Không thể nào, chuyện này nàng rất ít nói với người khác, dù sao đó cũng là chuyện khi còn bé, người ngủ chung phòng với nàng còn không nhất định sẽ chú ý tới vết sẹo nhàn nhạt trên bàn chân kia.
“Ngươi... Làm sao ngươi biết?”
Vu Tuấn chỉ cười không đáp, sau đó lại tiếp tục nói: “Ngươi là người phương bắc nha? Tết xuân năm mười hai tuổi, có phải là suýt chút nữa đã trúng độc khí ga rồi?”
“Đúng vậy đúng vậy." Ngô Vũ thấy hắn lại nói đúng, con mắt cũng phát sáng lên: "Không phải suýt chút nữa, là đã trúng độc, may mắn mẹ ta phát hiện sớm, kịp thời đưa đến bệnh viện, nếu không đã chẳng có ta rồi.”
“Học kỳ năm lớp 10, ngươi thi cuối kỳ phát huy thất thường, trốn ở trong phòng khóc một ngày, mẹ ngươi đành phải mời chủ nhiệm lớp ngươi vào trong nhà, làm công tác tư tưởng cho ngươi.”
Trí nhớ của người bình thường có hạn, không có khả năng ghi nhớ rõ ràng hết thảy những chuyện đã từng xảy ra trong quá khứ, cho nên những tình huống Vu Tuấn chọn lựa, đều là sự kiện tương đối lớn, có ấn tượng khắc sâu bên trong cuộc đời của Ngô Vũ.
Theo hắn không nhanh không chậm từ tốn nói ra từng kỷ niệm, trong lòng Ngô Vũ càng ngày càng kinh ngạc.
Quá chuẩn!
Mỗi một chuyện đều là những thứ nàng đã khắc cốt minh tâm trải qua, có một số việc ngay cả ba mẹ nàng cũng không biết.
Nhưng chỉ coi bói lại có thể thuận miệng nói ra kiểu này... đúng là không thể tin được!
Trên đời thật sự có người lợi hại như vậy sao?
“Ngươi thật... thật là lợi hại!”
"Đương nhiên rồi." Vu Tuấn cười cười: "Ta vốn là chuyên nghiệp.”
“Vậy có thể giúp ta tính toán tương lai về sau hay không?”
Vừa rồi Vu Tuấn chỉ nói đến quá khứ của nàng và mỗi lời hắn nói đều rất chuẩn. Nhưng so với những ký ức trước kia của mình, mọi người càng muốn biết vận mệnh về sau hơn.
“Ta chỉ tính được tương lai 7 ngày sắp tới.”
“Chỉ 7 ngày thôi hả?” Ngô Vũ kỳ quái: "Vì sao vậy?”
“Mỹ nữ, ngươi cho rằng đoán mệnh đơn giản như vậy sao? Có thể đoán ra tương lai 7 ngày, đã rất không dễ dàng rồi.”
Ngô Vũ ngẫm nghĩ một hồi sau đó nói: “Nói cũng đúng, vậy tương lai 7 ngày sau của ta thế nào?”
“Bản thân ngươi vẫn bình thường, không có việc lớn gì, nhưng..." Vu Tuấn chăm chú nhíu mày: "Ngươi đang chờ một người bạn tên là Dương Bình phải không, hôm nay nàng sẽ có phiền toái lớn đấy.”
Con mắt Ngô Vũ mở càng lớn hơn, không ngờ... đến ngay cả nàng đang chờ ai hắn cũng biết, nàng đang muốn hỏi thêm thì bạn học Dương Bình của nàng cùng một nam sinh đã đi đến.
Dương Bình để tóc ngắn, dáng người cao gầy cân đối, làn da bóng loáng trắng nõn, giống như băng tuyết mỡ đông, ăn mặc mát mẻ, vải vóc trên dưới toàn thân cộng lại chỉ sợ không dài được 66 cm, những gì có thể lộ đều lộ cả ra bên ngoài.
Đây chính là vật họp theo loài trong truyền thuyết nha, bạn bè của mỹ nữ lại là một mỹ nữ.
Về phần nam sinh kia, Vu Tuấn tự động che chắn y trong tầm mắt, sau đó đối với Dương Bình sử dụng Thiên Cơ Nhãn.
Ong ong...
Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng thành hình.
Tính danh: Dương Bình.
Giới tính: Nữ.
Tên tộc: dân tộc Hán- Đại Hạ.
Thời gian sinh: 9 giờ 31 phút ngày mùng 8 tháng 6 năm 1993.
Ghi chú: Hôm nay sẽ bị thương nặng.
Vu Tuấn nhìn kỹ một chút xem tình huống hôm nay của nàng, đại khái là lúc giữa trưa, trời sẽ đột nhiên mưa to, nàng vội vã xuống núi, cuối cùng té xuống từ trên một bậc thang, rơi vào trong bụi cỏ ven đường.
Mặc dù chỉ cao hơn một mét, theo lý thuyết là không có việc gì, nhưng người nào biết được trong bụi cỏ lại ẩn giấu một cái cọc, nó đâm thẳng vào đùi nàng, máu chảy ồ ạt.
Phần đùi xinh đẹp như vậy, về sau sẽ lưu lại một vết sẹo khó coi, chỉ cần nghĩ như vậy đã cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Thấy Vu Tuấn cứ nhìn đùi mình chằm chằm, đôi mi thanh tú của Dương Bình lập tức nhíu chặt: “Nhìn cái gì vậy?”
Vu Tuấn cười ha hả nói: “Mỹ nữ, ta đang xem hôm nay ngươi sẽ gặp nạn nha!”
“Bệnh tâm thần, ngươi mới gặp nạn!”
Nam sinh cùng đi với Dương Bình cũng nhướng mày, sắc mặt không vui: “Ngươi nói lung tung cái gì vậy?”
“Không phải nói lung tung, hôm nay nàng thật sự có nạn.”
Cho dù là ai vừa xuất hiện đã bị người ta phán mình sẽ gặp nạn, tâm tình cũng sẽ không cao hứng.
Dương Bình đang muốn nổi giận, lại bị Ngô Vũ ngăn cản: “Bình Bình ngươi nghe ta nói đã.”
Ngô Vũ đem chuyện vừa rồi nói tóm tắt một lần, nghe xong hai người Dương Bình càng nhíu chặt mày, rõ ràng là không tin.
Nói đùa sao, trên đời này làm sao có thể tồn tại một người lợi hại như vậy?
“Theo ta thấy, ngươi là bị hắn tẩy não rồi!” Nam sinh kia cười nói: "Ngươi suy nghĩ một chút xem, nếu hắn thật sự lợi hại như vậy, vì cớ gì lại ngồi xe lăn? Vì cớ gì lại ở đây đoán mệnh? Chỉ sợ đã sớm lên như diều gặp gió rồi.”
Ngô Vũ thấy hai người kia không tin, cũng thuận tiện nói: “Chính các ngươi thử một chút chẳng phải sẽ biết rồi sao?”
“Ta mới không có thời gian rảnh rỗi này." Dương Bình hất đầu: "Đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

