Nữ sinh nọ quay đầu liếc nhìn Vu Tuấn một chút, lúc này mới chú ý tới tấm bảng hiệu giấy A4 của hắn, trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng quái dị.
Cho tới bây giờ nàng vẫn chưa trông thấy người coi bói nào ngồi lên xe lăn, lại băng bó thạch cao đến tận đùi, mà còn trẻ như vậy.
Nhưng kỳ quái thì kỳ quái, nàng xưa nay vốn không tin tưởng vào thứ được gọi là đoán mệnh này, thế là lên tiếng từ chối nhã nhặn: “Tạ ơn, không cần.”
“Miễn phí nha!”
“Thật sự không cần.”
Vu Tuấn đã sớm đoán được tình huống như thế, hắn cũng không bắt buộc, chỉ ở trong lòng hỏi thăm hệ thống: “Thiên Cơ Nhãn này phải dùng thế nào?”
Hệ thống: “Phương pháp khởi động Thiên Cơ Nhãn, duy trì cái đầu bất động, hai mắt nhìn thẳng phía trước, chờ lúc ánh mắt đạt tới chỗ rất xa, hai mắt đồng thời cố gắng nhìn lên trên.”
Vu Tuấn: “Không phải là trợn trắng mắt sao, có cần thiết phải nói thành thanh tao thoát tục như thế hay không?”
Thế là hắn liếc mắt nhìn mỹ nữ đối diện một cái.
Ông... Sau khi trong đầu vang lên một tiếng "Ông", Vu Tuấn chợt có cảm giác bản thân vừa đi vào một thế giới khác. Đây là một gian phòng bệnh chỉnh tề, một đứa bé xinh đẹp đang an tĩnh nằm trên giường nhỏ, bên cạnh có mấy người vây quanh, đang nhẹ giọng nói chuyện.
“Dung mạo thật là giống mẹ của nàng!”
“Tên đã chọn xong chưa?”
“Chọn xong rồi, gọi là Ngô Vũ.”
...
Mặc dù biết Thiên Cơ Nhãn có công dụng cường đại, nhưng Vu Tuấn vẫn kinh ngạc không thôi.
Lúc này hệ thống nhắc nhở: “Ký chủ có thể tạm dừng thời gian, cũng có thể tiến nhanh thời gian.”
Chức năng này không tệ.
Vu Tuấn hơi chuyển động ý nghĩ một chút, trực tiếp lựa chọn tiến nhanh thời gian.
Ong ong...
Vô số thanh âm, hình ảnh cùng tin tức, giống như thuỷ triều tràn vào, khiến đại não hắn kêu vang không ngừng.
Quá khứ - tất cả những gì Ngô Vũ từng trải qua, dù không rõ chi tiết nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã được tua nhanh qua một lần trong đầu hắn.
Cuối cùng một tấm thẻ màu vàng đã thành hình trong thức hải của hắn, phía trên có chữ viết:
Tính danh: Ngô Vũ.
Giới tính: Nữ.
Dân tộc: dân tộc Hán- Đại Hạ.
Thời gian sinh : 18 giờ 55 phút ngày 20 tháng 8 năm 1993.
Ghi chú: Không.
Cái này tương đương với một tấm thẻ căn cước.
“Ghi chú này làm được cái gì vậy?” Vu Tuấn từ trước đến nay vẫn luôn thận trọng, tuyệt không buông tha cho bất luận cái chi tiết gì.
Hệ thống: “Tương lai trong vòng bảy ngày, nếu nàng có phát sinh chuyện lớn, sẽ được ghi chú rõ tại nơi này. Thời gian cũng sẽ theo đẳng cấp Thiên Cơ Nhãn của ký chủ mà thay đổi.”
Tương đương với tác dụng nhắc nhở, cái thiết kế này còn rất nhân tính hóa.
Mà tấm thẻ màu vàng kia cũng giống như một cái ổ cứng to lớn, trực tiếp dựa theo số hiệu ngày, chứa đựng tất cả những chi tiết trong quá khứ cùng tương lai 7 ngày sắp tới của Ngô Vũ vào trong đó.
Chỉ cần hắn hơi chuyển động ý nghĩ một chút, bất cứ lúc nào cũng có thể giống như dùng máy chiếu phim xem phim để xem xét, lui lại, tua nhanh, thả chậm, tạm dừng... Tóm lại là công năng đầy đủ, hình ảnh cùng thanh âm đều có hiệu quả chân thật nhất.
Hơn nữa bên trong quá trình quan sát, còn có thể tùy tâm sở dục thay đổi góc độ thị giác, chỉ là dính đến một ít sự vật không thể miêu tả, vẫn sẽ vô tình bị biến thành những mảnh ghép rời rạc (bị pixel hóa hoặc che mờ).
Mặc dù như thế, Vu Tuấn vẫn cảm thấy khí huyết cuộn trào, máu mũi suýt chút nữa đã phun ra.
Khụ khụ, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe.
Sử dụng Thiên Cơ Nhãn một lần, đã khiến hắn rơi vào trạng thái kiệt sức, tựa như trải qua mười phút vận động dữ dội, thân thể có chút suy yếu, trên đầu tóc trên trán, đều rịn ra mồ hôi tinh mịn.
Hắn đoán dựa theo tình huống thân thể hiện tại, một ngày mình chỉ có thể sử dụng kỹ năng chừng bốn - năm lần là lên đến đỉnh.
Nhưng vận khí của hắn tương đối tốt, mặc dù cô gái tên là Ngô Vũ này không có gì, nhưng bạn bè của nàng hôm nay sẽ gặp phải phiền toái lớn. Cho nên điều hiện tại hắn muốn làm, chính là làm sao để nàng tin tưởng mình không nghi ngờ, sau đó coi đây là thời cơ mà chào hàng bùa Bình An với bạn bè của nàng.
“Ngươi tên là Ngô Vũ đúng không?.”
Đột nhiên bị gọi tên, phản ứng đầu tiên của Ngô Vũ là sững sờ, sau đó bị gợi lên hứng thú: “Ngươi làm sao mà biết được tên của ta?”
Vu Tuấn ra vẻ cao thâm khó dò cười một tiếng, chỉ cần nói tiếp, hơn phân nửa là chạy không xong.
“Đương nhiên là tính ra.”
Ngô Vũ không tin: “Gạt người, cái này cũng có thể tính ra sao?”
“Không riêng gì tên, thứ ta biết được còn vượt qua tưởng tượng của ngươi.”
Không lưu lại quá nhiều thời gian suy nghĩ cho nàng, Vu Tuấn lại tiếp tục nói: “Thời điểm ngươi bảy tuổi, bị chó con nhà hàng xóm cắn một cái, hiện tại trên bắp chân bên trái vẫn còn giữ lại một cái dấu răng, có đúng hay không?”
Ngô Vũ không thể tin tưởng mà mở to hai mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)