện, bàn tay thô bỉ kia sắp chạm vào eo Trần Miên Miên. Ông ta hưng phấn liếm môi, cứ như thể cô đã là con cừu non nằm gọn trên thớt.
“Hừ!”
Đột nhiên, Trần Miên Miên cười khẩy một tiếng, ngước mắt nhìn thẳng vào mặt ông ta, ánh nhìn sắc lẹm và âm u: “Trưởng thôn cũng nói những lời này với góa phụ Triệu, thanh niên trí thức Tôn và cả chị dâu nhà họ Triệu phải không?”
Nghe Trần Miên Miên điểm mặt chỉ tên chính xác những người tình vụng trộm của mình, lão trưởng thôn kinh hãi nhìn cô.
Chuyện ông ta làm kín đáo như thế, sao con ranh này lại biết được?
Trần Miên Miên nhếch mép. Trên đời này, chỉ cần là con vật biết thở thì cô sẽ có cách moi ra tin tức.
Đừng nói chuyện trưởng thôn mèo mả gà đồng với ai, ngay cả hôm nay ông ta mặc quần lót màu gì, cô cũng có thể điều tra ra được.
“Trưởng thôn, tôi biết ông khó xử, nhưng ông khoan hãy khó xử vội. Tôi bây giờ là kẻ đi chân đất không sợ giày. Ông đoán xem, là thư giới thiệu của tôi đáng tiền, hay cái ghế trưởng thôn của ông đáng tiền hơn?”
Giọng điệu của Trần Miên Miên vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại khiến người ta không rét mà run. Trưởng thôn chưa bao giờ gặp một con ranh con nào đáng sợ như vậy.
Tuy nhiên, ông ta vẫn bán tín bán nghi, cho rằng cô chỉ nghe lỏm được vài tin vịt rồi đến lừa mình.
Ông ta tắt hẳn nụ cười, đập mạnh tay xuống bàn làm việc, giọng điệu chuyển sang nghiêm khắc, hung dữ: “Trần Miên Miên, ăn nói phải có bằng chứng! Đừng tưởng mày dùng mấy lời đồn nhảm nhí này dọa tao thì tao sẽ cấp thư giới thiệu cho mày. Đồ ranh con lòng dạ độc ác, thảo nào mẹ mày vứt bỏ mày! Cút ngay ra ngoài!”
Nhìn vẻ mặt đạo đức giả của ông ta, Trần Miên Miên cảm thấy như đang xem một tên hề diễn tuồng. Vốn dĩ cô còn định chừa cho lão già này một con đường lui, nhưng xem ra không cần thiết nữa.
“Vậy thì hy vọng trưởng thôn đừng có hối hận.”
Trần Miên Miên nhìn xoáy vào ông ta một cái rồi quay người bỏ đi.
Trưởng thôn chợt rùng mình, cảm giác như con mồi vừa bị sói già để mắt tới, sống lưng lạnh toát. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Trần Miên Miên chỉ là một cô gái thân cô thế cô, làm được trò trống gì chứ? Chẳng qua bị dồn vào đường cùng nên mới làm liều.
“Hừ, con bé này cũng khá đấy, không biết đến lúc lên giường rồi có còn cay như vậy không!”
Nghĩ đến thân thể mơn mởn của Trần Miên Miên và viễn cảnh cô khóc lóc van xin dưới thân mình, trong lòng lão như có ngọn lửa bùng lên. Ông ta vội vàng liếm môi, tặc lưỡi nghĩ tối nay phải tạt qua chỗ góa phụ Triệu để giải tỏa cái đã.
Không nhắc đến chuyện trưởng thôn đang bốc hỏa vì dục vọng, Trần Miên Miên rời khỏi trụ sở đại đội liền đi thẳng về nhà.
Chưa kịp vào sân, cô đã nghe thấy tiếng Trần Đại Dũng đánh đập Cát Xuân Hoa bùm bụp trong nhà. Còn Trần Thiến Thiến, kẻ vừa nãy đổ thêm dầu vào lửa thì đã không biết trốn đi đâu mất dạng.
Mặc kệ đám dân làng đang thò đầu thò cổ hóng chuyện ngoài sân, Trần Miên Miên trở về căn nhà kho tồi tàn mà mình vẫn ở.
Trong căn phòng chật chội, thấp lè tè, chỉ có một ô cửa sổ bé bằng cái mẹt. Bên trong, ngoại trừ chiếc giường nhỏ có lò sưởi trải bộ chăn nệm rách nát thì toàn là đồ đạc linh tinh.
Khó mà tin nổi đây lại là chỗ ngủ của một cô gái suốt mười một năm trời. Trần Miên Miên lục lọi khắp nơi, cả căn phòng ngoài bộ đồ đang mặc trên người, cô chỉ tìm thấy thêm hai bộ áo ngoài cũ nát như giẻ lau.
Đây là tất cả gia sản của nguyên chủ sao!
Trần Miên Miên nhếch mép cười chua chát. Đứa trẻ này nghèo đến mức trộm vào nhà chắc cũng phải rưng rưng nước mắt móc túi ra cho lại hai trăm đồng.
Nhưng không sao, bây giờ Trần Miên Miên cô đã tiếp quản cơ thể này, cô không những phải sống tốt, mà còn phải khiến những kẻ từng bắt nạt cô gái này ăn không ngon ngủ không yên.
Ánh mắt lóe lên tia hung ác, Trần Miên Miên vơ hết đống giẻ rách ném vào bếp lò, sau đó đi thẳng lên nhà trên.
Trần Đại Dũng đang hăng máu đánh vợ, thấy Trần Miên Miên bước vào, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên: “Ai cho mày vào đây? Cút ra ngoài! Đừng tưởng tao đánh nó thì tha cho mày!”
Trần Miên Miên nghe vậy lại giả vờ ngây thơ nghiêng đầu, cười ngô nghê:
“Cha nói gì lạ vậy? Đâu phải con cắm sừng cha đâu. Nếu không có con, khéo cha còn phải nuôi con trai cho thằng khác đấy!”
Nghe lời châm chọc của cô, Trần Đại Dũng cảm thấy máu nóng dồn hết lên não, gầm lên:
“Thế mày chui vào đây làm gì? Cút! Cút ngay!”
Trần Miên Miên nhún vai, chỉ tay vào buồng phía tây của Trần Thiến Thiến.
“Con không có quần áo mặc, vào chỗ Trần Thiến Thiến mượn vài bộ.” Thấy ánh mắt Trần Đại Dũng có vẻ không đồng tình, cô liền cười khẩy: “Cha tưởng Trần Thiến Thiến vô tội à? Không có nó bao che thì Cát Xuân Hoa có dám ngang nhiên thế không? Cha không biết đâu, mỗi lần bà ta về nhà mẹ đẻ để mèo mả gà đồng, đều là Trần Thiến Thiến đứng ngoài canh chừng cho đấy.”
Trần Đại Dũng nghe xong mà chết điếng. Đứa con gái nuôi mười một năm hóa ra là kẻ ăn cháo đá bát, tiếp tay cho mẹ nó cắm sừng mình. Ông ta vớ ngay cây chổi lông gà trên tủ, định lao đi tìm nó tính sổ.
Trần Miên Miên vội gọi giật lại, chỉ vào phòng Trần Thiến Thiến: “Cha, thế giờ con vào lấy đồ được chưa? Dù sao con gái ruột của cha đây cũng chưa bao giờ được mặc mảnh vải nào tử tế cả.”
Cô chỉ vào chiếc áo bông rách bươm trên người mình, thứ mà đến cái bang nhìn thấy còn chê khiến Trần Đại Dũng hiếm khi cảm thấy chút áy náy.
“Lấy đi! Sau này đồ đạc trong phòng nó đều là của con. Mẹ con Cát Xuân Hoa ăn của tao, uống của tao mà dám cắm sừng tao, tao sẽ đuổi cổ cả hai đứa nó đi!”
Càng nghĩ càng điên tiết, Trần Đại Dũng cầm chổi lông gà hùng hổ đi tìm Trần Thiến Thiến. Mặc kệ tiếng gào thét chửi rủa của Cát Xuân Hoa, Trần Miên Miên ung dung bước vào phòng của đứa em gái cùng cha khác mẹ.
Tuy Trần Thiến Thiến là con riêng của Cát Xuân Hoa, nhưng được mẹ ruột bao bọc nên ăn sung mặc sướng, năm nào Tết đến cũng được may quần áo mới.
Còn cô, xưa nay chỉ toàn phải mặc lại đồ thừa của cô ta, thế mà đã được coi là ân huệ lớn lắm rồi.
Lục tung tủ quần áo, Trần Miên Miên chọn một bộ ưng ý để thay. Trần Thiến Thiến tuy kém cô hai tuổi nhưng được nuôi nấng đầy đủ nên phổng phao hơn, quần áo mặc vào người cô lại hơi rộng.
Giày cũng hơi lớn, nhưng không sao, cô độn thêm vài miếng lót là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)