Suốt cả ngày, tôi và Tiết Xán giống như một cặp đôi không thể bình thường hơn, cùng nhau ăn kem lề đường, cùng nhau chụp những tấm ảnh Nhật Bản, thậm chỉ còn cùng nhau tới khu vui chơi. Tiết Xán vô cùng lợi hại, bất kể là trò chơi gì cũng có thể lập tức lên tay, không chỉ gấp rất nhiều búp bê từ máy gắp thú mà còn đổi được rất nhiều phần thưởng cho tôi. Lúc rời khỏi khu vui chơi hai tay tôi đã gần như đầy ắp, ông chủ xém chút nữa rơi nước mắt tiễn chúng tôi đi.
Chúng tôi chơi điên cuồng tới tận đêm, Tiết Xán mói nói:
Tôi lưu luyến không rời đem bộ kimono trả lại cho cửa hàng rồi theo Tiết Xán trở về khách sạn. Bước vào khách sạn, Tiết Xán vẫn thuê một căn hộ có hai phòng ngủ như trước. Trong lúc Tiết Xán tắm rửa, tôi đảng ngồi trong phòng khách ăn đồ ăn vặt vừa mua về, bỗng nhiên nhận được một tin nhắn của Tạ Phong Tiêu.
“Tiểu Tố, em đã nói rõ với con quỷ kia chưa?”
Tôi giật mình.
Phải rồi. Hôm nay là buổi hẹn xa xỉ cuối cùng rồi, qua hôm nay, có phải tất cả đều phải kết thúc rồi không. Chắc chắn Tiết Xán cũng muốn nói rõ ràng với tôi, nhưng chờ hắn nói ra, không bảng tôi tự bảo vệ chút phẩm giả cuối cùng và chủ động lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

