“Hå?” Tôi không hiểu gì. Tạ Phong Tiêu không nói tiếp chuyện ban nãy, chỉ bảo tôi: “An Tố, nếu anh ta đã nói muốn giải trừ đám cưới ma với em, vậy em mau khẩn trương lên. Em cũng nên mau mau rời khỏi căn hộ đó đi, đừng dây dua không rõ nữa”
Đôi môi tôi khẽ run lên. Thật vậy, nếu đã quyết định sẽ chấm dứt, đúng là không thể lề mề được nữa. Nếu không, tới lúc đó sẽ chỉ có mình phải chịu tổn thương. Tôi gật đầu một cách khó nhọc.
Ngay lập tức, cơ thể của tôi cứng đờ.
“Farley, buổi đấu giá đã kết thúc, tất đều thuận lợi.
From: An Tố”
Email này được tôi gửi tới Farley trước khi mất tín hiệu, bởi vì gián đoạn nên bây giờ mới nhận được. Nhưng đây không phải trọng điểm. Điều quan trọng là, vì sao email tôi gùi cho Farley lại xuất hiện trong điện thoại của Tạ Phong Tiêu? Tôi ngơ ngác đứng yên một lúc lâu, có thể vì ảnh săng của điện thoại đi động hơi chói mắt, một lát sau, Tạ Phong Tiêu dụi mắt tỉnh dậy.
“Tiểu Tố, sao em còn chưa đi ngủ?” Anh nói với giọng khàn khàn, rồi đột nhiên sững sờ khi thấy tôi đang cầm điện thoại di động của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


