Ở hướng tây bắc cách nội thành không xa có một ngọn núi nhỏ, chính là núi Vọng Tử. Dù không phải núi lớn non cao gì, nhưng trên núi cây xanh mọc thành bụi, phong cảnh mỹ lệ.
Đỉnh núi càng có Vọng Phong Tự, mười mấy năm trước nó chính là một cái miếu nhỏ rách nát, bây giờ lại phát triển thành miếu thờ lớn thứ nhất ở thành phố Tây Lâm, có được hơn ba mươi tòa kiến trúc lớn nhỏ, bao trọn toàn bộ đỉnh núi ở trong đó, khiến người ta hoàn toàn không phân rõ nổi đến cùng là chùa ở trên núi, hay là núi trong chùa.
Được nhà chức trách quan tâm và ủng hộ, núi Vọng Tử đã trở thành điểm du lịch trọng yếu của thành phố Tây Lâm, được khai thông đường xe buýt riêng, hấp dẫn đại lượng du khách, khách hành hương, ngày lễ ngày tết, chư Phật Giáng Sinh, càng kín người hết chỗ, hương hỏa cường thịnh.
Trong rừng cây xanh ngắt ở lưng chừng núi, càng có những điểm giải trí như khu nông trại, khu vui chơi dành cho trẻ nhỏ, Căn cứ bắn súng thực tế, bởi vậy vào những ngày nghỉ lễ, trong đám dân thành thị cũng có rất nhiều người thích đến đây đi du lịch một ngày.
Dạng địa phương này, từ trước đến nay đều là chỗ mà đám thầy bói tương đối yêu thích.
Vu Tuấn trước kia cũng từng đi chơi ở nơi này, đã biết phía trước sơn môn đền thờ có mảnh đất trống, hắn chỉ cần vượt qua vấn đề giao thông, là có thể ở nơi đó bày quầy bán hàng.
Vì thế hắn mướn một chiếc Ngũ Lăng Hoành Quang (Wuling Hongguang), hủy đi ghế dựa phía sau, dựng vào hai tấm ván gỗ, là có thể mang xe lăn cất vào trong xe, vô cùng dễ dàng.
“Miễn phí nha!”
“Rất chuẩn đó!”
. . .
Hắn chủ động xuất kích, cũng không thể làm cho bước chân vội vã của vị mỹ nữ kia dừng lại, ngược lại còn đưa tới một đống ánh mắt quái dị từ xung quanh.
Cũng không chỉ có một mình hắn bày quầy bán hàng tại chỗ này.
Coi bói, bán quà vặt, bán hương nến, còn có ăn xin ngồi dưới bảng hiệu “Nghiêm cấm ăn xin”, nhiều như rừng, tuyệt không dưới ba mươi quầy hàng.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy hắn rất kỳ quái.
Tạm chưa nói đến chuyện hắn ngồi lên xe lăn, chỉ nói đến chuyện trên mu bàn tay hắn còn cắm kim tiêm truyền dịch, từ đùi trở xuống đều bị băng bó thạch cao, điệu bộ này, chỉ sợ ngay cả sinh hoạt cũng không thể tự mình gánh vác. . .
Đây quả thực là dùng sinh mệnh đến bày quầy bán hàng nha!
Hơn nữa đồng hành là oan gia, hiện trường có năm - sáu tên thầy bói, mặc dù không biểu hiện ra ác ý gì, nhưng trong ánh mắt đều tràn ngập ý tứ chế giễu.
Thằng nhóc con mới có mười mấy tuổi, lông còn chưa mọc đủ, cũng muốn đoán mệnh cho người ta?
Hai mươi hai chữ Thiên Can Địa Chi, ngươi đã tìm hiểu được chút nào chưa?
Đồ đần mới có thể tìm hắn tới đoán mệnh!
Thầy bói muốn việc làm ăn thịnh vượng, một là dựa danh khí, hai là dựa vào bề ngoài.
Trong dòng người du lịch đông đúc này, khách đi gần như là không quay đầu lại, chẳng có khách quen, cho nên bề ngoài cực kỳ quan trọng.
Mù lòa, người thọt, người gù, các loại thân thể thiếu hụt, tự xưng là tiết lộ thiên cơ, bị lão thiên gia trừng phạt, những người này dù có kém đến cỡ nào thì kiểu gì cũng có vài ba vụ làm ăn.
Mặt khác chính là xương cốt thanh kỳ, tiên phong đạo cốt, thoạt nhìn tựa như cao nhân.
Đương nhiên dáng dấp lấm la lấm lét, gương mặt gian tướng cũng có thể.
Tóm lại một câu, phải nhìn qua đã thấy không phải là người bình thường.
Vu Tuấn kỳ thật cũng không giống người bình thường. Dáng dấp của hắn vẫn còn miễn cưỡng được cho là tuấn tú, nhưng bây giờ vừa nhìn đã biết là bệnh nhân từ trong bệnh viện chạy ra bên ngoài rồi, chính bản thân mình đã rơi vào trạng thái như vậy, còn chạy đến đoán mệnh cho người ta, đồ đần đều sẽ không tin nha?
Mà sự thật cũng đúng là như thế.
Theo thời gian dần trôi, những người đồng hành với hắn đều lục tục ngo ngoe có đơn hàng làm ăn, mà hắn chỉ có thể nhận lấy hết đợt này đến đợt khác những ánh mắt tò mò.
Nhưng hắn cũng không nóng nảy, một tháng này hắn ở trên giường bệnh đã tu luyện ra được một bộ công phu dưỡng khí, giúp hắn có được sự kiên nhẫn vô cùng. Hắn tin tưởng chỉ cần để hắn bắt lấy một cơ hội, là có thể tuyệt địa phản kích rồi.
Thời gian không phụ người có tâm, kiên nhẫn chờ đợi, rốt cục cũng có vị mỹ nữ dừng lại ở trước mặt hắn, thoạt nhìn như là đang chờ người.
Cô gái này chỉ chừng hai mươi, dáng người cân đối, trên thân tản ra khí tức thanh xuân.
Rất đẹp mắt nha!
Vu Tuấn lập tức lộ ra mỉm cười mê người với nàng: “Mỹ nữ, đoán mệnh không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

