Mọi người sững sờ, không biết phải trả lời như thế nào.
“Đã không có ai nói thì không phải là cô ấy, buông tay ra” Tiết Xán thôi cười, lạnh lùng nhìn
Tiết Xán không thèm quan tâm tới Vương Trung Cường và những người xung quanh đang trợn mắt há hốc mồm, hắn lôi thẳng tôi về phía máy bay trực thăng.
Tôi và Tiết Xán vừa ngồi xuống, phi công liền khởi động máy bay, chúng tôi từ từ bay lên bầu Đây là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay trực thăng, khó tránh khỏi hơi lạ lẫm, liền ngó đầu ra ngoài trời. cửa sổ trông mong.
Còn Tiết Xin vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh ngồi trên ghế. So với hẳn, dường như tôi mới là người đến từ chín trăm năm trước, chưa bao giờ nhìn thấy máy bay trực thăng.
Trực thăng nhanh chóng rời khỏi Arashiyama, và hạ cánh trên tầng cao nhất của một tòa nhà cao tầng ở Kyoto.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


