Thấy hai người quay lưng rời đi, Ngô Vũ thoáng chần chờ một chút: “Vậy các ngươi đi trước, ta vừa rồi có chuyện vẫn chưa hỏi rõ ràng, sẽ nói thêm mấy câu.”
“Vậy ngươi nhanh lên, chúng ta ở phía trước chờ ngươi.”
Nhìn bóng dáng hai người bạn học rời đi, Ngô Vũ chợt ôm ngực, đầu lông mày tinh tế nhẹ nhàng nhăn lại.
Không trách bọn họ không tin, bởi vì chuyện này nghe vào tai đúng là có chút hoang đường, không tự mình trải qua, sợ rằng tất cả đều sẽ có phản ứng như vậy.
Nhưng Dương Bình không tin, nàng cũng không thể bỏ qua dễ dàng như thế.
Nàng lưu lại, chính vì muốn hỏi một chút chuyện ngày hôm nay của Dương Bình.
“Ngươi vừa nói nàng sẽ xảy ra chuyện, có phải thật vậy hay không?”
“Đương nhiên là thật.” Vu Tuấn đáp lại.
“Vậy nên làm sao bây giờ?” Trên mặt Ngô Vũ lộ ra một tia lo lắng: "Vậy cũng xin ngươi nói cho ta biết, nàng rốt cuộc là sẽ xảy ra chuyện gì, để ta lát nữa cũng tiện chú ý một chút.”
Việc này Vu Tuấn đã trao đổi qua với hệ thống.
Tiết lộ thiên cơ là có thể, nhưng hiệu quả cuối cùng không nhất định sẽ tốt.
Lấy ví dụ là Dương Bình đi, nếu sớm nói cho nàng biết sẽ xảy ra chuyện ở nơi đó, để nàng đi vòng qua, đúng là có thể tránh đi nguy hiểm lần này. Nhưng tiếp xuống, nàng còn có thể gặp được những nguy hiểm khác.
Mà từ khi nàng bắt đầu tránh đi nguy hiểm thứ nhất, vận mệnh của nàng sẽ phát sinh thay đổi, trước khi sử dụng Thiên Cơ Nhãn đối với nàng thêm một lần nữa, Vu Tuấn cũng không biết nàng sẽ gặp phải chuyện gì tiếp theo, tự nhiên cũng không có cách nào giúp nàng tránh đi lần nữa.
Trừ phi đi theo bên người nàng, dùng Thiên Cơ Nhãn thời thời khắc khắc tiến hành quan sát đối với nàng, đồng thời lại kịp thời nhắc nhở, nhưng rõ ràng là không thể làm như vậy được, hắn không thể làm vệ sĩ tùy thân cho bất cứ ai.
Thế là hắn nói: “Thiên cơ bất khả lộ.”
“Vậy bây giờ phải làm sao mới tốt?”
“Ở chỗ ta có một lá bùa Bình An, mua đi rồi cho nàng đeo lên, là có thể giúp nàng hóa giải nguy hiểm lần này.”
“Thật hả?” Đôi mắt đẹp của Ngô Vũ sáng lên: "Bao nhiêu tiền?”
“Không đắt, ba ngàn tệ.”
Ngô Vũ: "..."
Ba ngàn tệ còn gọi là không đắt, bằng phí sinh hoạt của nửa học kỳ rồi đó!
Ngô Vũ điềm đạm đáng yêu hỏi: “Có thể giảm giá một chút hay không, ta không có nhiều tiền như vậy.”
Vừa rồi Dương Bình một khắc cũng không ngừng đã lập tức rời đi, hắn vốn cũng biết công phu lần này phải uổng phí rồi.
Nhưng không sao, hắn cũng không có hi vọng xa vời kiểu như vừa đến nơi này đã có thể đem bùa Bình An bán đi. Nhưng không bán bùa Bình An, cũng có thể hơi nhắc nhở một chút, hiển lộ rõ ràng thực lực của mình, coi như đánh xuống nền tảng về sau.
“Như vậy... ta sẽ phá lệ chỉ điểm ngươi một câu." Thế là hắn nói: "Lúc trời mưa giữa trưa, các ngươi tốt nhất là đừng vội vã xuống núi, nếu không nàng sẽ bị thương.”
Vừa nghe Dương Bình sẽ bị thương, Ngô Vũ lại càng gấp hơn: “Nàng sẽ bị thương đến cỡ nào? Có nghiêm trọng không?”
“Cái này...” Vu Tuấn gãi gãi đầu: "Nàng sẽ bị một cây gậy đâm tổn thương bên đùi...”
Phi... Một bà lão đi ngang qua, nghe được Vu Tuấn nói mấy lời bỉ ổi như thế, đã từ phía xa xa nhổ một cái.
Bên cạnh có một người đồng nghiệp của hắn cũng không nhịn được, suýt chút nữa đã phun ra một ngụm nước trà.
Mấy thanh niên đi ngang qua nghe được lời này càng cười ha ha thành tiếng, loại coi bói này quá không đứng đắn, giữa ban ngày ban mặt, thế mà dám trắng trợn đùa giỡn một cô gái nhỏ như vậy.
Sau khi Ngô Vũ đỏ mặt rời đi, đám đồng nghiệp bên cạnh không khỏi lắc đầu liên tục, trong lòng cảm thấy đáng tiếc thay Vu Tuấn. Nếu chỉ lấy hai - ba trăm tệ, cô bé này khẳng định là sẽ mua, tội gì lại muốn ăn một miếng lớn chứ?
Trong mắt các đồng nghiệp khác, ý tứ chế giễu lại càng rõ ràng hơn.
Theo bọn họ nghĩ, Vu Tuấn này đúng là tự mình tìm đường chết, hắn nói người ta hôm nay sẽ bị đâm tổn thương, chỗ bị đâm cũng nói hết ra, còn bảo trời muốn mưa, thời tiết tốt như vậy, có rơi cái gì cũng không thể mưa được.
Đợi lát nữa cô bé kia an toàn xuống núi, hơn phân nửa là sẽ chạy đến chế nhạo hắn một phen, đến lúc đó chẳng phải bọn họ sẽ có trò hay để xem rồi.
Vu Tuấn cũng không để ý tới ánh mắt của bọn họ, hắn đẩy xe lăn chạy xuống dưới đền thờ, cứ chiếm một vị trí tốt có thể tránh mưa rồi lại nói sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)